Nơi Thế Giới Tĩnh Lặng Có Anh

Chương 36




Tần Dữ nhanh chóng nhận được một tin nhắn xác nhận thêm bạn tốt, đối phương là chủ của studio Triệu Thù, sau khi xác nhận xong, hai bên cùng trao đổi qua cuộc gọi thoại nửa tiếng đồng hồ, trò chuyện rất vui vẻ.

---Đọc full tại Truyenfull.vn---
Bà chủ nói sẽ nhanh chóng gửi một phần thỏa thuận đầu tư cho anh, rồi từ từ bàn bạc các phương diện chi tiết.

Kết thúc trò chuyện, Tần Dữ mới nhìn thấy tin nhắn trả lời anh cách đây hai mươi phút:

[Tuyến lệ của Thần Thần sao lại trở nên kém như vậy rồi, cuốn tiểu thuyết đó cậu ấy xem hồi hè năm lớp mười còn nói không phải ngược, cậu ấy càng thích kết thúc mở hơn, nói là sau này nam nữ chính ở bên nhau thì tốt, bây giờ chưa cần phải chấp nhận. Thế này là vì bị cậu làm cho quen cái tính càng lớn càng có tính trẻ con, thích rơi nước mắt (Cười mà không nói)]

Trong lòng Tần Dữ trầm xuống: [Trước kia bé Thần từng xem qua cuốn tiểu thuyết này?]

Triệu Thù trả lời: [Đúng vậy, khi đó ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè, cậu ấy xem suốt một ngày một đêm, xem xong hai đứa mình còn bàn luận về cảnh tình cảm cả nửa ngày nữa kìa.]

Tần Dữ ý thức được có chỗ nào đó không đúng, trong lòng thoáng hiện ra sự lo lắng, cảm giác lo lắng này càng lúc càng mãnh liệt.

Rõ ràng đã xem qua cuốn tiểu thuyết đó từ lâu, cô lại nói là vừa xem xong.

---Đọc full tại Truyenfull.vn---
Cô khóc thành như vậy, có lẽ không phải do trong nhà xảy ra chuyện, nếu mà bên chỗ Bồ Vạn Lý xảy ra chuyện gì, Lục Bách Thanh nhất định sẽ báo cho anh ngay tức khắc, chứ không đi thông báo cho Bồ Thần.

Có thể ở trường bị ăn hiếp, và cũng có thể có liên quan tới anh.

Anh vội vàng đi xác nhận một sự việc.

Anh không muốn đi rêu rao chuyện trong nhà đi khắp nơi, chỉ khiến người ta cười cợt.

Cân nhắc trong chốc lát, cách thỏa đáng nhất chỉ có thể để bố hỗ trợ.

Tần Dữ tìm số điện thoại của bố, gọi ngay vào lúc này.

Hà Quân Thạc đang nghỉ trưa, đang ngủ say sưa bị người ta ngắt ngang là một chuyện rất khó chịu, đầu óc mơ màng nhưng gượng gạo vẫn có thể tính toán ra được giờ giấc hiện tại bên chỗ con trai, lúc này là không giờ bốn mươi phút sáng.

"Khuya lơ khuya lắc sao con còn chưa đi ngủ, có chuyện gì?" Khó chịu thì khó chịu, Hà Quân Thạc vẫn ngồi dậy nhận điện thoại của con trai.

Tần Dữ cũng không định giấu giếm bố, kể ra đầu đuôi câu chuyện cho bố nghe, bao gồm cả chuyện sau khi anh tốt nghiệp chính quy thì tiếp tục học thêm học vị J.D.

Hà Quân Thạc xoa xoa vùng giữa hai chân mày, sau cùng thì bất lực "Ha" một tiếng, thay đổi chuyên môn cũng có tính di truyền à?

Tần Dữ cũng đã chuẩn bị sẵn tư tưởng bị bố ập tới một tràng giáo huấn, nhưng mà lời quở trách và la mắng trong dự đoán lại chậm chạp chưa xuất hiện.

"Alo, bố?"

Hà Quân Thạc âm thầm thở dài, "Bố đang nghe."

Tần Dữ: "Con còn tưởng bố sẽ lấy ba tấc lưỡi ra dạy dỗ con đạo lý to lớn làm người, để con chết tâm khỏi mong đi học tiếp ngành luật chứ."

Hà Quân Thạc hỏi anh: "Nói rồi con có nghe không?"

"Không ạ."
---Đọc full tại Truyenfull.vn---
"Vậy thì coi như xong đi."

Hà Quân Thạc biết con trai mình có đức hạnh gì, nếu không thì sao mà từ mấy năm trước đã sớm nói ra dự định sau này của anh.

Bị cuộc điện thoại này quấy nhiễu, hoàn toàn bay mất cảm giác buồn ngủ, ông vén tấm chăn bước xuống giường.

"Nói đi, muốn bố giúp việc gì?"

Tần Dữ: "Bố có thể giúp con xác nhận một việc, sáng nay mẹ con có đi đến trường Thần Thần hay không? Nhìn quỹ đạo hành trình mẹ con đi là được rồi."

Anh vừa nói xong, bên kia đã vang lên tiếng nước chảy rào rào.

Hà Quân Thạc rửa mặt xong mới hỏi: "Có phải hôm nay Bồ Thần có gì khác thường không?"

Nói chuyện với người thông minh, tiết kiệm được thì giờ lại còn tiết kiệm công sức.

"Vâng, mắt khóc sưng luôn." Tần Dữ hối hận vì từ ban đầu đã không nhận ra, vậy mà còn tin cô khóc thành dáng vẻ kia là vì xem tiểu thuyết bi đát.

Khi đó anh không suy nghĩ nhiều còn tin tưởng vào mẹ, tin tưởng vô điều kiện, anh tin rằng mẹ mình cho dù có không vừa ý  mình ở cạnh Bồ Thần, vậy quá lắm cũng sẽ tìm mình tính sổ, ra tay ở chỗ anh chứ tuyệt đối sẽ không lén đi tìm Bồ Thần, bởi vì từ ban đầu mẹ anh không vừa mắt chuyện mẹ của Lục Bách Thanh lén lút điều tra Bồ Văn Tâm khắp nơi, khiến cho Bồ Văn Tâm không có cách sinh sống yên ổn.

Mẹ ghét cay ghét đắng hành vi của mẹ Lục Bách Thanh.

Ai biết được sau vài năm, mẹ đã thay đổi.

Kể từ lúc bắt đầu khi mẹ biết anh muốn học thêm luật, tim anh không hiểu sao đã treo lơ lửng, nhưng trước sau vẫn ôm một tia may mắn, nói không chừng mẹ sẽ áp dụng xử lý lạnh (1).

(1)Ngôn ngữ mạng: Ý nói tới những hành động lén lút ví dụ bôi xấu đối phương, đề cao bản thân mình, bao gồm cả hành động chiến tranh lạnh...

Lần này, anh tính sai rồi.
---Đọc full tại Truyenfull.vn---
Mẹ nhất định không làm xử lý lạnh, lại dùng đến cách giải quyết mà anh không nghĩ đến.

Bên đầu điện thoại bên kia, Hà Quân Thạc rửa mặt xong thì ra khỏi phòng nghỉ.

Thời tiết này dùng nước lạnh, người ta có thể tỉnh táo lý trí trong tích tắc.

Hà Quân Thạc tựa vào ghế sô pha, nói: "Mẹ con ở Bắc Kinh là sự thật, rốt cuộc bà ấy có đi tìm Bồ Thần hay không thì hiện tại bố cũng chưa thể khẳng định được."

Sau khi trầm tư, Hà Quân Thạc xác nhận: "Thế này đi, chuyện này để bố giải quyết, bất kể mẹ con con có đi đến trường hay không, con cũng đừng nhúng tay vào."

"Không thể nào!"

"Tần Dữ, tin bố một lần có được không?"

Không phải Tần Dữ không tin tưởng bố, chỉ là Bồ Thần khóc thành như vậy, lòng anh thấy khó chịu.

Hà Quân Thạc nói: "Nếu con đã quyết định ở bên cạnh Bồ Thần dài lâu, cũng không hy vọng con bé với mẹ con gây gổ, căng thẳng, nhìn mặt nhau như thể kẻ thù đúng không nào?  Chắc chắn Bồ Thần cũng không muốn như vậy.”

Tần Dữ không nói gì. Trước mắt ngập tràn hình ảnh đôi mắt sưng húp của Bồ Thần.

Hà Quân Thạc cố gắng khiến con trai bình tĩnh: "Nếu Bồ Thần không phải suy nghĩ cho con, thì con bé đã sớm kể cho con chuyện mẹ con đi tìm mình rồi. Lùi một bước, cho dù bây giờ con cãi nhau một trận nảy lửa với mẹ con, rốt cuộc có thể giải quyết được gì chứ?"

Giải quyết vấn đề là chuyện thứ yếu, anh muốn để mẹ biết được thái độ của mình.

Hà Quân Thạc muốn cho anh hiểu rõ: "Tần Dữ, đàn ông đụng phải rắc rối, trước tiên là giải quyết nó, con muốn tìm mẹ con cãi lý, chờ sau này trực tiếp mà cãi lý. Nếu con cãi nhau với mẹ con trong điện thoại, con có đảm bảo bà ấy không đi tìm Bồ Thần không?"

Tần Dữ không cách nào bảo đảm, có một số chuyện, nếu đã có khởi đầu, thì sẽ có lần một lần hai.

Hà Quân Thạc: "Chuyện quan trọng trước mắt là để con và Bồ Thần đều yên tâm vì mục tiêu nhỏ của hai đứa mà nỗ lực, chứ không phải lòng dạ lo lắng, bất ổn suốt cả ngày. Con phải phân biệt cho rõ chuyện chủ yếu và thứ yếu."

Những câu này đã chạm tới tới Tần Dữ, anh không thể để cho Bồ Thần ngày nào cũng lo được lo mất.

Hà Quân Thạc thở dài: "Nếu thật không muốn để bụng mẹ của con thì lúc đầu con cũng sẽ không nghe lời bà ấy chuyển đến Tô Thành. Bây giờ con phải làm là, làm sao để người con quan tâm, đối xử tốt với một người khác mà con quan tâm."
---Đọc full tại Truyenfull.vn---
Tần Dữ hỏi: "Bố định làm như thế nào?"

Hà Quân Thạc phân tích cho anh nghe: "Con người mẹ con ấy mà, cho dù có đi tìm Bồ Thần cũng sẽ không nói lời gì quá đáng, bà ấy đang xem có thể xoay chuyển tình thế hay không."

Tần Dữ không tiếp lời.

Hà Quân Thạc tùy việc mà xét: "Có thể con không hiểu mẹ con, tính tình bà ấy có thể làm người khác không thích, nhưng ăn nói chua ngoa lòng dạ thì đậu hũ, để bà ấy tiếp xúc với Bồ Thần nhiều hơn, từ đó nảy sinh cảm tình, nói không chừng mấy năm nữa, cuối cùng lại trở thành Bồ Thần mà bà ấy nhung nhớ, sau đó người thúc giục các con kết hôn là bà ấy. Có như vậy thì Bồ Thần có thêm một người thân, tốt biết bao."

Tần Dữ cảm thấy buồn cười: "Bố, có phải trưa nay bố uống say không?"

Hà Quân Thạc nghe ra giọng điệu mỉa mai của con trai, bất mãn: "Đầu óc bố không có hồ đồ."

Tần Dữ: "Vậy sao bố lại nói mấy lời hồ đồ thế chứ! Bây giờ mẹ con chỉ mong sao con chia tay với Bồ Thần, sao bà ấy có thể bằng lòng...tiếp xúc với với Thần Thần chứ."

Hà Quân Thạc nói: "Đó là chuyện của bố. Làm luật sư hai mươi năm, chẳng lẽ chút bản lĩnh này cũng không có."

Tần Dữ làm ông cụt hứng, để ông tỉnh táo một chút, bớt tự tin quá mức, "Mẹ con cũng là luật sư."

Hà Quân Thạc không để bụng: "Đạo hạnh bà ấy không cao siêu như bố."

Tần Dữ: "..."

Hiếm khi bố ôm việc vào người, nhất là có liên quan tới mẹ, mặc dù Tần Dữ không hề ôm chút hy vọng nào vào cách suy nghĩ của bố, nhưng anh cũng không khước từ một phần ý tốt của bố.

Có thể khiến cho Bồ Thần yên tâm, không phải suy nghĩ lung tung, bất kể là cách thức gì anh cũng đều muốn thử nghiệm.

Tần Dữ bảo bố sớm làm rõ chút, rốt cuộc là mẹ có đến tìm Bồ Thần hay không, lỡ như không phải, vậy có lẽ là Bồ Thần ở trên trường bị ức hiếp, nếu không cũng sẽ không khóc thành như vậy.

"Bố, nếu như nguyên nhân không phải là mẹ của con, tới lúc đó bố đến trường xem một chút là đã xảy ra chuyện gì."

Hà Quân Thạc đồng ý, ông thúc giục con trai sớm nghỉ ngơi rồi cúp điện thoại.

Ông ngồi trên sô pha thất thần trong chốc lát, Hà Quân Thạc đứng dậy, ngồi vào bàn làm việc, màn hình máy tính đang tắt, không nghe thấy tiếng dòng điện yếu ớt chạy, ông tùy tiện nhấc con chuột vài cái, thoáng chốc màn hình sáng lên.

Màn hình màu xanh lam sáng chóa hắt lên gương mặt, đáy mắt ông.

Ông tuyệt đối không ngờ tới con trai sẽ học thêm ngành luật.

Chuyện liên quan đến tâm trạng Bồ Thần, nhất định Tần Dữ nóng ruột, Hà Quân Thạc cũng không chậm trễ nữa, sau khi bừng tỉnh lại, ông liên lạc Tần Minh Nghệ.

Tần Minh Nghê nghe điện thoại ông luôn luôn dùng giọng điệu trong công việc: "Cộng sự (2) Hà, có chuyện gì thế?"

(2)Par=Partner: từ chuyên môn ngành luật.

"Việc riêng." Ông nói.

Ngoài chuyện của con trai, bà không nghĩ ra ông ấy còn việc riêng gì muốn tìm bà.

Giọng điệu bà có hơi ôn hòa: "Tần Dữ sao rồi?"

Hà Quân Thạc không trả lời mà hỏi: "Sáng nay cô đi tìm Bồ Thần rồi à?"

Dường như là giọng điệu khẳng định.

Tần Minh Nghệ đang ăn dâu tây, bỗng nhiên chau mày lại, bất cẩn đã cắn trúng đầu lưỡi.

Bà lấy tay đỡ trán, làm giảm ớt cảm giác đau đớn từ đầu lưỡi truyền tới.

"Chị sao rồi?" Tần Minh Hàm ngồi đối diện nhỏ tiếng quan tâm.

Hôm nay bà hẹn đi ăn cơm với Tần Minh Hàm, nhân viên phục vụ vừa mới thu gom hết bồ đồ ăn và mang tới một dĩa trái cây tráng miệng, quả dâu kia cũng là quả đầu tiên bà ăn, ai biết được lại xui xẻo nghe cuộc điện thoại của Hà Quân Thạc.

"Có phải có chỗ nào không khỏe?" Tần Minh Hàm lại hỏi.

Tần Minh Nghệ vội vã xua tay, Hà Quân Thạc bên kia điện thoại vẫn đang thúc giục bà trả lời.

Chẳng ai là đồ ngốc, thời điểm này mà bà thừa nước đục thả câu bảo với Hà Quân Thạc mình không đến trường Bồ Thần, thì rõ ràng là chuyện ngu xuẩn.

Bà không phủ nhận, hỏi: "Tần Dữ nói với anh à?"

Hà Quân Thạc: "Tần Dữ bảo tôi giúp nó xác nhận một chút, nó phát hiện tâm trạng của Bồ Thần không tốt lắm."

Chỉ một câu đơn giản, nói hết tất cả đáp án cho bà biết, Tần Dữ đã nghi ngờ bà tìm Bồ Thần, và Bồ Thần thì không nói chuyện sáng nay bọn họ gặp mặt nhau kể cho Tần Dữ.

Tần Minh Nghệ lấy khăn ăn khẽ lau miệng, hỏi: "Anh gọi điện thoại đến là có ý gì?"

"Ý là không muốn cô và con trai xích mích cãi nhau."

"Ha." Tần Minh Nghệ cười.

Bà đã sớm qua lứa tuổi nghe lời ngon tiếng ngọt, khoản nợ lần trước ông giấu giếm con trai về nước sớm bà còn ghi ở đây này.

Cái mà gọi là lòng hảo tâm của ông, chẳng qua là làm thuyết khách thay cho con trai.

"Nói thế, tôi còn phải cảm ơn anh."

Hà Quân Thạc cũng không có thời gian nói chuyện phiếm với bà, ông gọn gàng dứt khoát: "Từ năm Tần Dữ học lớp mười cho tới nay, Minh Nghệ cô tự đặt tay lên trái tim mình mà tự hỏi, cô và con trai đối đầu nhau mấy năm, ngoại trừ khiến cho trong lòng nó càng thêm phản nghịch, có từng đạt được những tác động tích cực nào chưa? "

Một câu nói chặn cho Tần Minh Nghệ á khẩu không trả lời được.

Hà Quân Thạc không để lại chút thể diện nào cho bà: "Làm luật sư nhiều năm như vậy tôi thấy cô làm cũng như không rồi."

Tần Minh Nghệ vô thức cãi lại: "Tôi thế này gọi là làm bác sĩ nhưng không thể tự cứu mình!"

Nói xong bà lại thấy hối hận, bà khách sáo với ông như vậy để làm gì, cứ nói trực tiếp một câu "Liên quan gì tới anh." đẩy cho ông trở về.

"Chuyện tôi làm luật sư có thành hay không cũng không tới lượt anh khoa tay múa chân."

Hà Quân Thạc không tranh cãi với bà nữa, ông trước sau vẫn nhớ kỹ mục đích mình gọi cuộc điện thoại này: "Bất luận như nào, cô cũng đã biết con đường này đi sai rồi, cô lại còn muốn đi thẳng một đường tới sự xấu xa?"

Tần Minh Nghệ từ chối thừa nhận bà đi sai đường. 

Nhưng trưa hôm nay, bà còn ăn nhiều hơn nửa chén cơm so với ngày thường, không biết nên giải thích ra sao.

Khi ăn cơm, bất kể Tần Minh Hàm kể chuyện gì, bà đều không vui.

Mà bữa cơm này là bữa cơm bà chủ động mời Tần Minh Hàm.

Lời lẽ của Hà Quân Thạc tha thiết: "Minh Nghệ, cô chắc chắn không muốn cãi nhau với con trai giống như Lục Bách Thanh và mẹ của chú ấy, vậy chúng ta đổi cách thức khác có được không?"

Người ta rất khó cự tuyệt người khác khi họ đặt vào vị trí của mình và vì mình mà suy nghĩ điều tốt đẹp, cho dù điều tốt đẹp này chỉ là bề nổi mà thôi.

Tần Minh Nghệ cũng không ngoại lệ.

Cho nên khi Hà Quân Thạc nói ra chuyện Lục Bách Thanh và mẹ, bà cũng đang tự suy nghĩ lại, xem có cần phải thay đổi một phương pháp khác hữu hiệu hơn? Dù sao thì con đường này bà cũng đã nhìn thấy được ngõ cụt, và Tần Dữ không thể nào thỏa hiệp với bà, mà Bồ Thần cũng không chịu phối hợp,bà càng đi về phía trước thì càng là ngõ cụt.

Trước mặt con trai, bà không muốn nhượng bộ, mà cũng không cam lòng.

Tần Minh Nghệ dần dần tỉnh táo trở lại, không tiếp tục châm chọc nữa: "Xin rửa tai lắng nghe."

Hà Quân Thạc hốt thuốc đúng bệnh: "Dù gì cô cũng thường xuyên đến Bắc Kinh công tác, sau này mỗi khi đến, cô tìm Bồ Thần cùng ăn cơm, thăm con bé cũng coi như hòa giải. Cô nói xem cô là một luật sư đã ra ngoài xã hội, đi uy hiếp một cô bé không thể nói chuyện, tự cô có thấy mình quá đáng hay không?"

Tần Minh Nghệ không nói lời nào.

Từ lúc bà từ trường học của Bồ Thần quay trở về cho tới bây giờ, trong đầu vẫn luôn khó chịu, đặc biệt nhớ tới bóng dáng bất lực và bối rối của Bồ Thần, còn cả chuyện khúc cuối cùng mà Bồ Thần sống chết đuổi theo xe hơi, khuấy động bà một cách dữ dội.

Hà Quân Thạc tiếp tục: "Nếu cô yêu thương Tần Dữ, vậy cũng thử yêu cả đường đi lối về, những năm tới cô bỏ ra chút thời gian tiếp xúc với Bồ Thần, bỏ qua tất cả mọi phiến diện mà đối xử với con bé..."

"Không phải, Hà Quân Thạc rốt cuộc là anh điên rồi, hay là tôi điên rồi?" Tần Minh Nghệ cắt ngang.

Chuyện phi lý này, thiệt thòi cho ông khi phải nghĩ ra.

Hà Quân Thạc nói: "Tôi bình thường, cô cũng không bị điên. Cô có thể nào để cho người khác nói hết rồi đi tìm lỗ hổng mà đánh trả không? Tôi lại nghi ngờ chuyên môn của cô thêm lần nữa rồi đó."

Tần Minh Nghệ: "..."

Bà cực kỳ nghi ngờ Hà Quân Thạc tìm một cơ hội tới để mà chế nhạo bà.

Hà Quân Thạc tự rót cho mình một ly nước: “Cô không tiếp xúc với Bồ Thần thì làm sao biết con bé có hợp với Tần Dữ hay không? Làm luật sư kiêng kỵ nhất là xử lý theo cảm tính."

"Chỉ có cô là người làm mẹ lại đi dùng một trái tim bình thường để đối đãi với chuyện tình cảm của con trai, Tần Dữ còn biết bình tĩnh lại để biết bản thân đang làm gì, còn cô thì ngày ngày nghĩ cách chia rẽ chúng nó, cô cũng đâu phải không hiểu rõ cái lòng phản nghịch kia của nó, nó tuyệt đối sẽ không nhận thua với cô."

Chỉ khi trao đổi với khách hàng ông mới dùng lời lẽ dứt khoát như này để nói chuyện.

Hà Quân Thạc nhấp mấy ngụm nước, nói tiếp: "Cô muốn con trai tốt thì cô phải tốt hơn, tin tôi đi, cô đừng nhúng tay vào nữa, để cho Tần Dữ sớm quay lại đúng quỹ đạo, nói không chừng chờ nó bình tĩnh lại, phát hiện ra mình không thích hợp với pháp luật."

Giữa lúc đó có vài giây dừng lại.

Ông tỏ rõ thái độ của mình: "Nếu như ba năm sau Tần Dữ vẫn kiên trì cố gắng học luật, vậy thì đó là sự lựa chọn đã được suy nghĩ kĩ càng. Tôi hoàn toàn tiếp nhận đó không phải là quyết định mù quáng của nó.”

"Minh Nghệ, tôi với cô sống nhiều hơn con trai hai mươi năm, chẳng  phải bây giờ mới biết con đường kia không đúng phải không nào?" 

Tần Minh Nghệ kiềm chế tính tình nghe hết buổi nói chuyện này, thế nhưng bà không động lòng chút nào.

Bà thừa nhận ông ấy nói đúng một sự thật: "Hà Quân Thạc, anh chính là một ví dụ minh họa cho sự thất bại, anh tính để con trai đi vào con đường cũ của mình sao?"

Hà Quân Thạc không thích nghe câu này, cái gì mà bảo ông là ví dụ minh họa cho thất bại?

Ông chất vấn: "Cô cảm thấy lúc ban đầu tôi vì cô mà chọn học luật chuyên nghiệp là thất bại?"

Tần Minh Nghệ không trả lời cho chất vấn của ông, trong lòng bà ẩn chứa tâm tình hơn mười mấy năm, hôm nay bị cẩn thận thăm dò được, loại cảm giác khó chịu này xâm nhập vào khắp lục phủ ngũ tạng bà.

Thất bại đó của ông đã là quá khứ, cũng không phải là cuộc đời thất bại của bà.

Bên chỗ bà cả một hồi lâu cũng không có âm thanh gì, Hà Quân Thạc lẩm bẩm: "Ban đầu tôi chọn học làm luật sư, bố mẹ tôi tôn trọng ý kiến tôi, cũng cho tôi đủ thời gian để suy nghĩ."

Tần Minh Nghệ có thể cảm thông ngày hôm nay Hà Quân Thạc đến làm thuyết khách, ông muốn cho Tần Dữ một sự tôn trọng tối thiểu nhất, cũng giống như ban đầu ông được bố mẹ đối đãi.

Sau khi ly hôn, lần đầu tiên họ đưa quá khứ lên bàn cân để phơi bày.

Năm đó, Hà Quân Thạc có thể bò qua con đường mà bố mẹ đã dọn sẵn cho mình ở nước ngoài, cùng bà về nước gầy dựng sự nghiệp, hai nhà lại môn đăng hộ đối, kết hôn xong còn có Tần Dữ, nhưng cuối cùng thì sao chứ?

Chẳng phải vẫn là ly hôn? 

Cái gọi là tình yêu, chẳng qua cũng là như vậy thôi, bà không ngờ Hà Quân Thạc không nhớ lâu chuyện mình vấp ngã, cứ muốn để Tần Dữ tiếp tục.

Tần Minh Nghệ hỏi ông: "Hà Quân Thạc, những năm này anh chưa từng hối hận sao?"

Bất thình lình hỏi tới thuở ban đầu, mặc dù trong lòng có sự chuẩn bị, nhưng nội tâm Hà Quân Thạc vẫn có dao động.

Ông hỏi: "Hối hận gì chứ?"

Đầu ngón tay của Tần Minh Nghệ vẫn đang vuốt theo khăn lau miệng, nó đã trở thành vật để bà trút giận. Bà và Hà Quân Thạc đều không phải người thích sống trong kí ức, cho nên sau khi ly hôn, bọn họ đều yêu đương để lại tái hôn.

Những người quen biết bọn họ đều không dám tin tưởng, bọn họ có thể tách bạch triệt để như vậy, triệt để tới mức khiến chuyện hôn nhân của hai nhà mất đi mà không có gì để hối tiếc.

Thế nhưng chỉ mỗi mình bà biết rõ, sự giày vò đau khổ của nội tâm.

Bà vùng vằng thoát khỏi quá khứ, khó khăn lắm mới tìm thấy tiếng nói của bản thân, trả lời lại vấn đề ban nãy của ông: "Hối hận rời khỏi gia đình anh rồi cùng tôi về nước, hối hận vì đã làm luật sư.”

Hà Quân Thạc nói chuyện với bà mãi mãi luôn giữ lý trí: "Luật sư Tần, logic của cô ở đâu rồi? Có ai hối hận mà lại để con trai mình lặp lại lần nữa?"

Tần Minh Nghệ không muốn tranh cãi với ông, bởi vì không muốn nhắc tới chuyện trước kia. Nhưng không thể không thừa nhận, cú điện thoại này của Hà Quân Thạc, khiến cho ý tưởng mà bà vẫn luôn kiên trì theo đuổi trở nên lung lay.

Bà đối đầu với Tần Dữ, hiển nhiên la bà thua cuộc, nhưng bà không muốn buông bỏ, cố gắng trở mình vào giây phút cuối cùng, nhưng bây giờ Hà Quân Thạc nói rõ ràng rành mạch cho bà biết, bà không thể lại tiếp tục trở mình.

Hà tất phải phí công.

Vừa tắt điện thoại, Tần Minh Hàm đẩy dĩa trái cây đến trước mặt bà, để bà ăn thêm vài quả dâu hạ hỏa.

Bây giờ Tần Minh nghệ đã không còn tức giận nữa, bà bóp một quả cho vào trong miệng, dâu tây chua ngọt ngon miệng, nhưng bà chẳng có tâm tình để thưởng thức, bà để mặc bản thân thất thần.

Tần Minh Hàm không biết Hà Quân Thạc đã nói chuyện gì trong điện thoại, nhưng thái độ của chị họ khác biệt rõ rệt giữa lúc trước và sau khi nhận điện thoại.

Cô ta hỏi: "Anh rể ra tuyệt chiêu gì hả chị?"

Tần Minh Nghệ nuốt dâu tây xuống, kể lại vắn tắt những suy nghĩ của Hà Quân Thạc.

Tần Minh Hàm cười: "Chị tính nghe theo lời anh rể thật sao?"

"Không phải chuyện nghe hay không nghe, là chị không có cách nào tốt hơn." Đây là hành động bất đắc dĩ của Tần Minh Nghệ: "Em cũng biết chị và Tần Dữ có rạn nứt to như thế nào mà."

Mặc dù bọn họ đã tránh né, nhưng nếu một ngày vết rạn nứt vẫn còn nằm ở đó, nhắc nhở bà từng giây từng phút, con trai từng vì bà mà suýt chút nữa mất mạng.

Bà sợ ép Tần Dữ ép tới mức quá chặt, ép buộc anh chia tay với Bồ Thần, anh sẽ lại giống dáng vẻ vò mẻ đã sứt như năm lớp mười, hoàn toàn phóng túng bản thân. Bà không dám đánh cược và cũng không thể đánh cược được.

Cho nên bà muốn thử cách mà Hà Quân Thạc nói, xem thử có thể vứt bỏ được thành kiến có sẵn đối với Bồ Thần hay không.

Tần Minh Hàm chọn một quả dâu tây to nhất cho bà: "Chị tính lựa lúc nào thì đi giảng hòa với Bồ Thần?"

Hiện tại Tần Minh Nghệ không có tâm trạng suy nghĩ những chuyện này, vừa mới tìm người ta xong, rồi lập tức đi tìm người ta giảng hòa, thể diện của bà khó mà làm được, dù sao cũng phải thiết lập tâm lý cho chính mình cái đã.

Bà đáp trả mơ hồ: "Nói chứ, mấy nay chị không rảnh."

Tần Minh Hàm gật đầu như có điều gì suy nghĩ, cũng không nói lời gì khác.

Cô ta thật sự không nghĩ tới chuyện chị họ sẽ muốn tìm hiểu Bồ Thần.

- -

Sau vài giờ trấn tĩnh, đến chiều tâm trạng của Bồ Thần trở nên ổn định, sau khi lấy khăn thấm nước ấm đắp lên mắt, cơ bản cũng đã giảm sưng.

Hai người bạn chung phòng kia là người địa phương, cuối tuần quay về nhà, trong phòng chỉ còn lại cô và Trác Huyên.

Chuyện cô khóc sưng cả mắt, Trác Huyên không hỏi nửa lời, để cho cô có đủ thời gian hồi phục, buổi chiều Trác Huyên cũng không nhắc đến chuyện đi đến phòng tự học, chỉ lặng lẽ ở trong phòng với cô.

Trong một lúc khó chịu, cô đi tìm nhật ký viết hồi trung học ra xem.

Ký ức của cô vẫn còn mới mẻ, thứ mùi vị vừa ngây ngô lại vừa chua xót.

[Hôm nay là ngày thứ mười một Tần Dữ chuyển đến, mình không thể khống chế bản thân, trong mỗi giờ học đều đi vệ sinh một lần, quay về lại đi đến phòng trà nước, mỗi lần ra ngoài là chột dạ, chính vì sợ có người sẽ phát hiện ra mình vì muốn nhìn Tần Dữ mà đi ra ngoài hết lần này tới lần khác. Trong một giờ học mình đi cửa sau hai lần, đi ngang qua chỗ bọn họ hai lần.]

[Hôm nay là ngày thứ hai mươi hai Tần Dữ chuyển đến, hôm nay là ngày trực nhật của mình, mình bảo với bố là muốn có một cái khăn thấm nước mới, mang lên lớp làm khăn lau, lau chùi hàng rào bên ngoài nhiều lần, trong giờ học Tần Dữ thích nằm vật ở chỗ đó để chơi game.]

[Hôm nay là ngày thứ một trăm chín mươi lăm Tần Dữ chuyển tới, Tần Dữ lấy thẻ học sinh của mình kẹp trên áo cậu ấy, bị thầy giám thị phát hiện ra.]

[Hôm nay là ngày thứ ba trăm sáu mươi bốn cuốn nhật ký thầm mến của mình bị phát hiện, cũng xem như là ngày thứ thứ ba trăm sáu mươi bốn mình và Tần Dữ bày tỏ với nhau, buổi trưa ăn cơm Tần Dữ hỏi mình, Thần Thần, có biết ngày mai là ngày gì không?

Tất nhiên là nhớ, sao có thể quên được.]

Đang đọc lại nhật ký thì điện thoại của cô rung lên.

Bồ Thần từ trong cuốn nhật ký bừng tỉnh lại, cất cuốn nhật lý đi.

Tần Dữ gửi tin nhắn cho cô: [Em yêu, em ở ký túc xá hả?]

Bên chỗ anh bây giờ mới ba giờ sáng, Bồ Thần bấm chữ với tốc độ nhanh nhất: [Dạ vâng, hôm nay là cuối tuần, sao anh dậy sớm quá vậy? Hay là tới giờ này anh còn chưa ngủ?]

Sợ anh lo cho mình, trước khi anh hỏi cô đã chủ động báo cáo: [Bây giờ mắt em ổn rồi, không nhức, không nhìn kỹ là không nhìn ra đã từng khóc, sau này em sẽ không xem cuốn tiểu thuyết đó nữa.]

Tần Dữ trả lời câu hỏi đầu tiên của anh: [Anh không ngủ, chính là vì sợ tới khi thức dậy sẽ nhận được tin nhắn em chia tay anh, thừa dịp trời còn chưa sáng, anh liên lạc với em trước.]

Một cơn đau lan tràn từ trong lồng ngực ra ngoài, Bồ Thần: [Anh biết rồi sao?]

Tần Dữ: [Ừ.]

Bọn họ vẫn cứ dùng tin nhắn để trò chuyện, anh không nhắc tới chuyện bật video.

[Anh không biết mẹ anh đã nói gì với em, chắc chắn em cũng sẽ không kể lại nguyên văn cho anh, bất kể mẹ anh nói gì, nhưng nhất định là có chứa sự phiến diện và không hài lòng, em nghe rồi coi như không có gì, ngàn vạn lần đừng để trong lòng.]

[Cho dù bây giờ anh ở trong trường, hay là sau này anh đi học luật, đó đều là ước mong tha thiết của anh. Đổi lại em có may mắn được học ở hai trường, em cũng sẽ lựa chọn giống anh. Trước tới nay em chưa từng làm anh lỡ dở chuyện gì, anh không vì em mà ở lại trong nước học đại học, hồi trung học em cũng chẳng vì anh đi du học mà ủ rũ, chúng ta đều nỗ lực vì trường học mình thích. Cho nên Bồ Thần à, em đừng vì lời nói của mẹ anh mà phủ định ba năm không dễ dàng gì của chúng ta.]

Tần Dữ thấy cô không nói gì: [Em yêu, em nói gì đi.]

Bồ Thần: [Tần Dữ, em ở đây.]

Tần Dữ lại nhắn tiếp: [Anh sợ em tới lúc đó quyết tâm chia tay với anh, anh có muốn xoay chuyển như nào cũng không thể được, giống như thầy Lục với cô vậy.]

[Bé Thần, bất kể là thời điểm nào, đừng vì muốn tốt cho anh mà chia tay anh có được không em? Anh không cần cái tốt đó.]

Bồ Thần đè lên mí mắt: [Buổi sáng em từ chối yêu cầu của cô rồi, có lẽ cô rất không vui. Em sẽ không chia tay với anh, trừ khi có một ngày anh không còn thích em nữa.]

Tần Dữ thở ra một hơi, cục đá đè trên ngực cuối cùng cũng rơi xuống, anh nói với vẻ đau xót: [Sao anh có thể không thích em kia chứ. Em không biết anh thích em nhường nào đâu.]