Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình

Chương 11




Chương 11

Không muốn nghe câu chuyện người với nhân vật chính là mình nữa, Lê Nhược Vũ cầm ly rượu lên định bụng bỏ đi. Có điều vừa quay lại đã lọt vào vòng tay ấp ám, giọng nói quen thuộc vang lên trên đầu: “Em cũng đến đây hả mèo con?”

Giọng nói trầm ấm trên đỉnh đầu nghe như tiếng đàn vĩ cầm du dương pha lẫn chút vui sướng và bất ngờ.

Lọt vào tai người khác thì chắc hẳn đây sẽ là giọng nói làm con gái người ta mang thai, nhưng vào tai Lê Nhược Vũ lại chẳng khác gì tiếng gọi hồn từ địa ngục khiến tóc gáy cô dựng đứng.

Cô ngẩng đầu lên, quả nhiên gương mặt điển trai nhuốm màu vui vẻ của Lâm Minh đập thẳng vào mắt.

Lê Nhược Vũ lặng lẽ kêu trời. Cô cố tình đến nhà họ Lâmthật sớm để chào hỏi điểm danh với mẹ Lâm chốc lát rồi lấy cớ chuồn đi, cô đã tìm đủ mọi cách để trốn tránh người đàn ông này nhưng cuối cùng vẫn gặp!

Lâm Minh cản đường chuồn êm của cô gái nhỏ: “Em lại định trốn đi đâu?”

Ngả ngớn nhưng lại có cảm giác yêu thương và cưng chiều.

“Anh tránh ra!” Lê Nhược Vũ vừa đẩy anh vừa nhìn dáo dát xung quanh, đề phòng xem có ai đó định đi về phía này không, Lê Nhược Vũ sợ họ sẽ nói cho anh biết cô là con dâu của gia đình này.

Đừng bị đánh lừa bởi vẻ trăng hoa thường ngày của Lâm Minh vì anh sẽ biến thành con ác quỷ đánh mất tính người khi đứng trước một mối làm ăn buôn bán, anh sẽ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được mục đích cuối cùng.

Tàn nhẫn và độc ác.

Bây giờ cô chỉ muốn việc ly hôn với anh diễn ra thật nhanh để cả hai không còn liên quan gì đến nhau nữa.

Nếu biết được người con gái khiến anh tỏ ra thích thú thời gian gần đây chính là cô vợ anh hằng ghét cay ghét đắng, chắc anh lại nghĩ cô đang giở trò chơi mình. Đến khi đó, cô không chết thì cũng bị lột mất da…

Thấy cô cúi đầu lặng thinh không nói tiếng nào, cứ khăng khăng đòi bỏ đi, Lâm Minh dứt khoát vươn tay kéo Lê Nhược Vũ vào lòng.

Cơ thể quá nhỏ nhắn và mềm mại, anh có thể giấu cả người cô trong vòng tay.

“Em theo tôi đến hay là được ai mời thế?” Lâm Minh tham lam hít hà mùi hương anh chỉ ngửi thấy trên người cô, tất cả mọi thứ thuộc về cô gái này dù chỉ là chỉ tiết nhỏ nhất đều có thể khiến anh say đắm.

Thấy căm anh bắt đầu lướt qua đỉnh đầu mình tạo cảm giác mờ ám, Lê Nhược Vũ chợt ngẩng đầu lên và suýt nữa đụng trúng cằm ai đó, cô căn răng nói: “Lâm Minh, tôi khuyên anh nên giữ lấy lòng tự trọng! Vì anh là người đã lập gia đình!”

Ban ngày là Lưu Ly, đến tối lại đùa giỡn với cô như gái lạ bên đường, Lê Nhược Vũ nghĩ mình nên nhắc nhở anh vài câu. Tuy họ sẽ bàn tính chuyện ly hôn trong nay mai, nhưng tạm thời hai người vẫn trong mối quan hệ vợ chồng,tốt nhất anhnên giữ tác phong của người đã lấy vợt Nghe thế, Lâm Minh nhíu mày ôm lấy cô: “Ghen rồi? Hửm?”

Lê Nhược Vũ nhận ra anh đang khá vui, cô không biết mình đã thầm chửi rủa anh bao nhiêu lần.

Ghen cái mốc xì ấy! Anh có biết người đang đứng trước mặt chính là vợ anh không! Gã đàn ông chó mát!

Thấy ngọn lửa bùng lên trong đôi mắt cô, tim Lâm Minh lại xao xuyến.