Xe Mỹ Thực Di Động Của Nữ Pháo Hôi Tại Mạt Thế

Chương 8: Chương 8





“Tiến hóa giả sống ở Nhất Nhai, cô có thể trực tiếp qua đó.

” Nhân viên công tác vừa nói vừa dùng thái độ cung kính đưa hai tấm thẻ vào thành cho cô, dù sao một người đưa theo con dám một mình đi qua nơi đó, vậy thì đẳng cấp của tiến hóa giả trước mặt nhất định không thấp.

“Cảm ơn.

” Nộp phí xong, Biên Duyên lái chầm chậm vào thành theo tấm bảng chỉ thị phía trước.

Ở thành đông, tiến hóa giả có cống hiến với thành không cần nộp phí vào thành, nhưng quản lý ở mỗi thành lại khác nhau, đến thành tây tiến hóa giả cần nhận giấy chứng nhận tương ứng ở hiệp hội tiến hóa giả gần Nhất Nhai mới được miễn phí, trước đó thì phải nộp phí vào thành.


Đương nhiên, sau khi tiến hóa giả nhận giấy chứng nhận xong thì có thể đến cơ quan liên quan xin hoàn phí vào thành, nhưng mà rất nhiều tiến hóa giả không đi, dù sao bọn họ cũng không thiếu mấy viên tinh hạch.

Qua bảng chị thị, theo bản đồ nhỏ trên hướng dẫn lái xe mất khoảng nửa tiếng đồng hồ, Biên Duyên rốt cuộc đến nơi bày hàng trong thành tây, còn về Nhất Nhai, bây giờ cô không muốn đến đó, dù sao cô vẫn chưa trở thành tiến hóa giả thực sự.

“Xin chào, tôi muốn nộp phí bày hàng.

” Sau khi xuống xe, Biên Duyên cầm túi tinh hạch đến chỗ gác cổng, lúc đứng ở chỗ xử lý, ánh mắt của Biên Duyên đánh giá xung quanh, không giống với Nhất Nhai nơi tiến hóa giả sinh sống, nơi đây rõ ràng rất ồn ào, người ở đây có thể nói là tốt xấu lẫn lộn, đủ loại người.

Lúc xuống xe cô đã cảm nhận được mấy ánh mắt đánh giá không hề che giấu.


“Khu bên phải năm mươi tinh hạch phí vào cửa, mỗi ngày nộp phí bày hàng mười viên, cung cấp nhà vệ sinh và nước nóng cả ngày, khu bày hàng bình thường bên trái, phí vào cửa mười viên, sau này mỗi ngày nộp phí bày hàng năm viên, đãi ngộ như nhau.

” Nhân viên quản lý là một người đàn ông hơn năm mươi tuổi mặc gile màu xanh dương, ông ta lười biếng nhìn xe kết hợp với nhà phía sau lưng Biên Duyên một cái.

“Đây là năm mươi viên tinh hạch, cho tôi một khu, cảm ơn.

” Nói xong, Biên Duyên đưa túi đựng tinh hạch qua.

“Cô đến vừa đúng lúc, chỗ đỗ 399 ở sát bên ngoài hôm qua vừa chuyển đến Nhất Nhai, sau này cô ở đó đi.

” Nhìn túi đựng tinh hạch vẫn còn vết máu chưa khô, nhân viên quản lý híp đôi mắt không được coi là quá to, sau đó lấy tấm thẻ có số 399 ra.

.