Vợ Yêu Đem Con Bỏ Trốn Em Dám Sao

Chương 40




Chương 40: Cô ta đang khoe khoang với cô

 

“Ôn Giai Kỳ, cô bị điên hả? Ai cho cô đến đây, cô xem nơi này là cái gì vậy? Đây là nơi cho cô tự do ra vào hả?!!”

 

HoắcHạc Hiên cuối cùng cũng lên tiếng rồi, mỗi một chữ, đều mang theo sát ý nghiến răng nghiến lợi mà nói ra, cứ như hận không thể lập tức kéo Ôn Giai Kỳ băm ra!

 

Ba xấu xa, lại hung dữ với mẹ!

 

Mặc Hi nhìn thấy, không vui nữa đang muốn lên tiếng nói giúp mẹ.

 

Nhưng lúc này, ai cũng không ngờ rằng, Cố Cẩn Mai đột nhiên lên tiếng: “Hạc Hiên, anh đừng như vậy, cô Ôn tốt xấu gì cũng là bác sĩ của anh, cô ấy đến đây, chắc chắn là có nguyên do đó, anh đứng như vậy với cô ấy”

 

Sau đó, cô ta ở trước mắt mọi người, ý cười hiện rõ trên mặt mà tiến về phía Ôn Giai Kỳ.

 

“Cô Ôn, cô là có chuyện gì hả? Đến đây, chúng ta ăn cơm trước, lúc này đang là giờ cơm, chắc là cô vẫn chưa ăn, để tôi kêu người giúp việc lấy thêm chén đũa, chúng ta có thể vừa ăn vừa nói.”

 

Cô ta đứng trước mặt Ôn Giai Kỳ, giữa sự phong thái, cô ta đã thể hiện ra hết sự đoan trang, dịu dàng, tao nhã của một cô chủ nhà giàu được nuôi dạy tốt, mà cô ta dặn dò vài câu với người hầu thì càng thể hiện ra hết khí chất của một cô tiểu thư nhà giàu.

 

Ôn Giai Kỳ nắm chặt lấy ngón tay, khóe môi lộ ra sự lạnh lùng.

 

“Không cần đâu, tôi đã ăn rồi, tôi đến đây là vì nghe Lâm Tử Khang nói hôm nay tôi đưa Minh Thành đến Hoắc thị, xuýt chút nữa để thằng bé đi lạc, cho nên đặc biệt đến đây thăm thăng bé, xem nó có bị làm sao không?”

 

“A? Hóa ra là vì cái gì này hả, vậy không sao rồi, Minh Thành vẫn rất tốt, thăng bé này chính là không thích nói chuyện với người khác, có ở trong lòng, tôi đoán lúc đó chắc nó đi kiếm rồi mới chạy xuống dưới đó, không sao đâu, cô Ôn không cần lo lắng: Cố Cẩn Mai lại vô cùng tâm lý mà an ủi một câu.

 

Câu đó vừa nói ra, Ôn Giai Kỳ cuối cùng cũng không nhịn nổi trước mặt cô ta, một cái tát xẹt qua khuôn mặt nhỏ một dấu vết xanh trắng.

 

Cô có thể ở trước mặt cô ta che giấu tình cảm đối với người đàn ông thối đó, nhưng mà con trai thì không được, con trai là miếng thịt rơi xuống trên người cô.

 

Nếu có người ở trước mặt cô giành vai người mẹ của cô, thì cô sẽ điên lên mất!

 

“Được vậy, nếu… thăng bé không sao, vậy thì tôi đi đây” Ôn Giai Kỳ nói xong, quay người chuẩn bị rời đi.

 

“Cô Ôn sao lại khách sáo như vậy? Đến cũng đến rồi, vậy thì ngồi xuống đây ăn chút cơm đi, cô đã ăn cơm rồi thì ăn thêm chút đồ ăn cũng được mà, cô đừng bị Hạc Hiên nhà chúng tôi dọa sợ, thật ra tính khí anh ấy chính là như vậy”

 

Ai cũng không ngờ gười phụ nữ này lại không để Ôn Giai Kỳ đi, cô ta kéo cô lại, không biết cô có đồng ý hay không liên vô cùng nhiệt tình mà kéo Ôn Giai Kỳ đến bàn ăn.

 

“Ôn Giai Kỳ: Cái con người hèn hạ này, cô ta rốt cuộc muốn làm gì?

 

Cô như ngồi trên đống lửa, căn bản không muốn nhìn người đàn ông ở phía đối diện, cô sợ sau khi bản thân mình ngẩng đầu lên nhìn tên đàn ông xấu xa đó, thì cô sẽ ở trước mặt con trai ném bát đũa mà rời đi.

 

Mà làm như vậy là cách cô không muốn làm nhất.

 

“Dì à, dì cố tình đến thăm con hả?”

 

“A? … đúng vậy?”

 

Ôn Giai Kỳ kinh ngạc không biết cậu nhóc nhỏ chạy đến bên cô từ lúc nào, ngay cả lời nói cũng có chút lắp bắp.

 

Đúng là mẹ ngốc nghếch, bị người ta ăn hiếp thành như vậy, còn ngơ ngác đến như thế.

 

Mặc Hi ngồi xuống bên cạnh mẹ, vẫy tay gọi người giúp việc ở phía đối diện: “Con muốn ngồi đây, dì mah đem bát đũa của con đến đây” “A? Con muốn ngồi ở đó?”

 

Lời này vừa nói ra, không những Cố Cẩn Mai và mọi người bấp ngờ một cách không kịp đề phòng, mà ngay cả biểu cảm của Hoắc Hạc.

 

Hiên ngồi phía đối diện cũng có chút kinh ngạc.

 

“Con ngồi ở bên đó làm gì? Mau qua đây ăn cơm đàng hoàng cho.

 

bat” Sau khi Hoắc Hạc Hiên kinh ngạc xong, thì điều sắp đến chính là giận tái người, khuôn mặt tuấn tú tái mét, kêu Mặc Hi nhanh chóng trở về chỗ của cậu bé.

 

Nhưng, sao Mặc Hi có thể quay về chứ?

 

Đây là mẹ của Mặc Hi, trong nhà này nhiều người như vậy đều đang ăn hiếp một mình bà ấy, cậu bé thân là con trai của mẹ, cậu bé không bảo vệ mẹ, thì ai đến bảo vệ đây?

 

Mặc Hi học theo dáng vẻ lạnh lùng của Hoắc Minh Thành mà quét mắt qua từng người ở phía đối diện: “Con không qua đó, hôm nay dì đến thăm con, con ngồi bên cạnh dì ấy: Sau đó, khuôn mặt nhỏ của cậu bé quay về phía bên mẹ: “Dì ơi, con muốn ăn món đó, dì có thể gắp cho con không?” “Được chứ được chứ, dì lập tức gắp cho con!”

 

Ôn Giai Kỳ kích động đến sắp rơi nước mắt, nhanh chóng lấy đũa lên, gặp một miếng thật to bên trong cái đĩa mà con trai cô chỉ lúc nãy, sau đó bỏ vào chén của thằng bé.

 

“Cảm ơn dì”

 

“Không cần cảm ơn, con mau ăn đi.” Cả bàn ăn cứ như là bị hóa đá!

 

Bởi vì, bọn họ trước giờ chưa từng thấy cậu chủ nhỏ làm nũng với ai bao giờ, càng chưa từng thấy cậu bé kêu người ta gắp thức ăn, vì cậu chủ nhỏ giống ba của cậu ấy vậy là một người mắc bệnh sạch sẽ nghiêm trọng.

 

Đồ của người khác từng chạm vào, cậu ấy căn bản sẽ không động tới.

 

Cố Cẩn Mai cuối cùng cũng không giả vờ nổi nữa, cô ta nắm chặt ngón tay trong lòng bàn tay, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hai mẹ con đó, lộ ra ý thù hận cực lớn.

 

Điên rồi, thật sự điên rồi!!!

 

Xem ra, có chút hung dữ.

 

Người giận dữ còn có cả Hoắc Hạc Hiên, anh hoàn toàn không nghĩ đến, mới có một ngày mà người phụ nữ đáng chết này đã dạy hư con trai Hoắc Hạc Hiên thành như vậy, cô ta muốn làm gì? Tiếp sau đây là muốn giành con trai của anh sao?

 

Côta quả thực là đang năm mơi