Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ

Chương 8: 8: Nhận Hối Lộ





Sáng sớm ngày thứ hai, chàng trai Lục Thừa trẻ tuổi lúc nào cũng tràn đầy năng lượng lại xuất hiện với bọng mắt thâm đen, mọi ánh nhìn đều đổ dồn vào anh, mang theo ý châm chọc.

Anh phớt lờ, vẫn thản nhiên ung dung đi vào căn bếp.Mẹ, sao con ngửi thấy mùi gạo trắng? Gạo ở đâu vậy?Ở nơi này, gạo trắng là thứ rất quý.Bàn tay đang múc cháo cho vào bát không dừng lại, nên Trương Thúy Thúy cũng không ngẩng đầu lên: "Bà hàng xóm đưa đến tối qua.

Mẹ đã chia phần rồi, con tự đem ra ăn đi."Lục Thừa nhăn mày, nhìn sang bàn ăn đã để sẵn sáu cái chén nhỏ, cháo trong mỗi chén chỉ có phân nửa, lại còn là cháo trắng.“Tiểu Trừ vẫn chưa dậy, con đi gọi em ấy đi.” Trương Thúy Thúy cẩn thận giữ chặt cái chén lớn trong tay, đi ra ngoài.Lục Thừa thấy rõ ràng trong bà là chén cháo đầy ắp, hẳn trong đó còn có một quả trứng gà.


Mẹ anh thật quá thiên vị.Nhưng hôm nay thì không được!“Mẹ! Bát này để cho con đi!” Lục Thừa giành lấy bát cháo trong tay Trương Thúy Thúy.Trương Thúy Thúy liền trừng cặp mắt lên: "Lục Thừa, con làm gì thế? Muốn nổi loạn à! Hôm nay còn dám cướp đồ ăn từ tay mẹ của mình?!"Với chiều cao một mét tám mươi lăm, anh vươn tay lên cao, dù cho Trương Thúy Thúy có nhảy lên nhảy xuống thì cũng không có tác dụng gì cả.“Mẹ, đừng nghĩ con không biết gạo này từ đâu tới.

Tối qua người đàn bà kia đến đút tiền cho mẹ phải không? Bởi vì Kiều Kiều nhà chúng ta đã trở thành đầu bếp chính tại nhà ăn rồi phải không?”Lời nói thốt ra câu hỏi nhưng chứa đầy sự quyết đoán.

Sống ở Lục gia suốt hai mươi năm, từ lâu Lục Thừa đã hiểu rõ tính cách mỗi người trong gia đình.Người ba trông có vẻ tốt bụng nhưng thực ra lại là con người mưu mô, chỉ cần là việc có lợi cho ông ta thì ông ta sẽ để Trương Thúy Thúy ra mặt đi làm.Còn mẹ của anh, Trương Thúy Thúy, là một người thích lợi dụng người khác, cứng đầu không chịu thua cuộc, nhưng lại giống như một con tỳ hưu chỉ biết thu vào chứ không chịu bỏ ra, không biết suy nghĩ, dễ dàng bị người khác lừa gạt.*Tỳ Hưu: (tiếng Trung Quốc: 貔貅 Phiên âm: pí xiū) là linh vật có hình dáng gần giống Kỳ Lân nhưng khác là có đôi cánh và thường được thờ phụng với ngụ ý nghĩa mang tới sự tài lộc bình an cho người sở hữu chúng.

Người ta tin rằng đặt tỳ hưu trong nhà thì chỉ có tiền tài đi vào chứ không đi ra.Lục Thừa vẫn luôn tinh ý, có lúc đã nhìn thấu nhưng lời không ra khỏi miệng.


Tuy nhiên những gì mẹ anh làm lần này đã chạm đến giới hạn của anh rồi.“Kiều Kiều vừa mới trở thành đầu bếp mẹ đã nhận hối lộ rồi, mẹ muốn hại Kiều Kiều à?!”Quả tim Trương Thúy Thúy đập liên hồi trong lồ ng ngực: "Con...!con đang nói cái gì vậy..."“Mẹ, con nói gì mẹ phải biết rõ chứ.” Lục Thừa nhìn bà đang trốn tránh, càng chắc chắn với suy đoán của mình.

"Tối qua con có nghe thấy giọng của thím Ngô? Gạo đó do thím ấy mang đến phải không?"Trương Thúy Thúy im lặng.“Được, mẹ cứ cố chấp như thế đi! Khi Kiều Kiều tỉnh lại, con sẽ cho cô ấy thấy bộ mặt thật của người mẹ mà cô ấy tưởng rắng rất thân thiện và dễ mến!Nói xong câu đó, Lục Thừa quay người đi thẳng.Hừ, lấy vợ của anh đổi lấy gạo trắng, lại chỉ cho hai vợ chồng họ một ít cháo trắng thế này?! Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!Bên trong căn nhà mới.Diệp Kiều tỉnh dậy, cô khịt khịt mũi, hình như cô đã ngửi thấy mùi gạo?Mở mắt ra, một tô cháo trắng lớn đang đặt trước mặt cô.Cô kinh ngạc ngồi thẳng dậy: "Lục Thừa! Anh lấy gạo ở đâu vậy?"Lục Thừa kể lại việc vừa xảy ra trong bếp, khuôn mặt Diệp Kiều tái nhợt đi.“Sao mẹ anh lại có thể làm như vậy được…”Hôm qua cô còn đắm mình trong giấc mơ về nữ phụ xấu xa sống trong một gia đình đều là người tốt, hôm nay mẹ chồng cô đã bắt đầu đạp đổ hình tượng.Cô nhớ như in rằng trong bản gốc có một câu -【Người tên Trương Thúy Thúy này là một kẻ lòng tham không đáy, hệt như tì hươu chì biết tiến không biết lùi, kết quả là không chống lại được cám dỗ, bị người ta lừa đâm đầu xuống sông.】Diệp Kiều: "..." Cô đã quên mất cốt truyện ban đầu.Khoảng thời gian êm đềm ngắn ngủi đã ru ngủ cô, khiến cô quên đi những người thân của nữ phụ độc ác, tác giả bản gốc làm sao có thể cho họ toàn là những nhân vật tốt bụng được.Cô ấy vừa mới trở thành đầu bếp chính, bên phía Trương Thúy Thúy đã bắt đầu thu tiền hối lộ từ người khác!“Mẹ đã nấu hết chỗ gạo đó chưa?” Diệp Kiều nhanh chóng đứng dậy xếp quần áo.“Chưa, mẹ chỉ nấu một ít, vẫn còn hơn nửa chưa đụng vào.”“Anh, đi tìm người hàng xóm đó với em, trả lại gạo cho bà ấy, còn gạo đã sử dụng thì coi như chúng ta mua nó.”“Không cần gấp thế.” Lục Thừa kéo Diệp Kiều đang sốt sắng lại, "Cứ ăn sáng trước đã."“Giờ làm gì có tâm trạng để mà ăn sáng chứ!” Diệp Kiều nhăn mặt nhìn anh, nóng ruột giẫm chân, cô thì lo lắng muốn chết, Lục Thừa lại cứ bình chân như vại.Lục Thừa đặt cô lên ghế, lấy đường trắng và trứng vịt muối mà anh đã giấu kín ra, miệng thì an ủi cô.“Giờ em trả lại gạo và tiền cũng chẳng có tác dụng gì cả, tôi biết rõ người trong làng, nếu không có nhân chứng, em có làm gì nói gì người ta cũng sẽ bắt bẻ thôi.”Diệp Kiều ngẩn ngơ, vừa nãy cô không nghĩ đến điều này.Nương theo lực ép của Lục Thừa, Diệp Kiều ngồi xuống đối mắt với anh.“Vậy giờ chúng ta phải làm gì?”“Một lát nữa tôi sẽ đưa em đi tìm thôn trưởng rồi cùng nhau gặp ông ấy.

Giờ này thôn trưởng cũng đang ăn sáng, trời đánh tránh bữa ăn, làm phiền lão nhân gia đang ăn cơm là không lễ phép chút nào cả.Diệp Kiều nghe anh nói cũng có lý, cảm thấy an tâm hơn nên bắt đầu ăn bữa sáng của mình.


Cô là người miền Nam, thực sự không quen với thức ăn nông thôn ở đây, có thể uống được bát cháo là rất hạnh phúc rồi.“Nếu có cơ hội, em muốn tự mình mua một ít gạo.”Uống cháo, ăn trứng vịt muối mà Lục Thừa tặng, và còn tìm thấy một quả trứng gà được giấu trong cháo, Diệp Kiều tưởng tượng hạnh phúc trong tương lai.Lục Thừa đang lau tay bằng khăn ẩm, nghe Yếu Kiều nói thế, anh nhẹ nhàng gật đầu: "Sẽ có."Anh đã hứa rằng sẽ cho Diệp Kiều một cuộc sống tốt đẹp.Là một người đàn ông, đã nói thì phải làm được!Sau bữa ăn, Lục Thừa và Diệp Kiều đến nhà thôn trưởng, trình bày vấn đề với ông.

Thôn trưởng không khỏi thở dài, may là ông biết tính của Trương Thúy Thúy, chỉ cần hai người trả lại gạo và tiền là được.Từ nhà thôn trưởng bước ra, Diệp Kiều thở phào nhẹ nhõm.Sau đó, Lục Thừa đưa cô đi dạo trên đường, hễ gặp người nào cũng đều đứng lại bắt chuyện, để có thêm nhiều nhân chứng.Sau khi trả lại gạo và tiền cho thím Ngô, nhìn đồng hồ, Diệp Kiều đi thẳng đến nhà ăn, còn Lục Thừa thì xuống ruộng làm việc.

Mùa thu hoạch đã đến, toàn bộ thôn Hạ Hà đều bận rộn việc đồng áng.“Sư phụ, cô đến rồi.”Diệp Kiều vừa mới bước chân vào nhà ăn, Lưu Học Siêu liền hồ hởi chạy tới chào hỏi.

Sau đó, cậu chàng lại làm theo mọi lời Diệp Kiều nói, như một học sinh chăm chỉ.Buổi trưa hôm nay, họ phải nấu một nồi cơm lớn cho hơn trăm người ăn, cái nồi lớn này không giống với cuộc thi hôm qua.Diệp Kiều nhìn qua nguyên liệu của ngày hôm nay.“Khoai tây, củ cải, bắp cải, còn có vài con gà.


Diệp Kiều thầm than thở, "Vậy thì chúng ta làm gà hầm và lòng gà xào đi."Nói rồi, Diệp Kiều bảo Lưu Học Siêu làm sạch mấy con gà, bộ lòng để riêng qua một bên, còn cô tự mình đi chuẩn bị các nguyên liệu khác.Khoai tây cắt thành từng miếng, củ cải cắt thành từng khối nhỏ, bắp cải xắt thành sợi, còn gà được chặt thành từng miếng nhỏ vừa ăn.Sau khi chần sơ qua từng loại nguyên liệu, chờ chảo nóng, cô bắt đầu xào thịt gà.“Việc chần hết tất cả các nguyên liệu trong nước thật sự tiết kiệm được thời gian, nhưng mỗi loại nguyên liệu đều có đặc tính hương vị riêng của nó, nếu chỉ luộc trong nước sẽ trở nên đơn điệu, xào như thế này có thể làm bật lên hương vị đặc biệt của thịt.”“Dạ sư phụ, em hiểu rồi.”Trong lúc xào thịt, Diệp Kiều thuận tay dạy luôn cho Lưu Học Siêu cách chế biến, Lưu Học Siêu thật sự rất thích nấu ăn, những gì Diệp Kiều nói cậu đều chăm chú lắng nghe.Sau khi xào thịt gà, Diệp Kiều lại cho tất cả các nguyên liệu khác vào chảo, đổ thêm nước hầm một lúc, nêm nếm gia vị xong thì nhắc xuống chắt lấy nước dùng.“Sư phụ, tại sao bây giờ không cho muối vào luôn?”“Cho muối vào quá sớm sẽ dễ làm thịt bị khô.”Trước đó, Diệp Kiều đã từng chỉ dạy cho nhiều người, vì vậy việc dẫn dắt Lưu Học Siêu không hề gây khó khăn cho cô.Không lâu sau, mùi thơm của món gà hầm lan tỏa từ nhà ăn, khiến những người đang làm việc xung quanh không thể nhịn được mà nhìn về hướng này.Họ vẫn còn nhớ mùi vị tuyệt vời của món ăn mà hôm qua Diệp Kiều nấu, hôm nay họ lại được thưởng thức thêm một lần nữa.Nghĩ đến điều đó, những người công nhân này càng làm việc chăm chỉ hơn so với bình thường.Sau khi món lòng gà xào khô đã xong, Diệp Kiều dùng củ cải còn sót lại làm thêm một món trộn.

Sau khi nếm thử, Lưu Học Siêu đã hết lời khen ngợi.“Sư phụ, sao chỉ cho thêm có một chút gia vị vào mà củ cải này nó lại ngon đến vậy?”“Sợi củ cải này cho thấy rõ kỹ năng của người dùng dao ở trình độ nào, củ cải được ngâm nước muối từ trước để có độ giòn tự nhiên, lại thêm chút đường và muối để tạo hương vị tự nhiên, tươi mát, như vậy ăn rất ngon.Lưu Học Siêu không nhịn được lại gắp thêm một đũa củ cải cho vào miệng.“Khi nào thì trình độ nấu ăn của em mới đạt đến ngưỡng của chị nhỉ?” Lưu Học Siêu không khỏi cảm thán.Diệp Kiều suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Ừm, chắc không lâu đâu nhỉ?" Điều này thật khó nói, bởi vì nấu ăn cũng phải dựa vào tài năng của mỗi người.Giữa trưa, nhà ăn đông nghẹt người.

Mặc dù hôm nay không có nhiều món thịt thịnh soạn như hôm qua, nhưng mỗi món ăn vẫn rất ngon, tốt hơn nhiều so với trước đây.Ngay cả cơm trắng mọi người cũng ăn nhiều hơn bình thường.Khi Diệp Kiều trở lại Lục gia sau khi hoàn thành công việc ở nhà ăn, từ xa cô đã nghe thấy tiếng cãi nhau vọng ra từ cửa nhà.“Cô mau đưa gạo ra đây.”.