Thập Niên 70 Xuyên Thành Người Vợ Đoản Mệnh Của Địa Chủ

Chương 24: 24: Đáp Lễ





Lục Thừa nhìn thẳng vào mắt anh ta mỉm cười gật đầu: “Anh Phó, nghe danh đã lâu!”Người đàn ông này thật thú vị.

Phó Văn Đình có chút ngạc nhiên, lần đầu tiên mới thấy được một người ăn mặc bình thường đơn giản không có vẻ thất thổ khi gặp mặt anh ta.“Chào anh, anh Lục!”“Gọi tôi Lục Thừa là được.”Hai người bắt tay nhau.

Phó Văn Đình âm thầm dùng sức siết chặc tay anh, Lục Thừa cũng trầm tĩnh mà tăng thêm lực.Cho đến khi Phó Văn Đình chịu không nổi mà buông tay ra trước, Lục Thừa mới thả lỏng một chút.“Anh Lục là người ở nơi nào? Là cảnh sát hay sao?”“Tôi là người ở thành phố Bắc Hà, chưa từng đi lính, nhưng những gì học được cũng không ít.”Từ nhỏ Lục Thừa rất nghịch ngợm, đi theo ông của Đại Ngưu học được vài chiêu.Nghe nói ông của Đại Ngưu trước đây là cảnh sát ngầm, sau khi bị thương mới xuất ngũ trở về thôn.


Lúc nhàn nhã, ông của Đại Ngưu thường dạy dỗ cho bọn họ, còn khen ngợi Lục Thừa là người có căn cơ tốt nhất trong cả đám.

Nếu là trong thời chiến, nhất định sẽ có chiến tích to lớn.Phó Thâm không biết chuyện của người lớn, chỉ là ngẩng đầu lên xem, cảm thấy ba mình và ba Lục rất thân thiết.“Ba, mẹ đâu? Con nhớ mẹ!”“Mẹ con đang ở nhà, lát nữa quay về là có thể gặp được.”Phó Văn Đình bế con trai lên, mời Lục Thừa bọn họ đến nhà anh ta.Lục Thừa từ chối: “Bây giờ đã quá muộn, không tiện lắm đâu.”“Được.” Phó Văn Đình cũng không nhiều lời, gọi vệ sĩ sắp xếp chỗ ở cho ba người bọn họ.Nơi ở mới của nhóm ba người được nhà họ Phó sắp xếp cho thật là một nơi quá tốt.

Trương Triệu vừa bước vào phòng liền xuýt xoa: “Đây là phòng tổng thống trong lời đồn sao? Nơi này thế mà lại có thể nhìn thấy sông nước!”“Ừ, giá cũng không rẻ!” Lục Thừa buông túi, đi đến cửa sổ bên cạnh.Thế giới người có tiền quả nthật thoải mái, trang trí phòng ở thật cao cấp.Cảnh sắc bên ngoài cửa sổ thật đẹp, trên bờ sông có ánh sáng của đèn điện, từ nơi này có thể nhìn thấy nước sông cuồn cuộn, rất có khí thế.“Không bao lâu nữa, chúng ta sẽ có thể tự mình chi tiền để vào đây ở!”“Ừm! Tin tưởng anh Lục nhất định sẽ làm được!”“Được, đã khuya rồi chúng ta mau ngủ thôi.”Điểm tốt nhất của phòng tổng thống chính là bọn họ mỗi người đều có được một phòng ngủ riêng biệt! Không cần ngủ chung một chỗ.Rửa mặt xong, Lục Thừa nằm trên chiếc giường êm ái, gối tay sau đầu, suy nghĩ về vợ mình.“Không biết giờ này Kiều Kiều đã ngủ chưa? Ngủ ngon nha, Kiều Kiều.”......Sáng sớm hôm sau.


Cửa phòng bọn họ bị người gõ vang.Sau khi mở cửa, thấy một người đàn ông mặc đồ tây, chân đi giày da, anh ta đưa ra một túi văn kiện.“Chào anh Lục.

Đây là quà mà Phó tổng bảo tôi đưa cho anh, cảm tạ anh đã cứu cậu chủ nhỏ.”“Cảm ơn!” Tuy không biết là thứ gì, Lục Thừa vẫn nhận lấy, Sau khi đóng cửa lại, anh đi đến sô pha ngồi xuống, mở túi văn kiện ra.Bên trong chỉ có một tờ giấy mỏng.

Chữ ở trên giấy được đánh máy:[Đây là phiếu định mức của xưởng điện tử số một Thêm Thành, xuất ra 2000 cái máy ghi âm]Điều này không quan trọng, quan trọng là con dấu được ấn lên ở bên góc phải của tờ giấy.Lục Thừa nhịn không được đỡ trán cười ra tiếng: “Phó Văn Đình này thật lợi hại, thế mà lại biết thứ tôi cần nhất trong lúc này.”Hiện tại máy ghi âm có giá khoảng từ 80-200 đồng một cái.Máy ghi âm Sony do nước ngoài sản xuất 200 đồng một cái, cái phiếu định mức này là của xưởng điện tử số một Thâm Thành, nói cách khác máy ghi âm này là hàng nội địa dựa theo giá thấp nhất là 80 đồng một cái, tổng giá trị tấm phiếu này là 160 nghìn đồng.“Giá trị lớn nha.”Lục Thừa biết những nhân vật lớn thường không muốn nợ nhân tình, Phó Văn Đình hào phóng như vậy chính là muốn đem cái này ân tình trả một lần cho hết mà.Lục Thừa cảm thấy thực đáng giá.“A Triệu, Đại Ngưu, ăn xong rồi chúng ta phải đi thôi.”“Được!”Điểm tâm của khách sạn sớm được đưa đến, rất đa dạng, Lục Thừa đã ăn qua, Trương Triệu cùng Đại Ngưu còn đang ăn mùi mẫn.Trước khi đi, Trương Triệu còn tiện tay lấy bàn chải và xà phòng miễn phí của khách sạn.Bọn họ là những thanh niên biết tiết kiệm.Ba người đi đến xưởng điện tử số một Thâm Thành, xưởng trưởng đã được thông báo nên mau chóng ký tên, chỉ thu 500 đồng tiền đặt cọc của Lục Thừa rồi để bọn họ mang hàng đi.160 nghìn tiền hàng, 500 đồng tiền đặt cọc, xưởng trưởng xuất hàng cho bọn với giá gốc là 40 đồng /cái máy ghi âm.Thật là mua bán không cần vốn, sang tay chính là lời gấp đôi.Lục Thừa thuê một chiếc xe vận tải lớn chuyển hàng về kho.Kho hàng nằm trong khu phố điện tử, ba người bọn họ quanh quẩn hơn nửa tháng cũng không phải là vô ích, sớm đã nắm rõ bố trí bên trong.Những năm này không cần phải sợ hàng hóa bị tồn đọng!Cầu luôn lớn hơn cung.Bọn Lục Thừa bày cái sạp ở bên cạnh, liền có rất nhiều người ghé vào mua máy ghi âm, đa số đều là những người mua đi bán lại.Lục Thừa phụ trách ứng phó những khách hàng lớn.Trương Triệu có kinh nghiệm bán hàng, liền đứng ra mời chào.


Còn Đại Ngưu thì lo vận chuyển, chạy tới chạy lui giữa kho hàng và sạp nhỏ.Trong vòng ba ngày, bọn Lục Thừa đã quét sạch kho hàng.Lúc đếm tiền, trong tay Lục Thừa đã có 210 nghìn đồng tiền mặt.“Ôi ......!Thật nhiều tiền......” m thanh của Trương Triệu run lên, vừa vui mừng vừa lo sợ.Lần trước buôn bán quần áo, tiền lời được là 200 đồng, anh ta đã thấy đó là một khoản lớn, cảm giác như ở trên mây.

Không nghĩ tới lần này đi theo anh Lục, thế mà kiếm được hơn hai trăm nghìn.“Có phải chúng ta trở thành triệu phú rồi không?” Đại Ngưu có chút kích động.“Cũng gần như vậy.” Lục Thừa đem tiền cầm ở trong tay nói.“Chúng ta phải đi trả tiền hàng trước đã.” Tám mươi nghìn đồng là tiền hàng, trừ tiền đặt cọc, còn phải bù thêm 79.500 đồng.Đến xưởng điện tử số một Thâm Thành, sau khi thanh toán tiền ở phòng tài vụ, tiền ở trong tay Lục Thừa còn chưa tới một nửa.“Hai cậu chờ ở chỗ này, tôi đến văn phòng xưởng trưởng một chuyến.”Trương Triệu cùng Đại Ngưu đứng trong xưởng sản xuất hàng, thấy công nhân ra ra vào vào, trong lòng cảm khái.Vốn là bọn họ hâm mộ những người có công việc và thu nhập ổn định, nhưng sau khi đi theo Lục Thừa chuyến này xong liền thay đổi suy nghĩ.Lúc này Lục Thừa đang cùng xưởng trưởng bàn bạc: “Số hàng anh đang nói là máy ghi âm bị lỗi kỹ thuật của xưởng chúng tôi?”Xưởng trưởng Đỗ Minh Hưng dựa lưng vào trên ghế da, đầu cũng không ngẩng lên, bút máy trong tay còn thỉnh thoảng viết vài dòng vào xấp giấy tờ ở trước mặt.Lục Thừa không so đo thái độ của anh ta, tiếp tục cười nói: “Đúng vậy, xưởng trưởng Đỗ.Lúc chúng tôi lấy hàng, thấy trong góc kho hàng có rất nhiều máy ghi âm cũ nát.

Trong mắt các anh những cái đó đều là phế phẩm, nhưng đối với những người buôn bán nhỏ lẻ như chúng tôi, đó là bảo vật.”“Thật sao?” Lúc này, Đỗ Minh Hưng mới thấy có hứng thú mà dừng bút, ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thừa.“Anh nói rõ một chút thử xem?”“Nghe nhân viên kỹ thuật trong xưởng nói số hàng đó là hàng bị trả về, có một số bị lỗibên ngoài do va chạm, lại có một số lỗi kỹ thuật bên trong.

Thật ra, những vấn đề này đều có thể giải quyết, nhưng bây giờ đơn đặt hàng trong xưởng quá nhiều, công nhân của các anh không đủ ...”Lục Thừa tự tin nói: “Chúng tôi là người có thời gian, việc này chúng tôi có thể làm, sau khi sửa xong, cho dù là tính nửa giá bán đi cũng có thể kiếm được vài đồng.


Anh là xưởng trưởng của xưởng điện tử số một Thâm Thành, đương nhiên không thèm để mắt đến số tiền lẻ này, nhưng với tôi mà nói là cũng đủ để cả nhà sống qua ngày.”Lục Thừa khiêm tốn nói, thật ra chỉ cần xử lý một cách thích hợp, số tiền lời cũng không ít.Đỗ Minh Hưng gõ nhẹ đầu bút, trầm tư suy nghĩ.Lục Thừa biết Đỗ Minh Hưng động tâm, nếu không anh ta sẽ không cho cơ hội mở miệng.“Nếu anh đồng ý, tôi có thể ra giá 30 đồng một chiếc máy ghi âm mà lấy hết số hàng bị lỗi này.”“30 đồng?” Chân mày Đỗ Minh Hưng khẽ động: “Số hàng lúc trước các anh lấy ở xưởng chúng tôi cũng đã có giá là 40 đồng.”Giá cả chênh lệch giữa hàng lỗi và hàng đạt tiêu chuẩn không thể nào ít như vậy.

“Hầy, anh cũng biết là số hàng lần trước đều do Phó tổng giúp tôi.

Nhưng tôi không thể mãi luôn dựa vào lòng tốt của Phó tổng, tóm lại cần phải tự mình làm mới được.".