Tôi Bị Ánh Trăng Của Nam Chính Coi Trọng

Chương 34: Bạn Gái Cũ Của Vọng Vọng




Edit: Ry

Cố Vọng gõ cửa phòng Hạ Thanh Hoàn.

Đợi khoảng vài giây, Cố Vọng đã nghe thấy tiếng vặn khóa. Hạ Thanh Hoàn xuất hiện với bộ áo ngủ màu xanh sẫm, không giống như là đồ của khách sạn.

Cố Vọng hơi sửng sốt, Hạ Thanh Hoàn trông ôn hòa hơn bình thường nhiều, sự lạnh nhạt quanh người cũng đã tan bớt đi, nhưng mà Cố Vọng cũng chỉ kinh ngạc trầm trồ ở trong lòng thôi. Ánh trăng sáng không hổ là ánh trăng sáng, dù bản chất có đen tối cỡ nào thì bề ngoài của anh ta thật sự không thể khiến người khác chán ghét cũng như nổi lên ý đề phòng được.

Dựa vào thái độ gần đây của Hạ Thanh Hoàn, Cố Vọng cho rằng đối phương sẽ ít nhiều lại khiến mình khó xử một chút, nhưng cậu không ngờ rằng, Hạ Thanh Hoàn thật sự cầm theo thẻ của cậu, sau khi mở cửa còn trực tiếp chìa tới trước mặt cậu.

"Cám ơn." Cố Vọng giơ tay cầm lấy.

Thẻ phòng làm bằng kim loại, lạnh như băng, Cố Vọng giật nhẹ khỏi tay Hạ Thanh Hoàn, không được, cậu giương mắt nhìn Hạ Thanh Hoàn với vẻ khó hiểu.

Mặt Hạ Thanh Hoàn dưới ánh đèn màu vàng nhạt trên hành lang lại có vẻ dịu dàng mà chìm đắm. Ngón tay anh thả thẻ phòng ra, nhẹ nhàng ôm lấy tay Cố Vọng: "Cám ơn như thế nào?"

Anh nhìn người trước mặt như đã hóa đá, lặp lại: "Vọng Vọng, em định cám ơn tôi như thế nào?"

Gần như đã bị trói lại, nhìn có vẻ rất lỏng lẻo, nhưng thực chất Cố Vọng không thể rút tay ra khỏi tay Hạ Thanh Hoàn.

Ngón tay Hạ Thanh Hoàn nắm lấy đầu ngón trỏ của Cố Vọng, nhẹ nhàng vuốt ve, mang theo sự mập mờ khó diễn tả bằng lời.

Cố Vọng vốn rất ngây thơ, đã bao giờ bị Hạ Thanh Hoàn trêu đùa như vậy đâu. Không cần biết có thích hay không, ở trong bầu không khí như thế này, người đối diện còn là người mà nguyên thân rất thích, Cố Vọng lập tức đỏ bừng mặt.

Cậu trắng trẻo, mặt đỏ lên trông cũng thật xinh đẹp, tựa như đóa hoa đào.

Hạ Thanh Hoàn nhìn cậu, cũng không muốn chọc người quá mức, lúc định thả tay ra thì từ chỗ thang máy truyền đến tiếng nói của đám Việt Phong. Vừa rồi ba người bọn họ xuống siêu thị dưới lầu mua đồ ăn vặt, bây giờ quay lại đúng lúc gặp phải Hạ Thanh Hoàn, và Cố Vọng.

Đêm hôm khuya khoắt, Cố Vọng đứa trước cửa phòng Hạ Thanh Hoàn, có nhìn kiểu gì cũng thấy không thích hợp. Hai người bọn họ dường như cũng chưa đạt đến quan hệ đêm khuya tìm nhau tâm sự.

Cố Vọng cũng biết tình hình hiện giờ không ổn lắm, cậu thò tay kia vào túi áo khoác, lấy ra mấy viên kẹo, nhét bừa vào trong lồng ngực Hạ Thanh Hoàn.

"Như vậy đã được chưa?"

Thật lòng mà nói, đây là lần đầu tiên Hạ Thanh Hoàn thấy có người dùng kẹo để cám ơn mình.

Nhưng đây là Cố Vọng, Cố Vọng chính là ngoại lệ của Hạ Thanh Hoàn.

"Ngủ ngon nhé, Vọng Vọng." Hạ Thanh Hoàn buông tay Cố Vọng, khẽ cười, nói với cậu.

Phòng Cố Vọng ở phía cuối hành lang, sau khi cầm được thẻ phòng cậu lập tức chạy biến, tốc độ cà thẻ cực kì nhanh, tiếng đóng cửa rung trời.

Việt Phong đang mở lon bia, nghe thấy tiếng sập cửa, giật cả mình: "Cứ tưởng là lon bia của tôi nổ chứ!"

Bọn họ đi vào trong hành lang, nhìn thấy Hạ Thanh Hoàn đang tựa ở trên tường, cúi đầu, không biết suy nghĩ cái gì.

Việt Phong đi qua, trông thấy anh đang cầm điện thoại cùng với mấy viên kẹo, không hiểu: "A Hoàn, ông chưa ngủ hả? Đứng ở cửa làm cái gì thế?"

"Trả thẻ phòng."

Lão Mã không hiểu: "Thẻ phòng nào? Của ai cơ?"

Lúc nhặt được thẻ phòng của Cố Vọng, Lão Mã và Đạt Đạt đều không ở đây, bọn họ không biết là phải.

Việt Phong không trả lời y, ngửa đầu uống bia, Lão Mã lại bị mấy cục kẹo trong tay Hạ Thanh Hoàn hấp dẫn: "A Hoàn, ông lấy đâu ra kẹo thế?"

Hạ Thanh Hoàn ngước mắt, thản nhiên nhìn y: "Vọng Vọng cho."

Là mấy viên kẹo bạc hà có bao bì màu xanh lá.

Đạt Đạt ở bên cạnh duỗi cổ nhìn kẹo trong tay Hạ Thanh Hoàn, ấp úng nói: "Đây là kẹo lễ tân cho khách mà."

Hạ Thanh Hoàn nhìn Đạt Đạt, lẩm bẩm: "Lễ tân?"

Lão Mã nhìn vẻ mặt Hạ Thanh Hoàn không ổn, vội nhéo eo Đạt Đạt, Đạt Đạt tát vào tay y, nghiêm trang phổ cập kiến thức cho anh Hạ Thanh Hoàn của nó: "Đúng rồi ạ. Bên cạnh lễ tân có cái thùng nhỏ đó, họ luôn phát kẹo cho mấy vị khách dẫn con theo, hoặc là lúc không đáp ứng dược yêu cầu của khách hàng."

Đạt Đạt bình tĩnh, cẩn thận quan sát, giải thích tỉ mỉ, có trật tự, chỉ sợ Hạ Thanh Hoàn không hiểu được ý của nó.

Lão Mã nhìn đèn trên trần, cảm thấy thật ngạt thở.

Việt Phong thở dài, cảm khái may là Đạt Đạt không phải người nối nghiệp của nhà nó.

Ngoài dự đoán là Hạ Thanh Hoàn nghe Đạt Đạt nói xong, vẻ mặt vẫn như bình thường, anh chỉ ừm một tiếng, nhìn bọn họ, nói chúc ngủ ngon, rồi đi thẳng vào trong phòng.

Đạt Đạt nhìn cửa phòng đã bị đóng, vỗ đầu: "Em quên mất không nói cho anh A Hoàn là cái kẹo kia ấy, chỉ có một đồng một viên thôi, mua giá buôn thì còn rẻ nữa."

Nó nói xong, còn định chuẩn bị gõ cửa phòng Hạ Thanh Hoàn.

"Xong chưa, mày chê là mình chết chưa đủ nhanh phải không?" Lão Mã kêu rên, túm lấy cổ áo Đạt Đạt, xách nó đi như xách gà con.

Chú mày dám nói cho A Hoàn là kẹo Cố Vọng cho cậu ta là đống kẹo dưới lễ tân ai thích thì lấy, chậc, thật là đau lòng mà.

Hạ Thanh Hoàn trở vào trong phòng, tiện tay ném đống kẹo lên trên tủ tivi, mở Wechat ra, hàng đầu tiên là tin nhắn Cố Vọng vừa mới gửi đến.

[Vọng Vọng: Cám ơn.]

Hạ Thanh Hoàn nhìn màn hình điện thoại di động thật lâu mới đặt nó xuống, đi đến bên cạnh tủ tivi, nhặt lên từng viên kẹo trước đó đã tiện tay ném lên, giữ ở trong lòng bàn tay, bỏ vào trong ngăn nhỏ của cặp sách đang dựa vào tường.

Dù sao thì vẫn là thứ đầu tiên cậu tặng cho anh sau khi nói không thích anh.

-

Sáng sớm, trời mới tờ mờ sáng, Cố Vọng đã bị tiếng gõ cửa đánh thức. Cậu không có tật xấu nổi khùng khi thức dậy, nhưng tự nhiên bị dựng dậy như vậy, có là ai thì cũng không vui nổi.

Cố Vọng mở cửa, bên ngoài là Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn đang bá vai nhau, hai người bọn họ mặc dù vẫn tinh thần ngời ngời, nhưng dưới mắt có vệt xanh, mặt cũng trắng bệch, vừa nhìn đã biết là thức cả đêm.

"Bọn mày chơi cả đêm đấy à?" Cố Vọng để bọn họ vào trong phòng, hai người đi vào một đứa ngã xuống giường, một đứa ngã xuống ghế sô pha.

"Đêm qua ở trong quán net, bọn tôi gặp một người anh em rất hợp ý nên đã cùng cậu ta chơi mấy trăm ván..." Thẩm Chiếu khoa tay múa chân, nó rõ ràng vẫn ở trong tình trạng phấn khích ngắn ngủi sau khi thức cả đêm.

Tống Chi Ngôn ngắt lời nó: "Chiếu, mày nói cho rõ ràng, là tao đánh hay là mày đánh hả. Mày ngoài gào mồm lên sủa thì biết làm cái gì không?"

Tống Chi Ngôn nói sự thật. Thẩm Chiếu chơi rất ngu, bình thường đều là người khác dẫn nó đi cùng, hoặc là Cố Vọng, hoặc là Tống Chi Ngôn, hoặc là cả hai người cùng kéo nó.

Cố Vọng rót cho mỗi người một cốc nước: "Bọn mày ngủ đi, ngủ dậy thì bọn mình về."

Thẩm Chiếu từ trên ghế sô pha bật dậy: "Ơ, tại sao phải về? Ngày mai mới phải đến trường cơ mà?"

Trông nó tràn trề sức sống.

Cố Vọng cười với nó: "Ông làm xong bài rồi à?"

Thẩm Chiếu: "..."

Đối với Thẩm chiếu, việc học hành không khác nào lấy mạng, nó nghe Cố Vọng nói xong, cả người như bị rút khô tinh khí trong chốc lát, nặng nề ngã xuống ghế sô pha, còn lật người nằm úp sấp, cả mặt vùi vào trong ghế sô pha: "Tôi có thể ngủ đến ngày mai được không?"

Cũng chỉ đùa giỡn với nhau một hồi, cả ba vốn buồn ngủ nên nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, lần thứ hai tỉnh giấc, bên ngoài màn cửa màu trắng gạo dày cộm, có thể nghe thấy tiếng mưa rơi buồn bã.

Trong phòng không có ánh sáng, Cố Vọng thức giấc, có ảo giác như đã trải qua cả một thế hệ.

Cậu mở đèn trên tủ đầu giường, tựa vào đầu giường chơi điện thoại.

Đã hơn một giờ chiều rồi, dự báo thời tiết nói hiện giờ đang mưa to, còn sẽ mưa liên tiếp ba ngày.

Tắt ứng dụng Wechat không có tin nhắn mới đi, Cố Vọng chuẩn bị đọc báo tiếng Anh, màn hình di động lại đúng lúc hiện lên tin nhắn mới.

Là Hạ Thanh Hoàn, anh nhắn hai chữ đơn giản: Mở cửa.

Cố Vọng: "..."

Hạ Thanh Hoàn bật hack à, sao anh ta lại biết mình vừa tỉnh giấc chứ.

Cố Vọng tắt điện thoại, chuẩn bị giả vờ như không thấy.

Trước khi màn hình tối đen, Hạ Thanh Hoàn đã nhắn tới tin thứ hai: Vọng Vọng, mở cửa.

Anh không nhẹ nhàng như trước nữa, trong giọng điệu đã lộ ra uy hiếp và cảnh cáo, khiến cho người ta vô thức lạnh sống lưng.

Cố Vọng lại nhớ tới dáng vẻ Hạ Thanh Hoàn mặc đồ ngủ ngày hôm qua, trông cực kì vô hại ôn hòa, do dự thật lâu, cuối cùng cậu đặt điện thoại xuống, vén chăn lên, rón rén đi ra mở cửa.

Cậu sợ đánh thức Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn, cũng sợ bọn họ thấy rồi lại nghĩ nhiều, cửa chỉ hơi hé ra một khe nhỏ, lộ chẳng đến nửa khuôn mặt, mấy sợi tóc của cậu vểnh ra khỏi khe cửa, ánh mắt còn mang theo chút mơ màng chưa tỉnh ngủ.

"Anh có việc gì à?" Cố Vọng hỏi, bộ dáng xoắn xuýt vừa phòng bị lại vừa cảm thấy đối phương có lẽ không phải người xấu, khiến cho Hạ Thanh Hoàn cảm thấy buồn cười lẫn bực bội.

Hình như Cố Vọng vẫn còn phòng bị ông lắm.

Câu nói tối qua của Việt Phong bỗng vang lên trong đầu Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn rũ mắt nhìn Cố Vọng, giơ cái túi trong tay lên: "Bữa sáng."

Ngón tay Cố Vọng vô thức cào lên cạnh cửa, cậu chớp mắt, lập tức từ chối: "Tôi không cần, tôi không thích."

Không biết là cái gì đã nói không muốn.

Tối hôm qua rõ ràng không phải như vậy, cái tay cầm di động của Hạ Thanh Hoàn chậm rãi gõ vào đùi mấy nhịp, trong mắt tích tụ một lớp u ám rất mỏng.

Vẫn sợ đến vậy sao?

Hôm nay Hạ Thanh Hoàn mặc một chiếc áo len màu trắng gạo, màu nhạt lại càng làm nổi bật khí chất điềm đạm của anh, cho dù ai nhìn cũng không thể liên tưởng anh với người thừa kế tàn độc của nhà họ Hạ.

Sự từ chối của Cố Vọng cũng chỉ khiến vệt u ám trong mắt anh hơi lướt qua. Hạ Thanh Hoàn đỡ tay ở cửa, nhẫn nại dỗ dành: "Em xem trước đi đã."

Hạ Thanh Hoàn quá biết diễn kịch, Cố Vọng hoàn toàn không thể phân biệt được, cậu biết mình nên cách xa người này một chút, nhưng người trước mặt luôn có biện pháp để dẫn cậu trở về.

Không từ thủ đoạn.

Cố Vọng hé cửa ra một chút, duỗi một cánh tay từ trong ra: "Đưa cho tôi."

Cố Vọng thật sự rất ngoan, điểm ấy Hạ Thanh Hoàn cực kì thích.

Hạ Thanh Hoàn giơ túi giấy trong tay ra, đồng thời, một cái tay khác đột nhiên luồn vào trong khe cửa, tóm lấy cánh tay Cố Vọng, kéo cậu ra ngoài.

Cố Vọng mặc áo cộc tay màu trắng, vừa ngủ dậy nên vừa mơ màng vừa mềm nhũn, bị Hạ Thanh Hoàn túm ra cũng chỉ hơi sửng sốt.

"Sợ tôi?" Người đã hoàn toàn ở dưới mí mắt mình, nhưng Hạ Thanh Hoàn cũng không định làm gì cậu, anh chỉ muốn nhìn thấy Cố Vọng thôi, cậu vẫn luôn thận trọng trốn ở phía sau cánh cửa.

Nếu như có thể nhét đồ ăn sáng vào phòng qua mắt mèo, Hạ Thanh Hoàn dám chắc Cố Vọng sẽ không mở cửa đâu.

Đầu óc Cố Vọng vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cậu gần như lắc đầu theo bản năng: "Không sợ."

Cố Vọng rất thông minh, cậu biết người trước mặt muốn nghe cái gì, nếu không thì đã không hỏi. Dáng vẻ dịu dàng ngoan ngoãn của cậu lại càng khiến cho sự âm u trong mắt Hạ Thanh Hoàn thêm đậm.

Đầu ngón tay Hạ Thanh Hoàn khẽ vuốt, cảm thấy hơi ngứa tay.

Anh giơ tay định nắn mặt Cố Vọng.

Bên trong phòng bỗng truyền tới tiếng của Thẩm Chiếu: "Vọng Vọng, ông đi đâu rồi?" Nó vừa ngủ dậy, mở mắt ra không thấy Cố Vọng, cửa phòng lại mở, nên xỏ dép lê muốn ra ngoài tìm người.

"Anh tự giữ lại bữa sáng rồi ăn đi, lát nữa tôi phải về rồi." Trước khi Hạ Thanh Hoàn kịp phản ứng, cậu đã thoát ra khỏi anh, chạy vào trong phòng, "sầm" một tiếng đóng cửa lại.

Mặc dù bữa sáng trong túi được bịt kín, nhưng hơi nóng bốc ra khỏi túi, Hạ Thanh Hoàn lại cảm thấy cái tay cầm túi lạnh buốt.

Trong hành lang có thùng rác, lúc Hạ Thanh Hoàn đi ngang qua, lập tức giơ tay ném thẳng cái túi giấy vào trong, không chút do dự.

Việt Phong và Lão Mã ngủ chung một phòng hé cửa ra, Việt Phong thật lòng đánh giá: "Cố Vọng to gan thật đấy."

Lão Mã chẹp miệng: "Không hiểu sao lại thấy xót A Hoàn ghê."

Việt Phong lườm y một cái: "Việc gì phải xót, sớm muộn thì Cố Vọng cũng là của A Hoàn thôi. Tính cách A Hoàn như nào ông còn không hiểu à? Hoa có nở cũng phải theo sở thích của cậu ta, dư ra một cánh cũng sẽ bị vặt xuống."

Lần này Lão Mã lắp bắp: "Nhưng... Nhưng người với hoa không giống mà."

Việt Phong thản nhiên: "Có gì mà không giống, trong mắt A Hoàn thì đều như nhau thôi."

"Sao thằng bé Cố Vọng kia lại ngu ngơ vậy chứ?" Lão Mã vỗ đùi, bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Việt Phong: "Không phải là ngu ngơ, trước đây em ấy từng theo đuổi A Hoàn rồi, là A Hoàn bơ người ta, sau đó chính là tình huống mà ông thấy."

Lão Mã tròn mắt: "Hai người này đang làm cái gì vậy? Thừa hơi thế? Đuổi qua đuổi lại không mệt à."

Việt Phong quẳng cho y một cái liếc: "Chó độc thân mà cũng biết mỉa mai người ta ghê nhỉ."

Lão Mã: "Chẳng lẽ ông không phải?"

Việt Phong: "..." Tôi không giống với ông, ít nhất tôi cũng đã xin Wechat người ta rồi, mặc dù người ta không cho.

-

Buổi chiều, Cố Đại Chí gọi điện cho Cố Vọng, hỏi cậu về nhà trước hay là mai đến thẳng trường, có họ hàng tới chơi.

Cố Vọng nói là về nhà, tầm bốn năm giờ là về tới nơi.

Bên ngoài vẫn mưa ào ào, khoảng rừng rậm rạp xanh tươi bị màn mưa bao phủ, cho dù có người tới người lui thì thời tiết dữ dội cũng không vì thế mà giảm bớt.

Trong sảnh chính, đèn treo sáng rực rỡ, khu nhà nghỉ dưỡng nằm giữa cánh rừng này như thể một viên đá quý nằm trong chiếc hộp đen.

Cố Vọng và Thẩm Chiếu đứng ở cổng chờ Tống Chi Ngôn lái xe từ bãi đỗ ra.

Hạ Thanh Hoàn và Việt Phong cũng đi từ trong sảnh ra. Hạ Thanh Hoàn đeo cặp sách, Việt Phong cũng vậy, xem ra cũng định đi về.

Bọn họ được tài xế đưa tới nên giờ cũng phải đứng chờ.

Thẩm Chiếu bị Việt Phong nhìn cho tê cả đầu, bèn tránh ra sau lưng Cố Vọng. Cố Vọng nhíu mày, nhìn về phía Việt Phong.

Lần này biến thành Việt Phong nhìn Cố Vọng.

Trước đó, lúc hắn nhìn Thẩm Chiếu, ánh mắt Hạ Thanh Hoàn không có một gợn sóng nhìn cơn mưa tầm tã bên ngoài, Việt Phong tưởng là anh đang suy nghĩ chuyện gì. Đến lúc hắn với Cố Vọng nhìn nhau không đến năm giây, Hạ Thanh Hoàn đã quay đầu sang, ánh mắt rơi trên mặt Việt Phong như mang theo ngàn lưỡi dao.

Lão Mã ngửa đầu, cái gì y cũng không biết, cái gì y cũng không nhìn thấy.

Việt Phong cười hai tiếng, chủ động chào hỏi với Cố Vọng và Thẩm Chiếu: "Có muốn về chung với bọn tôi luôn không?"

Cố Vọng vừa định từ chối, Thẩm Chiếu đã thò đầu ra từ sau lưng cậu: "Bọn này có xe rồi."

Nó vừa dứt lời, Tống Chi Ngôn đã phi xe ra từ trong màn mưa, vững vàng đỗ trước cửa khách sạn. Cố Vọng che dù, định để Thẩm Chiếu lên xe trước.

Thẩm Chiếu giơ tay kéo cửa xe, tay còn chưa chạm vào nắm cửa, cửa xe đã tự mở ra, một cô gái mặc váy nhảy xuống khỏi xe, trực tiếp nhào vào lòng Cố Vọng, ôm cổ cậu: "Vọng Vọng, anh có nhớ em không nè?"

Cố Vọng sửng sốt, ai đây?

Một tay miễn cưỡng cầm ô, tay còn lại Cố Vọng không biết nên để ở đâu, cô gái ôm cậu đã ngẩng mặt lên, lúm đồng tiên tươi như hoa: "Vọng Vọng, mau trả lời đi, anh có nhớ em không nào? Em đi lâu như vậy rồi, sao anh không gọi cho em một cuộc nào?"

Cậu đã đoán được đây là ai, hôm qua Thẩm Chiếu và Tống Chi Ngôn mới nhắc đến cô ấy xong.

Cố Vọng kéo cánh tay đang ôm cổ mình xuống, bắt đầu đóng vai tên đàn ông khốn nạn, thản nhiên hỏi: "Cô là ai?"

Mai Lệ sửng sốt, lập tức không thể tin được nói: "Em là Mai Lệ nè, anh vẫn còn giận em à?" Lúc ấy cô và Cố Vọng đang trong thời kì tình yêu cuồng nhiệt, cô lại vì tiền đồ mà ra nước ngoài, cuối cũng cũng chẳng ra nổi cái tiền đồ gì, cô rất hối hận. Dù sao thì Cố Vọng vừa giàu lại vừa đẹp, còn biết dỗ dành người ta, cho nên lại quay về.

Nhưng cô không ngờ được là, thái độ của Cố Vọng lại lạnh lùng như vậy.

Bộ dạng đau khổ của cô gái khiến cho người qua lại phải ghé mắt nhìn.

Việt Phong ở bên cạnh đm một tiếng ở trong lòng, hắn và Lão Mã quay sang nhìn nhau, bọn họ đều thấy được trong mắt đối phương sự ngỡ ngàng không thể tin nổi.

Thật sự nhìn không ra, Cố Vọng trông ngoan như thế mà, hóa ra là núi cao sông rộng không hiện ra bên ngoài. Bọn họ lại lặng lẽ nhìn Hạ Thanh Hoàn.

Hạ Thanh Hoàn đứng cách bọn họ mấy mét, tay cầm một chiếc ô màu đen, người dưới ô vẻ mặt rất bình tĩnh, không có gì khác thường, thậm chí áo len mềm mại màu trắng gạo càng khiến anh trông có vẻ hiền hòa dễ gần. Nhưng, Việt Phong hiểu Hạ Thanh Hoàn hơn bất cứ ai khác.

A Hoàn, càng tức giận thì càng bình tĩnh.

Như thể mặt biển trước bão giông chỉ có chút gợn sóng nhỏ bé, nhưng khi bão tố xuất hiện, nó có thể lật tung cả con tàu.