Tái Sinh Lần Nữa Để Yêu Anh

Chương 13




CHƯƠNG 13

“Những chuyện này hàng xóm cũ của anh sẽ thích hợp hơn.” Nói xong cô xoay người bỏ đi, thậm chí đến cả câu cám ơn cô cũng không nói.

Bắc Khởi Hiên nhếch mép cười, thái độ lúc nồng nhiệt, lúc lạnh lùng của cô lại khiến cho anh dâng lên cái kh0ái cảm muốn chinh phục mà trước đây chưa từng có.

Ngày hôm sau, Bảo Ngọc thức dậy hơi muộn, thím Đỗ hâm nóng lại đồ ăn sáng và nhắc nhở cô hôm qua say rượu thì hôm nay nhất định phải ăn.

Trương Bảo Ngọc ngẩn người: “Thím Đỗ, sao thím biết hôm qua tôi uống rượu?”

“Thu Nghi nói tôi biết.”

Bảo Ngọc nhắm mắt cúi đầu tiếp tục ăn sáng.

Không cần hỏi thì cô cũng có đoán được mọi người trong nhà đều đã biết chuyện cô đêm qua uống rượu say rồi mới về. Tối nay ba về kiểu gì cũng sẽ giáo huấn cô một trận cho xem, đây đều là nhờ vào công sức cực lực tuyên truyền của Đỗ Thu Nghi!

Thím Đỗ cảm thấy xót xa, lên tiếng nhắc nhở cô: “Bảo Ngọc à, dù sao cô cũng là con gái, đêm khuya không nên uống rượu với người khác ở bên ngoài mới đúng? Hơn nữa Dạ dày cô không tốt, lần sau không được uống rượu nữa biết chưa?”

Bảo Ngọc mỉm cười: “Ừm, tôi biết rồi.”

Giờ chưa phải là lúc tính sổ với Đỗ Thu Nghi, vì hôm nay cô còn việc khác quan trọng hơn phải làm!

Ăn sáng xong, cô quay trở lại phòng rồi mở tủ quần áo ra tìm kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc đầm màu xanh da trời nhạt ở góc tủ.

Đây là chiếc đầm mà cô mặc trong lần đầu tiên gặp Tiêu Mặc Ngôn, nhìn chiếc đầm mà ánh mắt của cô dịu đi nhiều.

Sau khi thay đồ xong, cô buộc tóc cao, sau đó lấy trong tủ đôi bông tai hạt trân châu đeo lên, cuối cùng nhìn lại mình trong gương một lươt, kiểm tra mọi thứ xong xuôi rồi bước ra ngoài.

Khung cảnh có vẻ như không thay đổi gì so với hai năm trước, có chăng là lần này cô là người chủ động đi gặp Tiêu Mặc Ngôn!

Bảo Ngọc mới bước ra khỏi cửa tòa nhà đã nhìn thấy ngay chiếc Audi đậu trước cửa, bất chợt cô dừng bước, nhăn mặt nhìn người đàn ông đang đứng trước đầu xe.

Bắc Khởi Hiên diện bộ vest thanh lịch, áo sơ mi bên trong tháo hai nút áo trên cùng, để lộ làn da màu mật rám nắng. Anh tháo kính râm xuống để lộ gương mặt tuấn tú, như cười như không nhìn cô.

Cô hôm nay diện chiếc đầm này khá bắt mắt, chiếc áo khoác vest trắng nhỏ nhắn phối với đầm ngắn màu xanh nhạt, đi đôi cao gót màu bạc tôn lên đôi chân thon dài của cô. Cơn gió nhẹ thổi qua, góc váy khẽ bay bay, cặp đùi trắng trẻo của cô lấp ló, trong phút chốc ánh mắt anh trở nên nóng rực hơn, nơi nào đó trên người anh bất chợt có phản ứng theo.

Bắc Khởi Hiên không tin vào mắt mình, anh càng không tin cơ thể anh lại có phản ứng mạnh với cặp đùi của người phụ nữ đối diện như thế?

Cô thật sự không khác gì yêu tinh đúng nghĩa.

“Nếu như tôi nói tôi sẽ theo đuổi em, em có từ chối tôi không?” Anh thốt ra câu nói mang hàm ý ngỏ lời, trong đó còn có hơi hướng của sự bá đạo.

Trương Bảo Ngọc giật mình vì lời nói của anh, cô có nằm mơ cũng không ngờ sau khi sống lại, gặp lại anh, cô lại dễ dàng lọt vào mắt xanh của anh như thế.

Vậy thì sự si mê điên cuồng của cô kiếp trước thì sao đây? Vào lúc cô hoàn toàn không trông mong, hy vọng gì nơi anh nữa thì anh lại xoay chuyển 180 độ?