Tiên Đài Có Cây

Chương 88: Một Thanh Kiếm Hỏng




Mộc Nhiễm Vũ lau vết máu trên khóe miệng, lại oán hận nói tiếp:

"Ta vốn có thể kết hôn sinh con sống một cuộc sống vui vẻ bình thường, ngờ đâu lại bị người ta ép buộc cho xem cảnh tượng thế giới của những kẻ đắc đạo thành tiên, các ngươi làm sao biết lúc đó ta tự ti đến sống không bằng chết? Với tư chất của ta thì cũng hiểu có lẽ khi đầu tóc ta đã trắng xóa già đi thì tỷ tỷ vẫn sẽ luôn giữ được thanh xuân mỹ mạo, sau đó trước ánh mắt hâm mộ của nhân thế mà phi thăng thành tiên, còn ta chỉ có thể chết già trong cô độc! Ta làm sai chuyện gì sao, không phải ta tự tay gi.ết chết nàng mà chính nàng cam tâm tình nguyện dùng mạng đổi mạng với ma tử Tô Dịch Thủy, ta chỉ muốn bắt đầu lại từ đầu, sống tốt một chút cũng không thể sao?"

Mấy câu cuối cùng Mộc Nhiễm Vũ gần như điên cuồng nghiến răng hét lớn, vết máu trên khóe miệng dưới ánh sáng lập lòe của ngọn đuốc phía đối diện càng thêm quỷ quái yêu ma. Chu Phi Hoa cũng bị dáng vẻ đau khổ của nàng ta làm cho sợ hãi, tuy có tức giận nhưng lại không biết nên nói gì mới tốt.

Lúc này đột nhiên truyền đến một giọng nữ thanh lệ:

"Ngươi muốn sống cũng chẳng ai thèm cản ngươi, trước đây khi ngươi rơi xuống từ cây luân hồi thì Tô Dịch Thủy cũng chẳng vạch trần bộ mặt giả đó. Vấn đề là ngươi muốn mình tốt nhưng lại đi hại người, giẫm lên một núi xác chết mà bò lên, đây lại là chuyện vô đạo đức gì vậy?"

Mộc Nhiễm Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Tiết Nhiễm Nhiễm từ trong bóng tối đi ra, nam nhân cao lớn anh tuấn bên cạnh nàng đích thị chính là Tô Dịch Thủy. Sao hắn lại còn như hình với bóng cùng Tiết Nhiễm Nhiễm, con nhóc này rõ ràng không đẹp bằng mình, mị lực ở đâu lại có thể hết lần này tới lần khác mê hoặc hắn đến thần hồn điên đảo chứ? Có thể chinh phục được Tô Dịch Thủy là một chấp niệm khác khi sống lại của nàng, bây giờ lại bị Tiết Nhiễm Nhiễm không phí chút sức mà làm được khiến trong lòng Mộc Nhiễm Vũ dâng lên một cỗ thù hận, cười lạnh nói:

"Thì ra tỷ đã nói với Chu Phi Hoa, khó trách trong thôn có kết giới. Tỷ tỷ lại thu nạp được một người về dưới trướng, có phải rất đắc ý hay không?"

Chu Phi Hoa nghe xong lời này thì khó tin nhìn Tiết Nhiễm Nhiễm, hóa ra con nhóc vẫn luôn hợp ý với nàng mới chính là người bạn tốt Mộc Thanh Ca!

Tô Dịch Thủy không chút kiên nhẫn với thứ đồ giả mạo, đặc biệt sau khi nghe lời quàng xiêng của nàng ta thì lại buồn nôn. Tuy hắn đã quên rất nhiều chuyện, thế nhưng vẫn còn nhớ rõ Mộc Thanh Ca cưng chiều đứa em gái này như thế nào, ai ngờ thốt ra từ miệng Mộc Nhiễm Vũ thì tất thảy tội lỗi đều là của Mộc Thanh Ca? Thứ người vong ân phụ nghĩa thế này, thực chết không đáng tiếc.

Nghĩ vậy hắn bèn điều động chân khí tập kích về phía Mộc Nhiễm Vũ.

Đám quái nhân bên cạnh ả ai nấy đều thân thủ bất phàm, lần trước lúc Tô Dịch Thủy giao đấu với họ có hơi rơi vào hạ phong, có điều qua một tháng tu tập với Nhiễm Nhiễm, không riêng nàng công lực tăng lên mà ngay cả hắn cũng là như thế.

Lúc Tô Dịch Thủy giao chiến với năm tùy tùng thì Nhiễm Nhiễm cũng cưỡi kiếm bay lên sóng vai ngăn địch với hắn, ưu điểm của việc song tu ngay lập tức bày ra giữa trận chiến khốc liệt, công thủ tiến thoái giữa hai người ăn ý như một cặp song sinh, thậm chí không cần nhìn mà chỉ nghe hơi thở cũng có thể đoán được bước tiếp theo của đối phương để hành động. Giữa ánh đuốc sáng rực chiếu xuống thôn làng, nam tử tay áo rộng nhanh nhẹn như rồng bay, nữ tử xinh xắn lanh lợi, eo tay thon thả xuất ra từng đạo tia chớp khiến người xem hoảng thần, cũng quên mất trận chiến sinh tử khốc liệt trước mắt.

Mộc Nhiễm Vũ nấp phía sau cầm lấy sáo huyên trên cổ thổi một tiếng, lúc tiếng huyên nặng nề phát ra, từ sông lớn hộ thành nhảy lên mười mấy quỷ nước cả người toàn vảy điên cuồng lao về trong thôn. Nàng biết nếu cứ tiếp tục như thế thì thầy trò Tô Dịch Thủy sớm muộn cũng sẽ chiếm thế thượng phong, mục đích nàng tới đây là muốn dị hóa toàn bộ thôn, bây giờ Tô Dịch Thủy và Tiết Nhiễm Nhiễm đang giao đấu thì kết giới mà họ đã bố trí ắt sẽ yếu. Bọn họ không rảnh bận tâm đến nhiều quỷ nước như thế, nàng sẽ nhân cơ hội đánh úp vào thôn.

Tiếc là vẫn còn Chu Phi Hoa ở đây, tuy nàng không có tu vi nhưng cũng từng cùng cha và Mộc Thanh Ca vào sinh ra tử, là một nữ tướng từng giết địch nơi sa trường. Cho dù đối diện nàng bây giờ là đám quỷ nước với khuôn mặt đáng sợ nhưng Chu Phi Hoa vẫn vững vàng bình tĩnh như cũ, sai người gọi thôn dân tới đứng sát hàng rào bày trận sẵn sàng đón địch.

Đám quỷ nước rơi vào ao vôi, nước trên người chúng bám vôi lập tức bốc khói nghi ngút, khiến chúng không khỏi phát ra tiếng thét chói tai. Mộc Nhiễm Vũ lại thổi lên một tiếng, đám quỷ nước bèn như bị thao túng, không biến sắc tiếp tục thét lên.

Lúc này đám trẻ trong thôn đã được Chu Phi Hoa lệnh cho châm ngòi đốt pháo, lại dùng hết sức bình sinh mà gióng trống khua chiêng, âm thanh như xé rách màng nhĩ khiến đám quỷ nước bị quấy nhiễu liên tục lui trở về, che lại lỗ tai chạy tứ tán.

Mộc Nhiễm Vũ nóng nảy híp mắt nhìn kết giới bao quanh thôn, vì đám quỷ nước liên tục tấn công nên lờ mờ cũng có thể nhìn ra hình dáng, dựa vào ánh sáng nhàn nhạt có thể thấy cửa lớn trong thôn không hề có linh lực. Mộc Nhiễm Vũ liếc đám người đang giao đấu rồi đánh thẳng về phía cửa thôn, lúc này tuy có thôn dân ngăn cản nhưng họ lại chẳng phải đối thủ của Mộc Nhiễm Vũ, trong phút chốc liền ăn một chưởng bay lên rồi ngã xuống mặt đất.

Chu Phi Hoa ném bím tóc dài ra sau, yên lặng rút kiếm nghênh chiến Mộc Nhiễm Vũ. Mộc Nhiễm Vũ cười lạnh bèn dùng tay không đoạt đao, ai ngờ khi chạm tay vào mũi kiếm của Chu Phi Hoa thì tay nàng bị một cỗ nóng bỏng đánh úp, phải hét lớn rồi vội vã buông tay.

"Đây này là thứ quái quỷ gì?" – Mộc Nhiễm Vũ nhìn bàn tay đang nhanh chóng thối rửa, oán hận hỏi.

Chu Phi Hoa nhếch môi vẽ ra một sợi kiếm khí, lạnh lùng nói:

"Ngươi nhận không ra? Đây là kiếm Tuyệt Trần tỷ tỷ ngươi dùng năm đó."

Mộc Nhiễm Vũ nhìn kỹ thì thấy tuy kiếm này đã đổi chuôi đổi vỏ nhưng những vết rỉ sét ở thân kiếm nhìn rất quen. Năm đó tỷ tỷ tìm thấy thứ này trong mộ cổ Tây sơn, sau Tô Vực tặng tỷ tỷ Mộc Thanh Ca một thanh kiếm quý khác, dùng ngọc quý khảm lên vô cùng hoa lệ. Khi ấy Mộc Thanh Ca cũng không muốn, nhưng rốt cuộc không lay chuyển được sự kiên trì của Tô Vực mới nhận lấy thanh kiếm kia, giao lại Tuyệt Trần kiếm cho nàng.

Mộc Nhiễm Vũ vô cùng tủi thân, cảm thấy Mộc Thanh Ca tùy tiện ném thứ đồ bỏ đi không dùng tới cho mình, nếu tỷ tỷ thật lòng muốn tặng thì sao không tặng thanh kiếm quý mà Tô Vực cho đi? Vậy nên Mộc Nhiễm Vũ chỉ ngoài cười trong không cười lấy cớ mình không thích chém giết nên miễn nhận thứ đồ chơi rẻ rách. Sau khi sống lại dưới cây luân hồi, vào lúc đi đòi đồ ở Tây sơn nàng vẫn nhớ mãi không quên mà đòi về thanh kiếm Tô Vực tặng cho bằng được, cuối cùng cũng đạt thành tâm nguyện khi xưa.

Không ngờ khi ấy Mộc Thanh Ca lại đem Tuyệt Trần kiếm tặng cho Chu Phi Hoa. Chu Phi Hoa dùng kiếm hai mươi năm, tuy tuổi tác hiện giờ của nàng không còn là thiếu nữ trẻ trung gì nữa nhưng lại trở thành một kiếm khách thành thục. Nhiều năm trôi qua thâm cung nhàm chán trở thành một nơi tập kiếm tuyệt hảo, vậy nên nói về phương diện kiếm pháp thì Chu Phi Hoa đã lĩnh ngộ đến sự tinh túy của kiếm đạo. Chu Phi Hoa nhớ rõ hình ảnh lúc Mộc Thanh Ca tặng kiếm cho bạn thân mình, nàng vuốt những vết rỉ sét loang lỗ trên thân kiếm mà nói:

"Tuy kiếm này vô cùng cũ nát nhưng lại là di vật của một Kiếm Thánh vô danh, năm đó hắn múa kiếm đến điên, linh hồn cũng hòa vào kiếm. Nếu kiếm này vào tay người thường thì chẳng qua chỉ là một khối sắt vụn, nhưng nếu tháng năm bầu bạn có thể hiểu ra chân lý của kiếm thì nó sẽ sống, uy lực cũng không thể khinh thường. Tiếc là về lĩnh vực kiếm đạo ta không mấy tinh thâm, có hơi cô phụ nó. Ta vốn định để Tiểu Vũ tập luyện, tư chất của nó không cao, nếu có thể đi con đường kiếm đạo nói không chừng có thể thành thánh, tiếc là nó lại không thích kiếm, vậy ta tặng kiếm này cho ngươi, ngươi sẽ không chê đi?"

Lúc đó Chu Phi Hoa cầm kiếm liền mơ hồ cảm giác được sát khí cuồn cuộn, tức thì nàng giống như thiếu nữ rơi vào lưới tình, yêu kiếm từ cái nhìn đầu tiên nên vô cùng biết ơn mà nhận lấy. Năm tháng đằng đẵng, thanh đồng nát này vô số lần được nàng nắm trong tay, sớm chiều múa lượn, chặt đứt tuyết trắng sương đêm. Lúc này khi Chu Phi Hoa cầm kiếm trong tay thì thân kiếm đã không còn vết rỉ nào nữa, tản mát ra khí lạnh thấu xương, uy hiếp đến mức Mộc Nhiễm Vũ không nhịn được mà lui về sau mấy bước.

Chu Phi Hoa lạnh lùng nói:

"Ngươi nói Mộc Thanh Ca bỏ rơi ngươi, thực tế thì những thứ tốt nhất nàng đều cho ngươi hết, ngươi không cần lại còn đi trách ai?"

Nói xong lại lần nữa phi thân vung kiếm đánh về phía Mộc Nhiễm Vũ. Lần này Mộc Nhiễm Vũ không dám dùng tay đoạt kiếm, chỉ tạo lá chắn tự thân phòng ngự, vậy nhưng kiếm kia quá quái đản, lại có thể đâm thủng chân khí mà đánh thẳng về phía mặt của nàng ta. Nàng ta chỉ có thể khó khăn né tránh, dùng kiếm trong tay đỡ lấy, ai ngờ chỉ nghe "răng rắc" một tiếng, thanh bảo kiếm của nàng giống như đậu hủ đã bị chém thành hai đoạn.

Tiếp đó từng đợt kiếm khí dày đặc đánh úp lại, Mộc Nhiễm Vũ liên tục thoái lui, cuối cùng vướng một cái lọt vào trong hố. Hố vôi này đã được thôn dân đổ nước vào, đang sôi trào ùng ục, Mộc Nhiễm Vũ nóng như cá mắc lưới lập tức nhảy lên trên. Cúi đầu nhìn, cả người đều phồng rộp lên như trứng cóc.

"A!!" – Mộc Nhiễm phát ra tiếng thét không cam lòng, nếu nàng bị Tô Dịch Thủy hay Nhiễm Nhiễm đánh bại thì cũng thôi đi, bởi vì khoảng thời gian này chân khí tổn hại nên không bằng là phải. Vậy nhưng Chu Phi Hoa lại là thứ rác rưởi gì, một phi tử giải buồn cho Tô Vực trong hậu cung, một ả phàm phu tục tử! Nhìn kiếm Tuyệt Trần phát ra uy lực lớn mạnh trong tay Chu Phi Hoa, Mộc Nhiễm Vũ mới biết mới biết năm đó mình đã cự tuyệt dạng bảo bối gì!

Giữa lúc hối hận và hổ thẹn đan xen, nàng lại oán hận nghĩ: Tỷ tỷ đáng ghét, trước đây sao lại không nói rõ ràng, hại nàng ngây thơ để lỡ đồ quý, bây giờ ngược lại bị nó làm cho vô cùng chật vật!

Chu Phi Hoa đã tham chiến cùng Tô Dịch Thủy và Tiết Nhiễm Nhiễm, nữ kiếm thánh gia nhập khiến cục diện thay đổi rất nhiều, năm người Phạn Thiên giáo dần rơi vào thế yếu.

Mộc Nhiễm Vũ biết cứ ngây ngốc ở đây cũng không chiếm được ích lợi gì, dứt khoát bỏ mặc năm gã người hầu kia, xoay người muốn chạy. Nhưng khóe mắt Tô Dịch Thủy vẫn luôn để ý đến nàng ta thì sao có thể để nàng ta dễ dàng đào tẩu, thấy thế hắn bèn rút thanh đao ngắn trên người Nhiễm Nhiễm ném tới, thanh đao xuyên thẳng qua bả vai ghim chặt nàng ta lên thân cây.

Đúng lúc này năm người hầu giống như nhận được lệnh gì đó, quyết định bỏ xe giữ tướng, tất cả đột nhiên phình lên như túi bóng bằng da người. Tô Dịch Thủy vội vàng hô lên:

"Mau lùi về sau, tránh chúng ra xa một chút!"

Nói xong hắn liền vung tay áo che lấy Nhiễm Nhiễm bay khỏi năm người kia, trong khoảnh khắc cả năm nổ uỳnh một tiếng, kéo theo gió cuốn bụi mù. Nhiễm Nhiễm không hiểu tại sao chúng lại làm vậy, nhưng sau lại lấy khi Mộc Nhiễm Vũ hút hết máu huyết của chúng vào người thì nguyên khí lại đột nhiên tăng lên, cuối cùng đẩy thanh đoản đao đang cố định ra khỏi cơ thể rồi cười điên cuồng một mạch chạy mất. Nhiễm Nhiễm thoáng thấy ánh mắt nàng ta có hơi đỏ lên, giống như tẩu hỏa nhập ma vậy.

Đám quỷ nước còn sót lại cũng lộp độp đổ xuống, cố sức bò ra bờ sông muốn trốn đi, mà thôn dân cũng đã mang rìu cuốc ào ạt chạy tới. Thấy họ chuẩn bị đánh chết đám quỷ nước, Nhiễm Nhiễm liền ngăn lại:

"Không được, họ là những ngư dân mất tích mấy ngày trước, vì bị trúng bùa tà mới mất đi thần trí, chúng ta sẽ nghĩ cách xem có thể cứu họ hay không..."

Chưa nói xong thì một bà lão tóc bạc phơ từ giữa đám người bước tới, bà là chủ nhà Chu Phi Hoa ở tạm trong thôn, vài ngày trước cháu nội trai mười sáu tuổi của bà lúc câu tôm ở bờ sông đùng cái không thấy bóng dáng. Bà lão cố sức mà tìm, một lúc sau thì trông thấy trong số đó có một con quỷ nước bị phỏng vôi vô cùng nghiêm trọng. Trên lỗ tai quỷ nước đeo một cái khuyên tai màu trắng, đứa cháu trai này của bà mồ côi từ trong bụng mẹ nên bà bèn đeo chiếc khuyên hồi môn của mình cho nó để trừ tà, tránh chết non. Bà không nhận ra người nhưng lại nhận ra khuyên tai hồi môn, nhất thời đau thương gào khóc, thế nhưng lúc bà lão vừa muốn đến gần cháu trai thì suýt chút đã bị nó vươn móng sắc cào vào cổ họng.

Lúc này có thôn dân reo lên:

"Chúng đã bị tà vật nhập thân, sớm không còn là người thì giữ lại làm gì nữa? Vẫn nên thừa dịp lúc chúng suy yếu đánh chết rồi tính sau!"

Những thôn dân có người thân mất tích lại phản đối, hai phe lại cãi nhau kịch liệt. Cuối cùng Chu Phi Hoa phải lên tiếng:

"Được rồi đừng cãi nữa, những người này tuy đã thành ma nhưng cũng từng là hàng xóm với mọi người, sao không thử cứu họ? Ngọn núi sau thôn có sơn động, ta sẽ nhốt họ trong đó, lại nghĩ cách khôi phục bình thường cho họ sau."

Tư thế anh hùng ban nãy của Chu Phi Hoa đã thuyết phục được mọi người, lại thêm mấy hôm nay nàng lãnh đạo thôn dân chống chọi với ma vật đã sớm tạo nên uy tín, vậy nên sau khi nàng mở miệng thì cũng chẳng ai có ý kiến gì.

Nhiễm Nhiễm lấy ra mấy lá bùa làm đám quỷ nước này bất động, sau đó lại cho họ ăn Thanh Tâm đan. Có điều đan dược này đối với người đã ma hóa cũng không có tác dụng, sau khi nuốt xuống chỉ làm chúng ghê tởm phun ra một bãi nước xanh lè. Lúc đám quỷ nước bị cột dây đưa lên động trong núi thì mấy người chưa hoàn toàn bị chuyển hóa từ tiệm gạo lại bắt đầu khóc than, nhìn đám quỷ đã hoàn toàn ma hóa bọn họ thật sự tuyệt vọng, cảm thấy nếu như biến thành dáng vẻ kia thì thật sự sống không bằng chết.

Mấy đứa trẻ thoát khỏi Mộc Nhiễm Vũ lại bình tĩnh hơn những người khác, chúng đều là cô nhi, trước đây phải đi ăn xin trên đường, sau lại thành dê con để dành cho ma nữ hút máu. Trải qua nhiều cực khổ, bây giờ đối mặt với khốn cảnh đáng sợ của đời người ngược lại càng thêm trấn định hơn.

Vương Toại Chi thở dài một tiếng, nhìn Chu Phi Hoa nói:

"Chu tiểu tướng quân, không ngờ lại phải gặp lại cô ở chỗ này. Chỉ là sợ thời gian của ta không còn nhiều nữa, phiền cô gửi giúp ta di ngôn tới vợ con...Về phần sư phụ, cô nên khuyên người một chút, nói người đừng làm điều ác nữa..."

Chu Phi Hoa mang bánh thô và dưa muối từ trong thôn cho hắn, lại chỉ vào Tiết Nhiễm Nhiễm đang bôi thuốc cho đám người bị ma nhập, nói:

"Sư phụ ngươi đang ở trước mặt ngươi đó, có lời gì ngươi cứ trực tiếp nói với nàng."

Vương Toại Chi thuận miệng "ừ" một tiếng. Đoạn, hắn cân nhắc xong ý trong lời Chu Phi Hoa thì cặp mắt nhìn về Tiết Nhiễm Nhiễm càng ngày càng lớn:

"Đây...đây là ý gì?"

Đợi Chu Phi Hoa kể lại chuyện mình đã vạch trần Mộc Thanh Ca giả thì Vương Toại Chi liền phủ phục trên mặt đất khóc rống:

"Ta đã nói sao sư phụ lại biến thành người ác độc như vậy, thì ra ả là giả! Thật tốt quá, sư phụ, sư phụ, đồ nhi mắt mù, người sẽ không bỏ đồ nhi chứ ạ?"

Nhiễm Nhiễm không ngờ có ngày mình lại phải đi dỗ dành một ông lão trung niên đừng khóc, khung cảnh nhất thời trở nên ồn ào. Đợi trấn an được Vương Toại Chi, nàng lại hỏi:

"Sao Tần Huyền Tửu không đi cùng ngươi?"

Vương Toại Chi hít nước mùi tèm lem dính trên râu, chỉ vào vết bầm còn chưa tan trên mắt, nói:

"Trước đây ta chuốc say sư đệ ở núi Xích Diễm rồi đưa y theo, sau khi tỉnh lại nghe lời ta nói thì y bèn mắng ta nghi ngờ vớ vẩn, đấm ta một cái rồi tự mình trở về, không biết có tiếp tục đi tìm đồ giả đó nhận giặc làm thầy hay không."

Nhiễm Nhiễm nói với Vương Toại Chi một chốc thì ra ngoài sơn động. Liếc mắt trông thấy Tô Dịch Thủy đang điều tức trên một tảng đá, nàng không muốn quấy rầy hắn bèn tìm một triền núi khác, ngẩng đầu nhìn trăng sáng thở dài một hơi. Tiếng thở dài còn chưa dứt, phía sau lưng đã có người tiến đền gần, trầm thấp hỏi:

"Không phải cứu được người rồi sao, còn thở dài gì nữa?"

Nhiễm Nhiễm ngẩng đầu nhìn nam nhân anh tuấn, buồn bã nói:

"Trước đây ta cảm thấy mình và đám đệ tử kia cũng chẳng có quan hệ gì, ta không nhớ rõ họ nên cũng chẳng còn tình thầy trò gì cho cam, cùng lắm cũng chỉ có Thập tứ thúc là hơi quen thuộc. Ta biết rõ thân phận mình, nhìn thấy Mộc Nhiễm Vũ lừa gạt họ cũng không ngay lập tức nói rõ, giờ nghĩ lại thực có lỗi làm sao. Mộc Nhiễm Vũ càng ngày càng cực đoan đến điên cuồng, nếu Tần Huyền Tửu có gì ngoài ý muốn, ta chỉ sợ không thể tha thứ cho chính mình..."

Tô Dịch Thủy trầm mặc không nói, nếu như hắn không mất đi ký ức thì hẳn nên biết rõ thân phận của nàng từ sớm, vậy sao hắn lại để cho đồ giả kia tiếp tục lừa dối, xoắn xít bên người cả một đám đồ tử đồ tôn của trước đây? Ban đầu Tô Dịch Thủy còn không rõ nguyên nhân, nhưng khi nãy trông thấy cảnh Vương Toại Chi dập đầu nhận sai với Nhiễm Nhiễm, một câu hai câu đều sư phụ thì hắn lại trào lên một sự buồn bực không biết tên. Tựa như chịu không được cảnh tượng Tiết Nhiễm Nhiễm bị một đám nam tử vây lấy...

Có lẽ vì loại cảm xúc kỳ lạ này nên hắn mới lười tố giác đồ giả kia, để nàng ta tùy ý bịa đặt, thuận tiện hấp dẫn đi mấy kẻ có khả năng sẽ vây lấy nàng. Thế cho nên tính một cách sâu xa thì chính hắn mới là kẻ đầu sỏ, nhóc này cần gì phải tự ôm lấy tội về mình?

Lời nhận sai xoay vòng vòng mấy lần trong đầu lưỡi, Tô Dịch Thủy rốt cuộc nói không nên lời, chỉ gượng gạo bảo:

"Nếu Tần Huyền Tửu thật sự gặp nạn thì ta sẽ cứu y, đám bọn họ đều đã râu ria xồm xoàm trưởng thành hết cả, chẳng lẽ mắt mù lại không có đầu óc sao? Mộc Nhiễm Vũ kia trừ lớp da mặt giả thì giống ngươi chỗ nào, bọn họ nhận sai người thì có liên quan gì tới ngươi?"

Tiết Nhiễm Nhiễm nghe vậy lại thở dài một hơi nhìn nam nhân xấu tính, lòng mang xúc động nói:

"Kiếp trước đúng là không sợ phiền lại đi nhận nhiều đồ đệ như vậy, người tốt nhưng tính xấu, đều là mấy kẻ tính khí thất thường, rõ ràng kiếp trước là mệt đến chết...Ưmm..."

Lời cuối còn chưa nói xong đã bị nam nhân đang tức điên dùng môi chặn lại. Tô Dịch Thủy vừa hung hăng hôn môi nàng vừa nghĩ, nàng đúng thật là mù mắt mới đi nhận kẻ trong ngoài bất đồng, hư hỏng như hắn. Nhưng nếu đã lỡ nhận rồi thì không phải muốn ném là có thể ném đi được.

Trăng sáng treo cao, một đôi nam nữ mê say ngồi trên tảng đá sau một lát rốt cuộc buông ra. Nhiễm Nhiễm chậm rãi tựa đầu vào vai nam nhân xấu tính, dựa sát vào hắn yên tĩnh ngắm ánh trăng sáng nơi chân trời.

Chu Phi Hoa vừa thu xếp xong cho đám người trong sơn động, ra ngoài đã trông thấy bóng dáng của hai người. Tuy hiện giờ nàng vẫn không vừa mắt Tô Dịch Thủy, nhưng cũng cảm thấy bọn họ nghiệt duyên mấy đời, dù qua sinh tử cũng cách xa không được. Chỉ mong kiếp này nàng ấy trở thành Tiết Nhiễm Nhiễm sẽ không còn quá nhiều trách nhiệm nữa, hoàn thành tâm nguyện rong chơi khắp cùng trời cuối đất của thế gian.

Lăn lộn một phen thì vùng ven sông yên bình hơn rất nhiều, tạm thời cũng không có người mất tích, thế nhưng sự việc trên núi sau thôn Cùng Kỳ có yêu ma vẫn nhanh chóng lan truyền. Tuy lúc bắt ma không thấy quan phủ phái viện binh đến tiếp viện nhưng khi nghe nói người trong thôn bắt được hơn chục con quỷ nước thì quan phủ lại lập tức phái người truyền chỉ thị, bảo:

"Đại nhân chúng ta nói tà vật bực này chính là bị tà khí nhập thân, vô phương cứu chữa, phải nhóm lửa thiêu sống rồi cho cao tăng tụng kinh siêu độ. Thôn dân thiếu hiểu biết không thể tự ý quyết định giữ chúng lại, nên nhanh chóng giao ra đây!"

Nói trắng ra ý chúng là cần nhanh chóng xử lý đám người ma hóa. Tuy Tô Dịch Thủy điều khiển chim sẻ đưa thư truyền tin về Tây sơn cho lão tiên rượu nhưng vì khoảng cách quá xa, để lão có thể đến được đây ắt cần mất vài ngày.