Quả Ngọt Năm Tháng

Quyển 2 - Chương 46




Đinh Mật đi được nửa bước lại nhấc chân về, nhìn anh nghi hoặc.

Lục Thời Miễn nhét Quýt Béo vào lòng cô, dùng giọng điệu không cho phép từ chối: “Mai tôi phải đi công tác, anh tôi vẫn đang ở bắc Kinh, ngày kia mới về, dù sao em cũng ở đây, vậy hãy giúp tôi chăm sóc nó hai ngày.”

Quýt Béo nặng trịch đột nhiên bị nhét vào lòng, Đinh Mật chưa kịp đề phòng, suýt nữa không đón được, luống cuống ôm lấy nó. Cô sửng sốt cúi đầu nhìn mèo, lại đầy nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh, đưa mèo cho bạn gái cũ trông, như vậy có được không?

Có thể cô sẽ nghĩ linh tinh.

“Vậy Từ Khiên đâu? Cậu ấy cũng đi công tác?”

Sao không đưa cho Từ Khiên và Đỗ Minh Vy trông? Hoặc là người khác, ai cũng thích hợp hơn cô.

Lục Thời Miễn đút tay vào túi quần, cúi đầu liếc cô, cười: “Đinh Mật, đây là mèo của anh tôi, em cũng biết chuyện trước kia Đỗ Minh Vy thích anh tôi, em thấy Từ Khiên sẽ vui vẻ để Đỗ Minh Vy trông giúp ư?”

Đó đã là chuyện của bao năm trước, tình cảm thầm mến thời thiếu nữ của Đỗ Minh Vy cũng đã chết yểu từ lâu, nhưng đàn ông có suy nghĩ của đàn ông, Đinh Mật hết đường phản bác.

“Vậy được, em cũng rất thích Quýt Béo, đợi anh Lục về em sẽ trả lại mèo cho anh ấy.”

Đinh Mật đồng ý, vuốt ve mèo trong lòng, không nhịn được cảm thán, Quýt Béo đúng là nặng thật.

Lục Thời Miễn thấy cô ôm hơi vất vả, lại đón mèo béo về: “Thôi, tôi đưa em lên tầng.”

Tiểu khu xanh ngắt, hai bóng người một cao một thấp sóng vai bước đi, hệt như bức tranh nhiều lần hai người cùng nhau về nhà trước kia. Đinh Mật nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh, ngày ấy Lục Thời Phong thường ném Quýt Béo cho Lục Thời Miễn chăm sóc, Lục Thời Miễn bèn đưa mèo đến Tinh Hải Thành cho cô chơi.

Quýt Béo mang rất nhiều hồi ức giữa hai người, nụ hôn đầu của họ, Quýt Béo cũng là kẻ làm chứng.

Trước kia cô từng nói, sau này tốt nghiệp xong, hai người sống chung cũng phải nuôi mèo.

Đi đến thang máy tòa 19, Đinh Mật ấn tầng 12, trùng hợp là trước kia họ cũng ở tầng 12. Lục Thời Miễn không nói gì, giao mèo và thức ăn cho cô, đoạn quay người bỏ đi. Đinh Mật bỗng gọi anh lại: “Lục Thời Miễn.”

Những năm tháng ngồi cùng nhau hồi lớp 12, Đinh Mật rất thích viết tên anh lên giấy, cô còn nói: “Mỗi lần em gọi anh đều cảm thấy anh đang bảo em cố lên, cổ vũ (*) em từng phút từng giây.” Sau đó cô không giải được đề Toán liền gục ra bàn uể oải gọi tên anh.

(*) Lục Thời Miễn (Lu shi mian), cổ vũ (mian li), có từ đồng âm.

Lục Thời Miễn dừng bước, ngoảnh đầu nhìn cô: “Còn chuyện gì sao?”

Đinh Mật nhìn anh, lại gọi tên anh lần nữa: “Lục Thời Miễn, chúng ta vẫn là bạn đúng không?”

Đôi mắt kia nhìn anh tha thiết, dường như chỉ cần anh gật đầu là thỏa mãn.

“Bạn?” Lục Thời Miễn cười trào phúng.

Mặt Đinh Mật hơi tái, ôm mèo không biết phải làm sao, nếu như vậy, sao anh lại đưa mèo đến chỗ em?

“Em cảm thấy chúng ta còn có thể vui vẻ làm bạn?” Anh trầm giọng hỏi lại.

Đinh Mật không trả lời được, trải qua nhiều chuyện như thế, có vẻ đúng là rất khó không bận tâm gì mà lại làm bạn. Nam và nữ một khi bắt đầu sẽ rất khó quay về vị trí thuở ban sơ, trừ khi không đủ yêu.

Lục Thời Miễn nhìn cô, không có biểu cảm gì, chỉ nói: “Đinh Mật, em nghĩ quá đơn giản.”

Anh nói xong câu ấy liền quay người đi.

Đinh Mật ôm mèo béo đứng ở cửa, nhìn bóng dáng cao lớn của anh khuất sau ngã rẽ, nghe tiếng thang máy mở cửa, cô vẫn chưa hiểu ra câu nói của anh có ý gì. Chắc là có thể chứ? Nhưng cô không dám nghĩ đến viễn cảnh quá tốt đẹp.

Đinh Mật ôm mèo đi vào nhà, mèo béo thích ứng với hoàn cảnh mới rất nhanh, vừa vào cửa đã đi tuần tra khắp nhà, cuối cùng tìm một nơi thoải mái nằm xuống – giường của cô.

Lục Thời Miễn rất dung túng mèo béo, có thể ôm, cào, nghịch, chỉ không được chạm vào giường. Đinh Mật vô thức đi qua đuổi nó xuống: “Chà Bông, xuống mau, không được ngủ trên giường!”

Quýt Béo còn tên là Chà Bông, có điều sau khi nó béo thì mọi người đều quen gọi nó là Quýt Béo.

Quýt Béo mặc kệ cô, duỗi chân, đầu cọ vào tấm chăn thơm mềm, ngủ cực kỳ thoải mái.

Đinh Mật đang định xách nó lên, chợt tỉnh táo, Lục Thời Miễn cũng không ngủ trên chiếc giường này, có ảnh hưởng gì đâu?

Cô lại đặt Quýt Béo về, Quýt Béo lăn trên giường mềm một vòng.

Đinh Mật vuốt ve bộ lông mềm mượt của nó, cúi đầu suy tư. Cô không biết bản thân quyết định trở về ruốt cuộc là đúng hay sai, đi đến đâu cũng là người và chuyện liên quan đến anh, bây giờ đến mèo cũng nằm trên giường cô.

Chiều ngày hôm sau, Đinh Mật ngồi trong quán café gần đài truyền hình, gọi hai ly cafe đợi Đỗ Minh Vy.

Đỗ Minh Vy mặc quần áo công sở bước vào, ngồi xuống trước mặt cô, tiện tay sờ má cô: “Đợi lâu không?”

Đinh Mật lắc đầu: “Không.”

Hai người nói chuyện một lát, Đinh Mật kể lại chuyện tối hôm qua.

Đỗ Minh Vy nghe xong, câu đầu tiên là: “Hai bọn mày chưa kết thúc đâu.”

“Mày chắc chắn vậy?” Đinh Mật cảm thấy cô nói quá quả quyết.

“Người khác tao không dám nói, nhưng Lục Thời Miễn thì khác, hoặc là cậu ta hận mày, hoặc là yêu mày.” Đỗ Minh Vy cúi đầu khuấy café trong ly, mỉm cười: “Tao thấy Lục Thời Miễn là kiểu đàn ông không thèm chơi trò mập mờ đâu, huống chi lại còn là chuyện dây dưa không rõ với bạn gái cũ.”

Hoặc là yêu, hoặc là hận.

Đinh Mật cúi đầu, Lục Thời Miễn hận cô ư? Chắc là không đến nỗi. Nhưng yêu… Đó là chuyện ngày trước. Đinh Mật nghiền ngẫm lời Đỗ Minh Vy nói, chợt ngẩng đầu nhìn cô: “Minh Vy, mày với Từ Khiên trước kia có hiểu lầm gì à?”

Hai người trông rất tốt, nhưng hình như lại không quá tốt.

Đỗ Minh Vy mím môi, cúi đầu cười: “Có lẽ do tao quá nhỏ nhen hoặc yêu cầu quá hoàn mỹ. Năm tao học thạc sĩ xong về nước thì phát hiện trong điện thoại anh ấy có một cô gái hay liên lạc, là đàn em ở đại học Thanh Hoa của anh ấy.” Cô ngừng lại, cười vẻ tự giễu, “Mày nói xem, thường xuyên liên lạc với một cô gái như thế, thật sự không tồn tại chút mờ ám nào sao? Từ Khiên nói không, nhưng cô gái đó rõ ràng thích anh ấy. Anh ấy nói lúc cô ta gửi tin nhắn đến thì vừa hay anh ấy đang rảnh, thi thoảng trò chuyện giết thời gian, anh ấy không thay lòng, càng sẽ không thay lòng.”

“Mày biết tao ghét loại đàn ông nào nhất không? Tao thật sự rất ghét biểu cảm và giọng điệu lúc anh ấy nói mấy câu đó, chớp mắt bỗng cảm thấy anh ấy biến thành dáng vẻ tao ghét nhất. Nhưng tao lại nhớ đến những năm tháng anh ấy nỗ lực học tập vì tao, thi Thanh Hoa vì tao, cố gắng lập nghiệp vì tao…”

Đinh Mật ngẩn người, cô hiểu cá tính của Đỗ Minh Vy, mắt cô ấy không thể chứa nổi một hạt cát.

Từ Khiên ở bên Đỗ Minh Vy nhiều năm như thế, sao có thể không hiểu? Trong lòng Đinh Mật không biết là vị gì, thì ra là thế, chẳng trách Đỗ Minh Vy vẫn luôn giằng co với Từ Khiên, không kết hôn, lại không chia tay.

Đỗ Minh Vy không vượt qua nổi khúc mắc trong lòng, chỉ có thể đắn đo đánh đổi bên nặng bên nhẹ.

Đinh Mật nắm tay cô, không biết phải nói gì.

Đỗ Minh Vy cũng không cần cô nói gì, nói xong thì cười: “Qua hai năm rồi, mày không cần nghĩ cách an ủi tao, chuyện này chỉ có thể từ từ quên lãng, đợi khi nào tao không so đo với anh ấy nữa, bọn tao sẽ kết hôn.”

Tất cả mọi chuyện đều không đơn giản như vẻ bề ngoài của nó.

Đinh Mật cũng không muốn tiếp tục đề tài này, nhìn cô: “Không phải mày có việc nên mới tìm tao à?”

“Đúng rồi.”

Đỗ Minh Vy đưa một tập tài liệu đến trước mặt cô: “Tổ chương trình của bọn tao định làm một kỳ về diễn viên lồng tiếng, nghe nói lúc trước nhân viên trong tổ đã gọi điện cho mày, song bị mày từ chối, tại sao vậy?”

Lên chương trình có thể gia tăng danh tiếng, hẳn là chuyện tốt với cô, Đỗ Minh Vy không nghĩ ra lý do Đinh Mật từ chối.

Đinh Mật thoáng nhìn, lại nhìn thẻ công tác trước ngực cô, cười: “Mày đến làm thuyết khách?”

Đỗ Minh Vy buông tay: “Không, nếu mày không muốn tham gia thì thôi, tao không ép mày.”

Đinh Mật đang định thở phào, Đỗ Minh Vy chợt cười tựa gần lại: “Nhưng tao có thể chơi bài tình cảm.”

“…”

Trước kia cũng có chương trình mời cô, nhưng Đinh Mật đều từ chối. Cô không muốn lộ mặt trên truyền hình, chuyện đó khiến cô thấy rất kỳ quái, cô cũng sợ người quen nhìn thấy cô trên TV sẽ đi thăm dò đời tư của cô.

Đinh Mật nhìn Đỗ Minh Vy, không trực tiếp từ chối: “Mày để tao suy nghĩ đã.”

Đỗ Minh Vy trước giờ không muốn làm khó cô, vỗ tay cô, nói: “Nếu mày thật sự không muốn đi thì thôi.”

Khán giả tò mò dung mạo của những người làm việc ở hậu trường là chuyện rất bình thường. Sau khi Đinh Mật có chút danh tiếng trong giới, có cư dân mạng bắt đầu tò mò cô gái có chất giọng hoàn mỹ này rốt cuộc trông như thế nào, đúng lúc tổ chương trình muốn làm một tiết mục như thế, Đinh Mật nhanh chóng được liệt vào danh sách khách mời.

Ban đầu Đỗ Minh Vy còn tưởng là một người trùng tên trùng họ, dù sao cô cũng không nghĩ Đinh Mật sẽ làm diễn viên lồng tiếng. Đỗ Minh Vy làm tổng giám chế của chương trình, đương nhiên hy vọng Đinh Mật có thể tham gia.

Đinh Mật cười: “Thế tao không đi đâu.”

Đỗ Minh Vy: “…”

Cuối cùng, Đinh Mật đồng ý cân nhắc.



Đinh Mật chăm sóc Quýt Béo hai ngày. Tối ngày thứ ba, cô gọi điện cho Lục Thời Phong, hỏi anh về rồi phải không, nhận được đáp án khẳng định, Đinh Mật lại giải thích lý do mèo béo ở chỗ cô, cuối cùng nói: “Vậy bây giờ em đưa Quýt Béo qua chỗ anh nhé?”

Lục Thời Phong hình như hơi lưỡng lự rồi mới cười nói: “Em trông nó thêm mấy ngày nữa giúp anh, gần đây anh bận quá, không chăm được, đợi A Miễn về rồi nói.”

Đinh Mật: “…”

Thế là, Quýt Béo ở nhà cô thêm mấy ngày.

Ngày Lục Thời Miễn trở về là thứ Bảy, Lục Thời Phong cũng ở biệt thự nhà họ Lục, vừa ra khỏi phòng chiếu.

Lục Thời Miễn nhìn một lượt, không thấy mèo béo đâu, nhàn nhã tựa người vào sofa hút thuốc. Anh hút mấy hơi, thần sắc thả lỏng: “Mèo đâu? Cô ấy chưa đưa anh à?”

“Đưa rồi, nhưng anh không nhận.” Lục Thời Phong nhìn anh, cười, “Em tự đi đón về đi.”

Giữa hai anh em luôn có sự ăn ý, Lục Thời Miễn muốn làm gì, Lục Thời Phong có khi chỉ cần nghĩ qua là biết. Hơn nữa, anh vẫn luôn là một người anh cả kiêm phụ huynh khôn khéo.

Lục Thời Phong nhìn em trai nhà mình, không nhịn được nói: “Đâu phải cấp Ba nữa, ngây thơ thế làm gì, thích thì tiến tới luôn đi.”

Lục Thời Miễn nhíu mày, gảy tàn thuốc, không nói gì.

Đinh Mật không phải Đinh Tiểu Mật.

Không giống.

Anh cũng không phải Lục Thời Miễn trước đây.

Ở giữa có mấy năm ngăn cách, ai cũng không thể trực tiếp vượt qua.

Lục Thời Miễn cúi đầu dập thuốc, lấy chìa khóa xe đứng dậy. Lục Thời Phong hỏi: “Muộn thế rồi còn đi đâu?”

“Đón mèo.”