Thiên Sư Lộ

Chương 12: Nhập Học 3






Ngày đầu tiên vào đại học, ai nấy đều có kỳ vọng riêng đối với cuộc sống mới, cho nên trên căn bản tâm trạng của mọi người đều rất tốt.

Có đàn chị ưu tú được hội sinh viên cử ra hát bài ‘Hôn từ giã’, thực sự chưa nói là âm sắc rất khá, mà quan trọng hơn là sắc đẹp cũng không phải tầm thường, nếu không ánh mắt của mấy tên cầm thú bên cạnh tôi đã chẳng sáng như đèn pha thế.Đại học là một xã hội thu nhỏ, chỉ trong chốc lát điều này đã được thể hiện một cách rõ nét.


Đàn chị xinh đẹp có người lấy lòng, đàn anh đẹp trai thời thượng có người nịnh nọt, kẻ nhà có tiền có quyền thì tự động hình thành một vòng người vây quanh, hình như chỉ có tên đến từ nông thôn như tôi là tầm thường nhất.Chỉ hai tiếng ngắn ngủi, trên căn bản từng nhóm nhỏ đã được định hình xong.

Sau khi xuống xe làm xong thủ tục nhập học thì đến chuyện phân ký túc xá.

Sự chênh lệch địa vị được thể hiện rõ nhất là lúc này đây, tôi và mấy người gia đình bình thường, tướng mạo tài hoa không có gì nổi trội bị xếp cuối cùng.Trên thực tế lúc này đã không còn phòng nào để chọn nữa rồi, bốn người chúng tôi bị phân tới phòng 513.


Lúc dẫn chúng tôi đến phòng ký túc, ánh mắt đàn anh phụ trách có vẻ thương hại.Mọi người cũng không ngốc, có người lập tức hỏi anh ta nguyên do.Đàn anh thấp giọng kể: “Phòng 513 có người chết, đã hai năm không có ai ở rồi, không ngờ các cậu lại đen như thế, bị phân đúng vào phòng đấy.”Nghe vậy bốn thằng chúng tôi đều trố mắt nhìn nhau, lời oán trách tự động bật thốt ra.“Dựa vào đâu chứ, tại sao chúng tôi lại phải ở phòng có người chết?”“Thế này không công bằng!”Đàn anh bĩu môi: “Không chịu? Nếu không chịu thì đi tìm giáo viên đòi đổi phòng.

Nhưng tôi nghĩ là khó đấy, năm nay học sinh mới nhiều, phòng ký túc lại thiếu, bốn người các cậu là nhóm cuối cùng được phân rồi.”Nghe vậy, mấy người vừa rồi còn lớn tiếng phản đối đành im bặt, cho dù không công bằng, cũng khó mà mở miệng phản kháng nữa, nội tâm có chút tự ti.Ngược lại tôi thì chẳng có áp lực gì, phòng có người chết đã là gì? Những chuyện tôi trải qua còn kinh khủng hơn thế nhiều, lúc này tôi mới lên tiếng: “Không sao đâu, thời này rồi còn sợ mấy chuyện đó à?”Mấy người họ suy nghĩ một lát, đành chấp nhận, dù sao cũng không có đường lui, có người chết thì có người chết vậy.Rõ ràng đàn anh không muốn ở lâu, sau khi đưa chúng tôi tới nơi là lập tức chuồn thẳng.

Sau khi đẩy cửa bước vào, không biết có phải ảo giác hay không, đúng là tôi cảm thấy có một luồng âm khí phả vào mặt.Tôi hơi biến sắc, chẳng nhẽ nơi này có đồ bẩn thật?Nhưng chúng tôi đều đang ở lứa tuổi huyết khí phương cương, bốn chàng trai ở chung một chỗ, dương khí tương đối thịnh, lại thêm đang là ban ngày, khí tức âm lãnh kia cũng tản đi rất nhanh.Sắp tới sẽ là bạn cùng phòng với nhau bốn năm nên mọi người cũng không giữ kẽ nữa, từng người tự giới thiệu về mình.


Một người tên Vương Hàn, tới từ Tây Bắc, đen đen gầy gầy, còn một người tên Lý Hạo, có gương mặt phổ thông, người cuối cùng tên Triệu Dương, có vẻ cũng giống tôi, hình như nhà có chút tiền, khá mạnh miệng, nhìn một cái đã biết là kiểu thích khoe khoang.Có câu chủ vắng nhà gà mọc đuôi tôm, Triệu Dương tự cho rằng mình lớn nhất trong hội, bèn hưng phấn đòi làm trưởng phòng ký túc, chẳng ai tranh giành nên cậu ta được như ý nguyện.

Đến tối cậu ta đứng lên mời chúng tôi ăn cơm, còn uống rượu nữa.Đây là lần đầu tiên tôi uống rượu nên đánh một mạch tới mười hai giờ trưa hôm sau mới tỉnh, còn thấy nhức đầu ghê gớm.Đúng lúc đó, đột nhiên Triệu Dương hét toáng lên làm ba chúng tôi giật nảy mình, ngẩng đầu lên nhìn mới phát hiện trong tay Triệu Dương đang nắm một mớ tóc, vẻ mặt đầy hoảng sợ.Đầu cậu ta trông loang lổ, vài chỗ đã không còn tóc, nhìn như bị rụng, rất kinh người.Tôi để ý thấy chỗ chân tóc của cậu ta hơi đỏ lên, trong không khí còn phảng phất có mùi máu tanh, giống như bị một tên hớt tóc tay nghề kém làm trầy da đầu.Tôi không nhịn được thốt ra một từ khiến người ta nghe mà phát rét: “Quỷ cạo đầu!”.