Nơi Thế Giới Tĩnh Lặng Có Anh

Chương 37




Tần Dữ vừa nói ra câu đó, Bồ Thần đã lấy thêm mấy tờ giấy lau nước mắt.

---Đọc full tại Truyenfull.vn---
Cô không muốn khóc, mắt khóc rồi sẽ đau nhức, nhưng hôm nay nước mắt như không cần tiền mua nên cứ tuôn ra ào ào.

Cho dù Tần Dữ có giải thích lý do vì sao anh học thêm luật đi nữa, cô cũng biết là có liên quan tới mình.

Cảm động hơn đó là, lý trí Bồ Thần vẫn còn đó, cô không hy vọng anh vì cô mà thay đổi kế hoạch ban đầu: [Tần Dữ, anh đừng học pháp luật có được không? Chúng ta cũng đã nói với nhau rồi mà, nỗ lực vì chuyên môn mà chúng ta thích.]

Tần Dữ muốn cô buông lỏng tinh thần: [Bé Thần, tới bây giờ em vẫn chưa hiểu được điểm khiến mẹ anh tức giận là ở chỗ nào đâu, bà ấy giận không phải vì anh học pháp luật, mà là anh học pháp luật vì em. Bà ấy cảm thấy vô vọng khi anh không chia tay em.]

[Nếu như anh học hết cả hai trường, mẹ anh sẽ chỉ cảm thấy tự hào.]

[Còn nữa, bây giờ anh rất có hứng thú với luật, đọc sách thấy rất có ý nghĩa. Nếu có thể xin vào chuyên ngành này thì tầm mắt, vinh quang và tri thức đều là của anh hết, em nói xem có gì mà không đáng giá?]

[Em còn lời gì để khuyên anh nữa không?]

Bồ Thần nói không lại Tần Dữ, nói không lại từ hồi học trung học rồi.

---Đọc full tại Truyenfull.vn---
[Anh mà muốn học luật thì em sẽ khóc, ngày nào cũng khóc.]

Tần Dữ bật cười, cách màn hình nhưng anh có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cô vừa lau nước mắt vừa nũng nịu dọa dẫm anh vào giờ khắc này.

[Em thật sự sẽ khóc hả?]

Bồ Thần chỉ nói đùa, sao cô có thể dùng nước mắt làm đòn sát thủ, [Thì lần đầu tiên có bất đồng với anh, em không biết nên giải quyết như thế nào.]

Thật ra, cô có nỗi băn khoăn giống hệt với Tần Minh Nghệ: [Anh bỏ qua chuyên ngành kỹ thuật máy tính mà anh yêu thích, để đi học ngành luật, anh xác nhận sau này mình sẽ không hối hận sao? Tần Dữ, chúng ta phải có lý trí.]

Tần Dữ hỏi lại: [Ai nói anh bỏ qua chứ? Giống như anh hợp tác với Bành Tĩnh Dương làm hạng mục AI vậy, anh không có thời gian tham gia, vậy thì anh ra tiền, không phải học chuyên ngành này thì tất cả mọi chuyện phải tự thân vận động, nhưng cần phải có hiểu biết.]

[Nói như vầy đi, cho dù anh có học chuyên ngành kỹ thuật máy tính hay là học luật, thì trong những năm đầu anh đều phải đến các vị trí liên quan trong một vài năm để trải nghiệm, vì cuối cùng anh cũng sẽ đảm nhận vị trí quản lý đưa ra quyết định.]

[Bây giờ tuổi tác ông đã cao rồi, ông hy vọng anh và anh họ có thu hồi tâm tính, sau này đặt tinh thần và thể lực vào công ty gia đình. Cho nên học chuyên ngành gì thì nó cũng không ảnh hưởng lớn anh, chẳng có gì gọi hối hận hay không cả.]

Giữa đoạn đối thoại ngưng lại một hai phút.

Tần Dữ lại nhắn tiếp: [Em nhìn thầy Lục, thầy ấy có thể nói là bạn học chung trường với anh, kết quả đi làm thầy giáo tiếng Anh. Em nói thầy ấy đi học đại học có phải đã lãng phí rồi ư? Năm đó thầy ấy học xong chuyên ngành kỹ thuật máy tính, nhìn thấy được viễn cảnh tương lai của ngành công nghiệp internet, bây giờ thầy ấy đang tìm hiểu chuyên sâu về lĩnh vực trí tuệ nhân tạo.]

[Anh hy vọng mình giống như thầy Lục khi về già, có thể nắm trong tay nhiều của cải, sau đó anh cho con gái mình đi làm giáo viên.]

Bồ Thần: "..."

Anh đã nghĩ tới con gái của mình.

Cô vươn tay sờ sờ lỗ tai hơi nóng lên.

Tần Dữ không muốn cô vì chuyện này mà có bất kỳ một chút cảm giác khó chịu nào, anh tiến lên một bước: [Nếu qua hai năm mà anh không còn hứng thú với ngành luật, thì anh sẽ không học học vị J.D, thế này được chưa? Em đừng khóc nữa mà.]

Anh hỏi cô: [Cục cưng, em còn chuyện gì muốn nói với anh không?]

Bồ Thần: [Mặc kệ sau này có ra sao, em đều sẽ khiến cho sự đánh đổi và nỗ lực của anh được xứng đáng.]

[Cảm ơn bé Thần.]

Nếu như anh ở bên cạnh cô thì tốt rồi, có thể ôm cô thỏa thích.

Tần Dữ buồn ngủ cực kỳ, nói câu tạm biệt xong nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

- -

Mất thời gian mấy ngày, Bồ Thần cũng dần điều chỉnh lại ổn định.

Chiều hôm nay chỉ có hai tiết học, cô chờ Trác Huyên để cùng đi đến tòa nhà dạy học.

Trước khi ra ngoài, Trác Huyên lấy hai viên kẹo hoa quả, cho cô một viên: "Sợ cậu không quen ăn kẹo này, ráng chịu một chút đi, cuộc sống khó khăn quá mà, tự tay lấy chút kẹo đi."

Bồ Thần cười cười, bóc giấy gói kẹo rồi lấy viên kẹo hoa quả cho vào miệng.

Cô nói với Trác Huyên: [Kẹo gì tớ cũng thích, hồi học lớp mười không ngày nào tớ không ăn kẹo, nếu ngày nào không ăn là cảm thấy không có hồn vía.]

Trác Huyên nhét viên kẹo sát bên má, nói ậm ờ: "Bây giờ không ăn do sợ béo hả?"
---Đọc full tại Truyenfull.vn---
Bồ Thần: [Không phải, bạn trai nói hàm răng mình đẹp, ngày nào cũng ăn kẹo lỡ bị sâu răng thì phải làm sao, anh ấy không cho tớ ăn nhiều.]

Trác Huyên hiếm khi nói đùa, cô ấy nói: "Kẹo hoa quả hòa với cơm chó, cũng đủ mùi vị lắm."

Bồ Thần đẩy cô ấy một cái, bản thân cũng cùng cười.

Bọn họ tới phòng học khi còn mười phút nữa tới giờ học. 

Bồ Thần giở sách ra tới nội dung chuẩn bị học tiếp, điện thoại ở góc bàn không ngừng "rừm rừm", là một dãy số lạ.

Kể từ lúc Tần Minh Nghệ tìm cô, bây giờ lòng cô có bóng ma khi nhìn thấy số điện thoại lạ.

Bồ Thần ấn tắt, gửi tin nhắn hỏi: [Xin chào, cho hỏi là ai đó ạ?]

Đối phương nhanh chóng trả lời lại, là nhân viên công ty văn hóa Vân Nguyệt.

Bồ Thần đăng nhập vào account phụ, thêm phương thức liên lạc của người kia vào.

Tài khoản này là hồi đó cô đăng ký để sáng tác, hiếm khi dùng đến.

Nhân viên công ty văn hóa Vân Nguyệt nói, nhìn vừa ý bản cải biên tiểu thuyết audio đó của cô, đồng thời cũng đưa ra bảng báo giá.

Thành tích của cuốn tiểu thuyết đó quả thật không thể nói nổi, cho nên giá cả bị ép rất thấp, nhưng đối với một sinh viên năm nhất như cô mà nói thì đây cũng là một khoản tiền khá lớn.

Cô thậm chí rất muốn đến khi nhận được tiền nhuận bút, sẽ mua một món quà cho Tần Dữ, cho bố và cả cô ruột, tiền còn lại cô sẽ để giành đóng học phí, sau này tiền sinh hoạt cũng không cần bố gánh vác.

Trông như thể tin tức không thực tế, cô bị chiếc bánh từ trên trời xuống đập cho choáng váng.

Tất cả mọi thứ tiến triển thuận lợi quá sức tưởng tượng, ngày thứ năm đó đã bắt đầu lưu trình ký hợp đồng.

Bồ Thần kể chuyện bán bán quyền tác phẩm cho bố và cô, muốn kể cho cả Tần Dữ, lại thấy ái ngại, sợ anh biết cuốn tiểu thuyết đó là do cô viết, dù sao cũng có một số tình tiết thân mật, bị anh đọc được thì xấu hổ chết mất.

Chờ sau này hẵng nói anh biết.
---Đọc full tại Truyenfull.vn---
Hôm đó cô ruột còn mang về một tin tốt lành cho cô, cô ruột bảo hạng mục của cô ấy trước Giáng Sinh có thể hoàn tất, muốn ở lại Bắc Kinh vài ngày.

Sắp gần một năm cô chưa được gặp cô ruột, cực kỳ trông ngóng ngày cô ruột trở về.

Nhưng mà sau niềm vui thường sinh ra nỗi đau buồn.

Buổi trưa ngày thứ bảy đó, Bồ Thần đang định đi căn tin ăn trưa, còn chưa ra khỏi cửa, đã nghe một cuộc điện thoại của một người tự xưng là dì nhỏ của Tần Dữ, nói là cô ta vừa hay đến trường lo công việc, tiện đường đến thăm cô.

Cô biết Tần Dữ còn có người dì trẻ tuổi như này, cũng từng nhìn thấy tấm ảnh chụp đại gia đình ở nhà họ Tần.

Nhưng mà mấu chốt là muốn đến thăm cô, nhất định không phải chuyện tốt đẹp gì.

Bồ Thần cũng coi như đã có kinh nghiệm đối đáp với người lớn, lúc này cô bình tĩnh hơn nhiều, so với lần trước sau khi nhận xong điện thoại của Tần Minh Nghệ thì căng thẳng sơ suất, cô đã chuẩn bị xong tâm lý binh đến tướng chặn.

Cô vừa bước ra khỏi ký túc xá, cô ruột đã gửi tin nhắn thoại tới: "Bé Thần, cô phải lùi lại vài ngày mới về được, hạng mục có chút vấn đề, nhưng mà sẽ được xử lý rất nhanh thôi."

Bồ Thần: [Cháu không sao đâu ạ, cô ơi bên đó xảy ra vấn đề có nghiêm trọng không ạ?]

Bồ Văn Tâm đang sứt đầu mẻ trán, cô ấy vẫn làm ra vẻ thoải mái: "Không nghiêm trọng, chỉ là một vấn đề thường gặp, người ở bên dưới có sơ sót, chỉ cần bỏ thêm chút thời gian chỉnh sửa là được."

Cô ấy  thay đổi chủ đề: "Còn cháu thì sao, cháu với Tần Dữ gần đây sao rồi, ngày nào cô cũng bận rộn tăng ca, không quan tâm hỏi han cháu."

Bồ Thần vì muốn cô ruột yên tâm làm việc, chỉ báo chuyện vui không báo chuyện xấu: [vẫn giống như trước ạ, hôm nay dì nhỏ của anh ấy đến thăm cháu, cháu đang đúng lúc phải ra ngoài đi ăn đây ạ.]

Bồ Văn Tâm đọc xong dòng tin nhắn này, chỉ cảm thấy trái tim "thịch" một tiếng, giống như có thứ gì đó trong nháy mắt bắn ra, sau đó chỗ trống bị lấp đầy trong hoảng loạn.

Cô ấy buột miệng nói ra: "Có phải là Tần Minh Hàm không?"

Hỏi xong mới thấy câu đó vô nghĩa.

Tần Minh Nghệ chỉ có một chị họ và một em họ, nếu đã là dì nhỏ, ngoài Tần Minh Hàm ra thì còn là ai nữa.

Bồ Thần hỏi: [Cô ơi, cô quen dì nhỏ của Tần Dữ ạ?]

Bồ Văn Tâm: "Ừ."

Dưới tình thế cấp bách, cô ấy dặn dò cháu gái: "Nếu như mẹ của Tần Dữ đi gặp cháu, cháu có thể nói chuyện vui vẻ với bà ấy, có như thế nào thì Tần Minh Nghệ vẫn là người có giới hạn, bà ấy sẽ vì Tần Dữ mà không làm ra một số chuyện quá đáng với cháu, nhưng cháu không ứng phó được Tần Minh Hàm, cháu tiếp xúc với cô ta thì phải để ý chút, cô ta là tình địch của cô..."

Bồ Thần: "..."

Tần Minh Hàm, vậy ra dì nhỏ của Tần Dữ cũng thích Lục Bách Thanh.

"Bé Thần, cô phải đi họp ngay rồi, không còn thời gian nói với cháu, có chuyện gì thì bất kỳ lúc nào cũng có thể gọi cho cô, bái bai bé cưng."

Dòng tin nhắn thoại này của Bồ Văn Tâm còn xen lẫn cả âm thanh của tiếng giày cao gót vội vã.

Bồ Thần: [Cô yên tâm đi ạ, cháu biết nên làm sao.]

Cô nắm chặt điện thoại, điều chỉnh hơi thở lại rồi đi đến cuộc hẹn với Tần Minh Hàm.

Tần Minh Hàm đang ở dưới lầu khu ký túc xá chờ cô, hai tay đang đút túi quần, đang đi qua đi lại thong thả ở ven đường, ngày lạnh như này, cô ta chỉ mặc một chiếc váy dài mùa đông, bên ngoài mặc một chiếc áo khoác dày màu mực.

Màu mực đặc biệt lại khó phối đồ lại được cô ta mặc toát lên cảm giác cao cấp xa hoa, cô ta không giống trong ảnh chụp, người thật mang khí thế sắc sảo hơn, thậm chí tới từng sợi tóc cũng lộ ra cảm giác cao cao tại thượng xa cách.

Có lẽ Tần Minh Hàm đã nhận ra cô, mỉm cười với cô.

Bồ Thần khẽ mỉm cười đáp lại, đi về hướng đó.

Tần Minh Hàm đánh giá cô một lượt từ trên xuống dưới, "Tần Dữ nói không sai, đúng thật là một tiểu tiên nữ." Đặc biệt ngừng lại hai giây, "Xinh đẹp giống y như cô của cháu."

Bồ Thần trả lời đứng đắn: [Cảm ơn dì. Dì quen với cô của cháu ạ?]

Tần Minh Hàm dường như suy nghĩ lại một chút, "Cũng xem như có."

Cô ta hất cằm hướng về căn tin, "Đi thôi, nhiều năm rồi không ăn ở căn tin trường cháu, hôm nay chúng ta ăn ở đây đi."

Bồ Thần đi theo ước chân của cô, đột nhiên không đoán được nước cờ của Tần Minh Hàm.

Hiện tại căn tin đang là giờ cao điểm sinh viên đến ăn, tiếng người ồn ào nhộn nhịp, cách ăn mặc này của Tần Minh Hàm hoàn toàn không ăn nhập.

Tần Minh Hàm nói chuyện phiếm với cô, đều là những câu chuyện thường ngày không có gì quan trọng.

Mãi cho đến khi bọn họ gọi xong cơm, tìm được một cái bàn trống ngồi xuống, Tần Minh Hàm mới đi vào chuyện chính: "Nghe nói chị của tôi dạo gần đây vì chuyện của cháu với Tần Dữ mà không được vui cho lắm."

Bồ Thần lẳng lặng ngồi ăn, chẳng có gì để nói cả.

"Theo lý mà nói, tôi là một người ngoài không nên nhiều chuyện, nhưng mà một người chị họ đối xử tốt với tôi, một người kia là cháu trai tôi nhìn lớn lên, tôi không nhẫn tâm nhìn mẹ con hai người đó gây nhau ồn ào như kẻ thù, sau cùng không có cách nào để xử lý."

Trong lòng Bồ Thần cảnh giác, không biết tiếp theo cô ta có đưa ta mấy lời uy hiếp cô chia tay Tần Dữ hay không.

Tần Minh Hàm cởi áo khoác ra vắt lên chiếc ghế kế bên, "Người đang bực bội nên không có chừng mực gì cả, biết rõ cái gì chớ nên làm, nhưng vì tính phục thù mà làm ra một số hành động không nghĩ tới hậu quả về sau."

Mỗi một chữ Bồ Thần đều nghe rõ ràng, nhưng theo lý mà nói, không biết rốt cuộc Tần Minh Hàm đang muốn diễn đạt cái gì.

[Dì có thể nói thẳng không? Cháu nghe không hiểu.]

Tần Minh Hàm hỏi: "Cháu có biết về hạng mục mà cô cháu đang làm ở nước ngoài không?"

Trong lòng Bồ Thần giật thót, gật đầu.

Tần Minh Hàm: "Cô của cháu dự định là trước Giáng Sinh có thể hoàn thành và về nước, nhưng hạng mục xảy ra vấn đề lớn, bây giờ cô ấy không về được."

Bồ Thần gác đũa, [Có ý gì ạ?]

Trong mắt cô ngập tràn sự hoang mang lo lắng.

Tần Minh Hàm chính là muốn hiệu quả này, cô ta nói không nhanh không chậm: "Ý là cô của cháu lợi dụng chức vụ của mình, đánh cắp bí mật kinh doanh bán sang tay cho bên đối thủ của bên A, bây giờ bên A đang đi điều tra. Còn nữa, hạng mục mà cô của cháu phụ trách ở giai đoạn quan trọng xảy ra vấn đề. Nếu mà để bên giáp kia điều tra ra được chân tướng, cháu có biết cô của cháu sẽ đối mặt với cái gì không?"

Suy cho cùng thì Bồ Thần cũng chưa từng gặp qua sóng gió, trên mặt đã không còn chút máu nào.

Cô ép buộc bản thân bình tĩnh: [Cô của cháu sẽ không làm ra những chuyện đó.]

Tần Minh Hàm cười: "Cháu chưa từng nghe qua câu nói "Muốn gán tội cho người khác thì không lo không tìm được tội danh" à?"

Đây là lời đe dọa trần trụi với cô.

Sau khi Bồ Thần đang hốt hoảng ù tai trong thoáng chốc, thầm nói với chính mình không được làm rối loạn thế trận.

Tần Minh Hàm không nói chuyện nữa, cúi đầu tao nhã ăn bữa trưa.

Bồ Thần: [Các người vì muốn ép cháu với Tần Dữ chia tay nhau, không tiếc công vu oan hãm hại cô của cháu?]

Tần Minh Hàm ngẩng đầu nhìn cô, không để ý đến từ ngữ của Bồ Thần, giọng nói trước sau vẫn bình thản: "Không thể nói như vậy được, đó là do khả năng ứng biến của cô cháu có giới hạn, không chống đỡ nổi hạng mục lớn như này."

Bồ Thần nhìn thấy được bản lĩnh trả đũa, hiện tại cô không có cách nào phán đoán hạng mục của cô ruột rốt cuộc là gặp vấn đề nhỏ hay là xảy ra vấn đề lớn.

Không thể tự mình dọa mình được, cô lại lần nữa tự kỷ ám thị.

[Mọi chuyện bên chỗ cô cháu đều bình thường, còn dự định về Bắc Kinh thăm cháu.]

Tần Minh Hàm cười không thành tiếng, "Cháu còn chưa hiểu được hiểu cô cháu sao? Sao cô ấy có thể để cho cháu biết mình bị phiền phức bám người chứ? Hơn nữa cháu cũng chỉ là một sinh viên, nói với cháu, cháu có thể giúp đỡ gì sao?"

Bồ Thần cũng không sợ lời uy hiếp của Tần Minh Hàm, nhưng cô lo lắng bên chỗ cô ruột sẽ thật sự gặp phiền phức.

Tần Minh Hàm: "Cháu có thể không tin lời tôi nói, chờ qua mấy ngày nữa xem thử xem cô của cháu có thể về được không. Nên nói là, chỉ cần một ngày cháu còn quen Tần Dữ, cô của cháu nhất định không thể quay trở về."

Cô ta nói tiếp một đoạn ngắn, lời lẽ sắc sảo: "Tất nhiên, cháu có thể nói với Tần Dữ, nói là cô của cháu đã gặp phải chuyện gì, để nó đi tìm người nhà họ Hà đi giúp đỡ rồi mang nặng ơn nghĩa to bằng trời. Lần này coi như cô của cháu có may mắn thoát thân, nhưng còn sau này thì sao? Chỉ cần cô ấy vẫn còn đi làm, vậy thì không sợ thiếu phiền phức."

Hiện tại Bồ Thần đã hoàn toàn hiểu được vì sao cô mình bảo nên lưu ý một chút khi tiếp xúc với Tần Minh Hàm, so với Tần Minh Hàm thì ngày hôm đó Tần Minh Nghê ở tiệm cà phê nói với cô những lời kia vẫn còn dịu dàng và khách sáo.

"Hôm nay tôi nói cho cháu biết, thì cháu mới biết cô của mình đụng phải chuyện gì, sau này trong công việc cô của cháu gặp phải thua thiệt, cô ấy chỉ có thể cắn răng nuốt vào trong. Nếu như cháu mặc kệ cô mình có bị liên lụy hay không, vậy thì xem như tôi chưa nói gì hết."

Bồ Văn Tâm là điểm bảy tấc (1) của Bồ Thần, đánh một cú là sẽ trúng ngay. Tần Minh Hàm kết luận Bồ Thần sẽ không thể bỏ mặc cô của mình, cho nên mới đi nước cờ liều lĩnh đến tìm Bồ Thần.

(1) "Bảy tấc" chính là vị trí 1/7 chiều dài rắn được tính từ đầu đến hết cơ thể, đây thường là phần tim rắn - được coi là điểm yếu chí tử của loài vật này (ST) 

Nhìn Bồ Thần trước sau vẫn không tỏ thái độ, Tần Minh Hàm lại cho thêm thuốc mạnh: "Số tiền đầu tư cho hạng mục kia vượt quá sự tưởng tượng của cháu, không phải cô ấy muốn quẳng gánh là quẳng được, đừng nói bên A không vui, cho dù là ở chính tại công ty của cô ấy cũng không thể không truy cứu trách nhiệm, con số bồi thường hợp đồng cũng là con số trên trời."

Nhìn thấy được kết quả thì ngưng lại, Tần Minh Hàm dừng câu chuyện đúng lúc, cô ta đứng dậy lại đi lấy một đôi đũa khác, thỉnh thoảng gắp đồ ăn cho Bồ Thần.

Một bữa ăn trôi qua, Bồ Thần được chăm sóc tận tình chu đáo.

Bồ Thần chẳng ăn được mấy miếng, ở đây là căn tin cô không thể gạt đũa rồi bỏ đi, nếu không thì chưa biết chừng bị bạn học nhìn thấy thì lại bị lan truyền thành chuyện gì nữa chứ.

Bước ra khỏi căn tin, Tần Minh Hàm kiên trì đưa cô về ký túc xá.

Ánh nắng buổi chiều hôm nay rất đẹp, lan tỏa ngập tràn khắp cả sân trường, cô cùng với Tần Minh Hàm âm thầm dâng trào sóng biển, ngoài mặt lại là năm tháng cực kỳ tốt đẹp.

Tần Minh Hàm vẫn làm động tác thong thả như lúc tới đây, hai tay đút vào túi quần, an nhàn đi tới đi lui, rất hưởng thụ cuộc sống vườn trường.

"Thật ra cho dù hiện tại tôi không nói cho cháu biết Bồ Văn Tâm gặp phải vấn đề rắc rối gì, sớm muộn gì cháu cũng sẽ biết."

Bồ Thần mắt nhìn về phía trước, không có bất kỳ lời đáp trả nào.

Tần Minh Hàm nói tiếp lời vừa nãy: "Bởi vì trễ nhất là tới tết, chuyện của cô cháu nhất định không thể che giấu được, với hoàn cảnh gia đình như của cháu, có táng gia bại sản cũng không thể nào bồi thường cho bên giáp được, không bồi thường nổi thì phải làm sao đây?"

"Bồ Thần, cháu có từng nghĩ tới chưa?"

Bồ Thần vẫn không tiếp lời, cô đang cố gắng sắp xếp những ý nghĩ hỗn loạn trong tâm trí mình.

"Hôm nay tôi đến đây, khả năng cao là tự làm mình trở nên vô nhân đạo từ trong ra ngoài, vốn là không cần phải nói trước với cháu, nhưng tôi vẫn muốn đến. Cũng chẳng sao cả, tôi cũng không trông chờ cháu sẽ cảm ơn tôi, chỉ là không muốn nhìn thấy gia đình cháu lâm vào cảnh nợ nần, cũng không hy vọng Bồ Văn Tâm sẽ không thể sống nổi trong ngành nghề của cô ấy."

Bồ Thần nghiêng đầu nhìn Tần Minh Hàm, thật trùng hợp, cô ta cũng quay mặt lại.

Hai người nhìn nhau trong chốc lát.

Bồ Thần lấy điện thoại di động ra gõ, gió lạnh như dao cắt vào mặt.

Khi gõ phím, ngón tay cô hơi run lên vì lạnh, [Dì đâu cần thiết phải nói mình như là người vô tội, sau khi uy hiếp tôi lại còn rửa sạch người ngợm mình, nói như thể mình là một người tốt bụng vậy.]

Tần Minh Hàm tức giận bật cười, "Ít nhất tôi thực sự không muốn nhìn thấy cô của cháu đi đến mức phải trả khoản bồi thường khổng lồ, thậm chí phải trả giá cao hơn. Nếu đi đến bước đó, cháu và Tần Dữ còn có thể tiếp tục ở cạnh nhau không?"  

Bồ Thần rụt tay và cả điện thoại vào ống tay áo phao lông vũ.

Tần Minh Hàm thanh minh cho bản thân: "Nếu đã sớm muộn gì cũng phải chia tay, cháu cần gì phải khiến cho cô mình tự dưng phải chịu oan uổng như kia chứ? Còn là oan ức mà trăm miệng cũng không cãi lại. Nếu như bây giờ cháu không chia tay, rắc rối của cô cháu không thể giải quyết, đến khi tất cả không còn có thể khống chế được nữa, cháu quyết định chia tay với Tần Dữ, thì cô của cháu cũng phải bồi thường cho bên A như cũ. Tới lúc tiền mất tật mang, cháu tính xem khoản này rốt cuộc có hời hay không."

Sắp đến khu ký túc xá, Tần Minh Hàm dừng bước.

Bồ Thần không nói thêm nhiều lời với cô ta.

Tần Minh Hàm cũng không để tâm thái độ lạnh nhạt của Bồ Thần, nếu mà Bồ Thần còn nhìn cô ta với sắc mặt hiền hòa, đó mới là không bình thường.

"Cháu về mà suy nghĩ lời tôi nói cho kỹ lưỡng, suy cho cùng là một đoạn tình cảm chưa rõ kết thúc quan trọng, hay là người thân mà cháu quan tâm nhất mới quan trọng, chờ cháu bình tâm trở lại thì trong lòng cháu tự biết rõ."

Nói xong, cô ta thoáng gật đầu, xoay người đi về hướng ngược lại.

Tần Minh Hàm gọi điện thoại cho tài xế tới đón mình, cô ta đi đến đầu đường thì tài xế cũng đến nơi.

Cô ta có làm gì cũng chừa cho mình một con đường rút lui, cô ta không phải thanh niên hai mươi tuổi, cũng chẳng còn ngây thơ để mà không nhận ra bản thân có thể làm tới mức không chê vào đâu được.

Cho nên vừa leo lên xe, cô ta lập tức gọi cho Tần Minh Nghệ, thẳng thắn thì mới không lọt ra sơ hở nào.

Tần Minh Nghệ đang ngồi trong phòng làm việc, lúc này đang bận rộn xem hồ sơ vụ án, trong phòng làm việc không có người nào khác, bà mở loa ngoài, đặt điện thoại sang một bên, "Có chuyện gì?"

Tần Minh Hàm nói thẳng một hơi: "Hôm nay em đã đi tìm Bồ Thần."

Câu tiếp theo cô ta nói một hơi: "Em vừa mới ra khỏi trường của nó, em uy hiếp nó, nếu như nó không nhanh chóng chia tay với Tần Dữ, hạng mục kia của cô nó sẽ không thuận lợi, vả lại hạng mục kia hiện tại đang gặp trục trặc, sau này không biết có còn xảy ra vấn đề nào nữa không, tất cả đều phải xem thái độ của nó."

"Minh Hàm, em lên cơn điên gì vậy?" Tần Minh Nghệ giữ chặt điện thoại, tắt loa ngoài, đặt điện thoại sát bên tai: "Ai bảo em đi tìm Bồ Thần?"

Tần Minh Hàm có đầy đủ lý do: "Em không muốn nhìn chị nín nhịn như vậy, rõ ràng không thích Bồ Thần, vì cố kỵ Tần Dữ mà chị cái gì cũng nín nhịn, không phải em không mong chị tốt nhưng chị như thế này sớm muộn gì cũng nhịn tới phát điên. Để em đóng vai ác cho, nếu Tần Dữ biết thì cứ đẩy hết mọi chuyện lên người em, Tần Dữ không thể trách chị được."

Ngậm bồ hòn làm ngọt, đây chính là tâm trạng hiện tại của Tần Minh Nghệ.

Bà có nín nhịn thì đó là chuyện của bà, không cần người khác vì muốn cho bà một nước cờ tốt mà đẩy bà tới miệng vực sâu vạn kiếp bất phục.

"Em đã làm gì Bồ Văn Tâm?"

Tần Minh Hàm cũng không tính giấu giếm, nói hết một lần cho Tần Minh Nghệ, cô ta liên lạc với bên A và một người trong nhóm của Bồ Văn Tâm, đào cho Bồ Văn Tâm một cái hố, Bồ Văn Tâm khó đề phòng nên đã nhảy vào trong.

Cô ta lại cho Tần Minh Nghệ một viên thuốc an thần: “Chị yên tâm, công ty A đăng ký tại quần đảo Cayman, người ngoài không thể tra được thông tin của cổ đông đâu.”

Tần Minh Nghệ không biết rõ bên A là công ty nào, rất tò mò: "Em với bên A thân quen như thế nào?"

Tần Minh Hàm: "Ông chủ lớn nhất, không nói nhiều nữa, trong lòng chị có tính toán là được." Cô ta không muốn nhắc tới nhiều.

Chẳng biết vì sao, trong lòng Tần Minh Nghệ dâng lên một nỗi hoang mang.

Sự việc còn phức tạp hơn so với tưởng tượng của bà, có thể khiến cho ông chủ của bên A không tiếc danh dự và quyền lợi của công ty để làm ra loại chuyện vừa hại người hại mình, vậy thì nhất định là còn có lợi ích to lớn mê hoặc hơn nữa.

Nhưng rốt cuộc Tần Minh Hàm có thể cho đối phương lợi ích gì, mới khiến đối phương hy sinh lớn như vậy?

Tần Minh Nghệ chất vấn: "Minh Hàm à, tóm lại là em đã làm trao đổi gì với ông chủ bên A, người ta mới bằng lòng giúp em không màng giới hạn?

"Chẳng liên quan lợi ích gì cả, em có lợi ích gì cho người ta kia chứ? Hơn nữa người ta cũng không ngó mắt tới em. Trước kia có quen một người bạn, coi như thiếu em một phần ân tình,  anh ta rất đáng tin." Tần Minh Hàm nói đại khái cho qua chuyện.

Cô ta chuyển đề tài đúng lúc: "Lần này không ai giúp Bồ Văn Tâm nổi đâu, chỉ có Bồ Thần mới cứu được. Chị cứ chờ tin tức tốt Bồ Thần chia tay Tần Dữ đi nhé."

Tần Minh Nghệ có không thích Bồ Thần, nhưng cũng không hồ đồ tới bước đường này, "Minh Hàm, bây giờ em thu tay, đừng để tới lúc trộm gà không được mất luôn cả nắm thóc! 

Tần Minh Hàm cau mày, "Chị, chị nói cái gì vậy?"

Tần Minh Nghệ không muốn chuyện đã biết không ổn còn vờ hồ đồ, chuyện này với bà mà nói là trăm hại không có được một lợi.

Cho dù Tần Dữ chia tay với Bồ Thần, trên đời này không có bức tường nào không lọt gió, nếu để ngày nào đó để Tần Dữ phát hiện ra chuyện này, bất kể là do Tần Minh Hàm làm hay bà làm, thì Tần Dữ thấy chẳng có gì khác biệt, nhưng còn quan hệ mẹ con giữa bà với Tần Dữ sẽ đi đến hồi kết.

Bà có thể lén đi thuyết phục Bồ Thần chia tay Tần Dữ, Tần Dữ có biết thì nhiều lắm là nổi giận, nếu như hại tới người nhà của Bồ Thần, Tần Dữ sẽ bỏ mặc tất cả và không bao giờ tha thứ cho bà.

Đây là vấn đề giới hạn.

Tần Minh Nghệ lớn tiếng cảnh cáo: "Tần Minh Hàm, em muốn nghịch lửa chị không kéo em, chị biết em hận Bồ Văn Tâm, cảm thấy vì sự xuất hiện của cô ấy nên em mới không cưới Lục Bách Thanh được, em muốn đối xử với Bồ Văn Tâm như nào đó là chuyện của em, nhưng em đừng giận chó đánh mèo sang người của Bồ Thần!"

Tần Minh Hàm đoán được chị họ mình sẽ có nỗi băn khoăn này, cho nên mặc dù chị họ không chút nể tình nói thẳng ra, nhưng chẳng ngờ tức giận  không giống trong tưởng tượng của cô ta.

Chị họ tức giận với cô ta, cô ta có thể chấp nhận, nhưng chỉ cần nghĩ tới Tần Dữ có khả năng cưới Bồ Thần, đó mới là chuyện cô ta không có cách nào chấp nhận được.

Một khi chị họ chấp nhận Bồ Thần, mẹ của Lục Bách Thanh nói không chừng cũng sẽ ảnh hưởng rồi dần dần thay đổi ý kiến, dứt khoát không quan tâm chuyện Lục Bách Thanh có tái hôn với Bồ Văn Tâm hay không.

Nỗi đau khoan sâu vào lòng, cô ta muốn phải nếm lại lần nữa.

Không biết từ lúc nào mà cô ta bắt đầu có suy nghĩ cố chấp cực đoan, cô ta không dễ chịu, Bồ Văn Tâm cũng đừng hòng dễ chịu, cô ta không có thì Bồ Văn Tâm cũng đừng nghĩ tới có.

Tần Minh Hàm vẫn là câu nói đó: "Chị, em biết chị mềm lòng, sợ sau này Tần Dữ trách chị. Không phải em đã nói rồi sao, chuyện ác cứ để em làm. Chị làm việc đi, em không làm phiền chị nữa."

Sau đó thì cúp máy.

Tần Minh Nghệ giống như đánh một cú vào bông vải, vừa bất lực vừa bất đắc dĩ.

- -

Sau khi cùng với Tần Minh Hàm tách ra, Bồ Thần không về ký túc xá, cô đi tới đi lui hai lượt con đường từ ký túc xá tới thư viện, gió đông bắc quét lên mặt khiến người ta tỉnh táo không gì sánh nổi.

Nếu sau này cô muốn làm luật sư, không thể đụng chuyện là không có chủ kiến được.

Nhưng chuyện trước mắt ngoài tầm tay với của cô, chuyện cô ruột gặp phải rắc rối cũng không phải chuyện cô có năng lực giải quyết được.

Có lẽ Tần Minh Hàm không biết Lục Bách Thanh đang làm giáo viên ở Tô Thành, không biết là cô có quen biết với Lục Bách Thanh, mà Tần Minh Hàm chắc chắn cô ruột sẽ không cầu cứu với Lục Bách Thanh, cho nên mới làm không chút sợ hãi.

Bồ Thần nghĩ đi nghĩ lại, sau cùng vẫn quyết định gửi tin nhắn cho Lục Bách Thanh, cô muốn biết hạng mục của cô ruột có thật sự nghiêm trọng giống hệt như lời của Tần Minh Hàm hay không.

[Thầy Lục ơi, bây giờ thầy có bận không?]

Lục Bách Thanh gần như trả lời ngay lập tức: [Bận, hạng mục của cô em xảy ra vấn đề, cô ấy trả vé máy bay rồi, thầy đang tìm người đi nghe ngóng bên đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, hiện tại còn chưa có đầu mối.]

Bồ Thần đã vội vã: [Thầy Lục, hạng mục của cô em xảy ra vấn đề có liên quan đến Tần Minh Hàm, hôm nay cô ta đến trường học tìm em, bảo em chia tay với Tần Dữ, còn nói là cô em liên quan tới chuyện đánh cắp bí mật kinh doanh, bên A muốn truy cứu trách nhiệm.]

Bởi vì trao đổi qua tin nhắn, không thể nhìn và không thể không nghe được người bên kia, cô không thể biết được vẻ mặt và phản ứng của Lục Bách Thanh sau khi xem xong dòng tin nhắn này.

[Thầy Lục?]

Lục Bách Thanh: [Thầy đang liên lạc với bạn, để bọn họ kiểm tra từ chỗ Tần Minh Hàm. Em yên tâm, cô của em sẽ không gặp phiền phức, thầy cũng sẽ không để cô ấy gặp chuyện.]

Thầy cho Bồ Thần lời bảo đảm: [Cô ấy ở đâu, thầy ở đó.]

Bồ Thần thở phào: [Cảm ơn thầy Lục, có chuyện gì em có thể giúp một tay được không ạ?]

Lục Bách Thanh: [Em đã giúp cho thầy một việc lớn rồi, thầy biết điều tra từ nơi nào. Chờ tới tết sẽ cho em một bao lì xì to, biết cho thầy thời khắc mấu chốt để được thể hiện, nếu đổi lại là cô em, chuyện có lớn bằng trời cô ấy cũng tự mình chống đỡ.]

Bồ Thần giải thích: [Đó là bởi vì bây giờ cô ấy không có lập trường nào để nhờ thầy giúp đỡ, cũng không phải thầy nói một câu là có thể giúp được, nhất định là cô không muốn thiếu nợ ân tình. Đổi lại là trước đây, em cũng sẽ không làm phiền thầy.]

Nếu như không phải đã trải qua việc của Tần Minh Nghệ, nói không chừng cô sẽ đồng ý chia tay với Tần Dữ, để đảm bảo cô ruột được an toàn.

Nhưng bây giờ, cô gặp phải vấn đề còn giải quyết được vấn đề luôn.

Lục Bách Thanh khen cô: [Rất tốt, lớn khôn rồi.]

Bồ Thần: [Đúng ạ, em lập tức có thể bảo vệ được Tần Dữ rồi (cười trộm)]

Chuyện của cô ruột đã có manh mối, có thầy Lục cô hoàn toàn yên tâm.

Chạng vạng ngày đó, nhân viên công ty văn hóa Vân Nguyệt liên lạc cô, nói là bên họ có một cổ đông muốn bàn luận với cô về phương diện sáng tác.

Bồ Thần dùng tài khoản phụ thêm liên lạc của cổ đông kia, người kia có một tài khoản sáu con số, lần đầu tiên cô gặp dãy số ngắn như vậy, nickname là "Tôi còn giàu hơn nam chính tiểu thuyết".

Sau khi thêm vào, bên kia đã nhanh chóng gọi đến.

Bồ Thần nhanh chóng lịch sự chào hỏi.

"Tôi còn giàu hơn nam chính tiểu thuyết" vừa mới online đã hỏi cô: [Vì sao cô không viết tiếp?]

Tiểu Tây Mễ: [Không có thời gian.]

"Tôi còn giàu hơn nam chính tiểu thuyết": [Tầm khi nào thì lại có thời gian?]

Tiểu Tây Mễ không có ý định viết tiếp: [Tôi dừng viết không phải vì vấn đề thời gian, chủ yếu là vì viết cũng chẳng ra sao cả, tôi vẫn còn là học sinh, sắp sửa tới kì thi rồi, nên càng không có thời gian suy nghĩ mấy chuyện này.]

"Tôi còn giàu hơn nam chính tiểu thuyết": [Chuyện viết tiểu thuyết cũng không phải vấn đề, có giá trị tích cực là được rồi.]

Bồ Thần không nghĩ tới câu chuyện thanh xuân vườn trường mình viết không có quá nhiều tình tiết, lại còn có tiềm chất chuyển thể thành tiểu thuyết audio.

Anh lại nhắn tiếp: [Dự tính khi nào viết một cuốn nữa, cho tôi một khoảng thời gian dự kiến, sau khi bắt đầu viết thì công ty sẽ kí kết hợp đồng bản quyền với cô, giá cả sẽ không thấp hơn cuốn đầu tiên.]

Mặc dù trò chuyện với nhau qua màn hình, Bồ Thần vẫn có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ và cảm giác áp bức của đối phương.

Tiểu Tây Mễ: [Ngại quá, đây không phải vấn đề tiền bạc, tôi chưa có ý tưởng cho tiểu thuyết mới, vả lại sau này tôi sẽ rất bận.] Cô đã đồng ý với Tần Dữ sẽ khiến cho mọi sự hy sinh của anh được xứng đáng, vậy cô càng phải nỗ lực hơn nữa.

Không có thời gian suy nghĩ ý tưởng cho tiểu thuyết.

"Tôi còn giàu hơn nam chính tiểu thuyết": [Trước tiên khoan hãy vội từ chối, cô cứ suy nghĩ cho kĩ càng chút.]

Còn chưa đợi Bồ Thần trả lời, bên kia đã offline.

Có suy nghĩ nữa cũng vô ích, cô không có thời gian và sức lực để viết.

[Cục cưng, em đâu rồi?]

Tin nhắn của Tần Dữ từ trên màn hình nhảy tới.

Bồ Thần đã quen với sự dịu dàng Tần Dữ dành cho cô, khi nãy trò chuyện với người "Tôi còn giàu hơn nam chính tiểu thuyết", cả người cô căng cứng.

Cô tính toán thời gian của anh bên đó, là năm giờ hai mươi phút sáng.

[Sao hôm nay anh lại dậy sớm thế?]

Tần Dữ không nói thật: [Tỉnh ngủ rồi.]

Anh bị một cú điện thoại từ trong nước đánh thức, bên kia nhất thời quên mất anh ở nước ngoài, có lệch múi giờ.

Người gọi điện thoại là nhân viên của công ty văn hóa Vân Nguyệt, chính là công ty văn hóa mà anh đầu tư, nhân viên công ty đặc biệt báo cho anh biết phương thức liên lạc của Tiểu Tây Mễ. 

Trước khi anh thêm Tiểu Tây Mễ vào, Tiểu Tây Mễ đã liên hệ anh.

Tiểu Tây Mễ này cũng khó đối phó, nói là không suy nghĩ đến chuyện viết tiểu thuyết.

Có thể do phí bản quyền anh đưa không cao, Tiểu Tây Mễ không có động lực, anh quyết định dùng tiền đập vào, để Tiểu Tây Mễ bắt đầu viết tiếp trong kỳ nghỉ đông, nếu bé Thần ở nhà đọc sách mệt rồi, không có tiểu thuyết xả stress thì sẽ thấy rất nhàm chán.