Sau Khi Gả Thay Tôi Cười Muốn Chết

Chương 33: 33: Chương 32





Ninh Tuy hơi loạng choạng, suýt chút nữa cùng Quý Úc Trình ngã xuống đất.
Khoảnh khắc Quý Úc Trình mất ý thức ngã vào lòng cậu, cơ thể yếu ớt trượt xuống, bước chân của Ninh Tuy buộc lòng phải lùi lại phía sau, sau lưng bị vóc người cao lớn của người đàn ông ép lên bức tường lạnh lẽo.
Từ góc độ của cửa sổ cuối hành lang, cậu giống như đang bị một người đàn ông vừa thức tỉnh áp sát vào tường với tư thế xâm lấn từ trên cao nhìn xuống, thậm chí không dứt ra được mà ngưỡng cổ, sọ khỉ sau đầu dán lên tường không thể động đậy.
Hai tay Quý Úc Trình buông xuống, đầu vùi dưới hõm cổ, khuôn mặt tái nhợt nóng bừng áp vào cổ cậu, hai người áp chặt với nhau, lồ ng ngực Quý Úc Trình đang phập phồng trong lòng cậu, hơi thở nóng rực và nặng nề phả lên cần cổ, từng cái từng cái nóng hôi hổi run run như thể đang hôn.
Không khí lạnh lẽo trong hành lang bệnh viện tương phản rõ rệt với những con nóng.
Sau khi làm ấm cơ thể, toàn thân Ninh Tuy đột nhiên nổi da gà, cậu vô thức cụp mắt, tầm mắt rơi trên người trong lòng.
Đôi mi của người đàn ông cao lớn khẽ run, quét cọ trên cổ cậu vừa mạnh mẽ vừa yếu đuối.
Tim Ninh Tuy đập thình thịch, lần đầu tiên nhận ra lão công thực vật trong lòng mình là một người sống.
Âm thanh "tích tích tích" truyền đến từ thiết bị thiết bị rút phích cắm trong phòng bệnh.
Ninh Tuy là người phản ứng đầu tiên, hô lớn: "Bác sĩ! Bác sĩ!"
Con ngươi của lão gia tử rụt lại, cũng lập tức phản ứng lại: "Bác sĩ! Mau cứu lấy cháu tôi!"
Sau tiếng bước chân vội vã hỗn loạn trên hành lang, Quý Úc Trình lại bị đưa vào phòng phẫu thuật, đèn của phòng phẫu thuật lại được "tách" bật lên lần nữa.
Viện trưởng chưa kịp đi vào liền bị lão gia tử kéo lại, động viên mà vỗ vỗ tay lão gia tử: "Nếu có thể tỉnh lại, có nghĩa đã qua cơn nguy kịch, xin hãy yên tâm, trường hợp xấu nhất tiếp theo cũng chẳng qua quay lại tình huống trước đó."
Chỉ cần có thể sống, Úc Trình còn trẻ như vậy.....!chỉ cần có thể tỉnh lại, ông sẽ không ép buộc Úc Trình thành cỗ máy công việc!
Quý Vân và Quý Dật liếc nhìn nhau, sắc mặt đều cực kỳ tái nhợt.
Quý Úc Trình là một người có tâm lý ăn miếng trả miếng cực nặng, thủ đoạn ác liệt, ghét sự phản bội, năm đó hắn tiếp nhận quản lý Quý thị, Quý Vân và Quý Dật muốn cạnh tranh với hắn, hắn ngoài mặt bất động thanh sắc, nhưng sau lưng không ngần ngại làm Quý Vân và Quý Vân trở thành phế vật trong mắt cổ đông vì khiến Quý thị thiệt hại nặng nề.
Thủ đoạn này tàn nhẫn đến mức hắn nằm trên giường hai năm, tất cả cổ động trong Quý thị cũng đều đứng về phía lão gia tử, không cho pháp Quý Vân và Quý Dật đảm nhận vị trí nào.
Hiện tại bọn họ cho rằng hắn sắp chết rồi, đến ép Ninh Tuy giao cổ phần, đợi hắn hoàn toàn hồi phục tỉnh lại, bọn họ phải làm gì đây?
Quý Vân càng nghĩ càng mờ mịt, vô số hậu hoạn.
Năm đó Quý Úc Trình quan tâm bà và Quý Dật là chú và cô, cho nên không nhổ cỏ nhổ tận gốc, nhưng lần này bị ép tới cửa phòng bệnh, không tức giận đến cùng nhưng đối bọn họ không nương tay......
Bà rùng mình, nhịn không được thu lại chiếc áo khoác lông chồn, đi tới trước mặt Ninh Tuy cười nói: "Thật ra tối nay tôi và chú Úc Trình chỉ là đùa giỡn, để Tiểu Tuy cười rồi.

Đợi Úc Trình tỉnh lại, hai người cùng tới nhà cô ăn cơm đi."
Ánh mắt Ninh Tuy vẫn rơi trên cửa phòng phẫu thuật, phối hợp cười hai tiếng: "Ha ha, trò đùa này thật buồn cười."
Sắc mặt Quý Dật không được tốt lắm, nhưng cũng không đồng ý nhìn Quý Vân biến chiến tranh thành tơ lụa(1), cuối cùng toàn bộ sự thù hận đều rơi trên người mình.
(1) Biến chiến tranh thành tơ lụa 化干戈为玉帛: Có nghĩa là dùng biện pháp hoà bình để giải quyết tranh chấp.
Ông ho thành tiếng, nói: "Đúng, thật ra trước khi đến chú và cô con đã bàn bạc với nhau, Úc Trình là người rất coi trọng đồ vật và người của mình, người khác đụng vào cũng không được, chuyện này chúng ta đã sớm đoán ra, là cố ý, chúng ta cũng hy vọng Úc Trình mau chóng khỏe lại, chuyện này chẳng đã k1ch thích được nó tỉnh lại rồi sao?"
Ông Quý ở bên cạnh tức đến phát run, dùng quải trượng đánh tới: "Cút cho tao!"
Hai người vừa kinh hồn vừa xấu hổ, nhanh chóng nhân cơ hội bỏ chạy.
Khi Quý Dật vội vàng vào thang máy đụng phải Ninh Thần, Ninh Thần vội vàng xin lỗi: "Xin lỗi."

Quý Dật và Quý Vân bước vào thang máy liếc nhìn ba người Ninh gia, ánh mắt đầy khinh thường.
Nghe thấy Ninh Tuy thừa kế gia sản, bọn họ liền vội vàng đỏ mắt chờ mong chạy đến? Quên chuyện ép hôn khi đó rồi?
Người của Ninh gia này thật là dáng vẻ xấu xí.....
Nếu như nói thật, vẫn chỉ có Ninh Tuy có thể lọt vào mắt bọn họ.
Cửa thang máy đóng lại, Ninh Thần không hề để tâm đến sự khinh miệt của chú và cô Quý gia, tâm trí hắn lúc này tràn ngập sự kinh ngạc......!cùng kích động.
Hắn khó nhịn mà đi tới, đến chỗ Ninh Tuy đang dựa vào tường lên tiếng: "Sao em không nói sớm? Làm anh hiểu nhầm."
Khó trách lúc trước khi y gọi điện cảnh cáo Ninh Tuy, thoạt nhìn Ninh Tuy không có chút vội vàng nào, bộ dạng thực bình tĩnh.
Tước khi xảy ra chuyện Quý Úc Trình cư nhiên đã thích Ninh Tuy rồi, còn nói rõ cái gì mà.......!Cũng không biết tại sao Ninh Tuy có bản lĩnh như vậy, khiến người luôn lạnh lụng như Quý Úc Trình không cần ngại xuống tay với người yêu của em trai.
Nhưng chỉ như vậy, những người trong vòng trước kia cười nhạo Ninh gia vì muốn bò lên làm quen Quý gia sẵn sàng ép con trai xung hỉ, cuối cùng cũng có thể im lặng.
Không phải Ninh gia bọn họ dùng mọi cách thượng vị, mà là Quý Úc Trình cầu bọn họ gả Ninh Tuy qua!
Có Quý Úc Trình hỗ trợ, Ninh gia cuối cũng có chỗ đứng vững trong vòng này.
Ninh Tuy quả thật không muốn nói hơn nữa chữ với người anh rẻ tiền này.
Cậu quay người nhìn về phía trợ lý Chu: "Có thể giúp tôi tiễn khách không?"
Trợ lý Chu tiễn Ninh Thần tới thang máy: "Đại thiếu gia nhà tôi cần an tĩnh, mời ba người."
Đóng cửa tiễn khách, Ninh Thần cũng không bận tâm, kéo mẹ Ninh vẫn muốn tới nói chuyện với Ninh Tuy hai câu vào thang máy.
"Quý đại thiếu gia vẫn chưa hồi phục, lúc này đừng nên quấy rầy bọn họ."
"Nhưng thằng nhóc Ninh Tuy này, con thật sự nhìn lầm rồi." Ninh Thần nói: "Hôm nay vừa đến, thật không nghĩ ra."
Trước chuyện gả thay, tất cả mọi người đều cho rằng Quý Úc Trình sẽ không tỉnh lại, sống không được mấy năm, tài sản của Quý gia trong tương lai đều sẽ rơi vào tay Quý Chi Lâm.

Ninh Thần cũng không ngoại lệ.
Cho nên khi Ninh Tuy kết hôn, Ninh Thần căn bản không nghĩ đến việc em trai này có thể giúp đỡ gia đình mình như thế.
Ngược lại là Ninh Viễn Minh, nếu như có thể thuận lý thành chương ở bên cạnh Quý Chi Lâm, như vậy sau này có thể dựa vào Quý gia, giúp Ninh gia lên như diều gặp gió.
Nhưng quả thật không ngờ đến, lúc này Quý Úc Trình không chỉ tỉnh lại, còn coi Ninh Tuy tựa như một con mắt của mình.
Hướng phát triển của chuyện này đột nhiên thay đổi.....
Quý Úc Trình vừa tỉnh, Quý Chi Lâm còn có thể giành được chút béo bở từ Quý gia sao?
Nghĩ tới đây, Ninh Tuy thầm thở một hơi, vô ý nhìn sang Ninh Viễn Minh ở bên cạnh.
Đầu óc Ninh Viễn Minh quay cuồng, thần sắc mê mang, bước vào thang máy cũng là mẹ Ninh kéo bào, hai chân tê rần đứng trong góc thang máy, căn bản không để ý đến ánh mắt của anh trai.
Làm sao có thể?!
Sao Quý Úc Trình có thể nói ra những lời đó?! Trước khi tai nạn hắn cản bản không biết Ninh Tuy!
Hắn thậm chí còn không nhớ tên người mà được Quý Chi Lâm dẫn đến Quý gia mấy chục lần ———.

Đến tên mình hằn cũng không nhớ, Ninh Tuy lại có thể được hắn nhìn trúng, còn thèm muốn suốt ba năm?
Còn quấn mãi không bỏ?
Ninh Viễn Minh như bị một cái tát đánh vào mặt, trong lòng tựa như có vạn con kiến đang bò.
...........
Bên này, Ninh Tuy đang ngồi xuống chiếc ghế dế dài tường, suy nghĩ một lát, lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Lâm Mãn: "Buổi từ thiện ngày kia, nhiều người không?"
Mấy năm nay Lâm Mãn vẫn luôn làm việc bất kể ngày đêm, tất nhiên giờ này vẫn chưa nghỉ ngơi, rất nhanh trả lời: "Loại tiệc từ thiện này chỉ nhìn địa vị, làm sao vậy?"
Ninh Tuy đáp: "Em muốn tham dự, giúp em chuẩn bị một chút."
Lâm Mãn có chút kinh ngạc: "A Tuy, chẳng phải em luôn không thích mấy loại tiệc này sao?"
Không thích là một chuyện, nhưng bây giờ Quý Úc Trình và Quý lão gia loạn trong giặc ngoài, Ninh Tuy cũng không thể để bệnh nhân bảo vệ như vậy.

Cậu đáp: "Em sẽ đến đó với thân phận Phương."
Lâm Mãn không hỏi thêm, trên thực tế trong vòng đã lan truyền nhiều chuyện, huống chi là chuyện của Quý gia, chuyện Quý Úc Trình hôn mê đã truyền đến tai hắn vào hai tiếng trước, hắn đoán Ninh Tuy đột nhiên quyết định nhận thân phận Phương có thể liên quan đến chuyện này.
"Được, anh sẽ giúp em chuẩn bị âu phục."
Gửi xong tin nhắn cất điện thoại, Ninh Tuy xoa xoa mặt.
Bên ngoài bệnh viện lạnh lẽo, hai tay cậu lạnh như băng, nhưng gò má và cổ vẫn nóng, như thể vẫn còn hơi thở sót lại khi ban nãy Quý Úc Trình vùi đầu dưới cổ cậu.
Những gì Quý Úc Trình nói quá có sức kinh sợ, đến mức dọa cậu choáng váng, trong một khoảnh khắc cậu cho rằng những gì Quý Úc Trình nói là thật.
Nhưng chuyện này là không thể, ba năm trước Quý Úc Trình căn bản chưa từng gặp cậu, lần phỏng vấn đó cũng chỉ có một mình cậu nhìn thấy bởi vì Quý Úc Trình quá đẹp trai, còn liếc nhìn thêm vài lần.
Đối với "thèm muốn", "không thể không có em ấy" gì đó lại càng không thể.
Cho nên Quý đại thiếu gia vừa tỉnh, nghe thấy cuộc nói chuyện bên ngoài bệnh viện, tiện tay thay cậu giải vây?
......!Điều này quả thật khác xa với suy nghĩ của Ninh Tuy về Quý Úc Trình.
Cậu vẫn cho rằng vị Quý đại thiếu gia trong lời đồn là người máu lạnh tàn nhẫn khiến người phẫn nộ, không có hứng thú với chuyện của người khác.
Huống chi cậu là công cụ xung hỉ mà Quý lão gia tử chuẩn bị cho Quý Úc Trình khi Quý Úc Trình chỉ là người thực vật, theo như tính cách không gần người khác và sạch sẽ trên cảm tình của Quý Úc Trình, chẳng phải nên đối với cuộc hôn nhân này cực kinh tởm, vừa tỉnh lại liền lạnh nhạt nhìn cậu, thậm chí nói lời nhục nhã với cậu hay sao?
Trước đó Ninh Tuy đã đã làm tốt công tác chuẩn bị bị đuổi ra khỏi nhà.
"Xem ra không tin lời đồn." Ninh Tuy kéo kéo ống quần, trong lòng nói với 001: "Tính nóng nãy của lão công thực vật giống như cũng không xấu lắm."
Hơn nữa sao cam thấy âm thanh này có chút quen thuộc, tựa như đã từng nghe ở đâu đó.
001 nói: "A Tuy, đây cũng.........!không tính là tính cách xấu được không.
Một mà kia làm cho những người chứng kiến kinh nhạc đến không dám thở mạnh.
Người như vậy vạn nhất thật sự tỉnh lại, nó sẽ lo lắng cho A Tuy.
Thần kinh căng thẳng của quản gia và lão gia tử cuối cũng cũng thả lỏng một chút, lão gia tử từ nước ngoài bay năm tiếng vội vã trở về, còn chưa ăn cơm, chống gậy ngồi ở đấy trông cực kỳ phờ phạc.

Quản gia nhờ trợ lý Chu đi mua cơm, bản thân đi tìm ý tá mượn cái khăn.
Ninh Tuy nhìn thế: "Ông nội, con đi lấy chút nước nóng cho ông."
Quý lão gia tử nhìn cậu, an ủi gật đầu: "Tự con cũng bổ sung chút năng lượng đi."
Vừa nãy may mắn có Ninh Tuy, ông quản lý Quý gia mười mấy năm, lần đầu tiên nhận ra bản thân thật sự già rồi, già đến mức mất đi khí thế và sự điềm tĩnh ngày thường, đối mặt với mấy đứa con hùng hổ hăm dọa cũng rối loạn ruột gan.
Nửa đêm, trong bệnh viện không người, tất cả các nguồn lực y tế trong bệnh viện này đều được sử dụng để giải cứu Quý Úc Trình đêm nay.
Ninh Tuy tìm y tá mượn bình giữ ấm, sau đó đi về phía máy lọc nước ở góc hành lang.
Vừa nhận nước nóng, sau lưng có người lạnh lùng gọi cậu một tiếng.
Ninh Tuy quay người lại, Ninh Viễn Minh đang đứng cách vài bước.
"Cậu vẫn chưa đi à." Ninh Tuy mạn bất kinh tâm vặn nắp bình.
Cậu vẫn cho rằng Ninh Viễn Minh đã cùng Ninh Thần và mẹ Ninh về rồi.
Ninh Viễn Minh không cam tâm, y vô luận thế nào cũng không thể mở mắt chừng chừng nhìn cảnh đẹp của Ninh Tuy như vậy, vì vậy lại chạy tới.
Y nhìn Ninh Tuy nói: "Tôi tới để nói với cậu vài cậu, thời gian tôi biết Quý Úc Trình và Quý Chi Lâm lâu hơn cậu, Quý Úc Trình là người thế nào, kiêu ngạo lạnh nhạt, căn bản không đặt bất cứ ai vào trong mắt! Cậu đừng cho rằng Quý Úc Trình thật sự thích cậu! Bất quá anh ấy chỉ vì mặt mũi của Quý gia mới nói những lời đó! Anh ấy không muốn nói vậy, liệu ai thật sự chịu được tin đồn cắm sừng bị truyền ra ngoài?! Là một nam nhân đều chịu không được."
"Cậu tốt nhất cầu anh ấy không tỉnh lại, nếu không anh ấy nhất định sẽ ly hôn với cậu! Chúng ta xem thử!" Ninh Viễn Minh nghiến răng nghiến lợi.
Đúng, nhất định là như vậy.
Mình căn bản không thua!
"Hơn nữa tôi đã có người thích rồi, cậu muốn Quý Chi Lâm phải không, tặng cho của." Ninh Viễn Minh nói tới đây, trên mặt lộ ra tia đắc ý, nói: "Người đó....." Tuy nhiên không giày bằng Quý Úc Trình, tính khí đoán chừng cũng chiếm một phần thua kém, nhưng.......
"Tài lực của người đó không thể coi thường, so với Quý đại thiếu gia thì dịu dàng ân cần hơn nhiều, hơn nữa một lòng một dạ với tôi."
Nói xong y nhìn chằm chằm vào mặt Ninh Tuy.
Muốn nhìn thấy sự ngạc nhiên và ghen tị trên mặt Ninh Tuy.
Ninh Tuy: "........."
Liên quan gì đến cậu!
Bọn họ cũng không phải nam khuê mật, không cần đến tìm cậu nói chuyện yêu đương được không!
Không tìm thấy biểu tình mà mình muốn trên mặt Ninh Tuy, Ninh Viễn Minh cắn răng: "Cậu không có gì muốn nói với tôi?"
Ninh Tuy: "Có."
Ninh Viễn Minh cười lạnh nhìn cậu.
Y biết......
Ninh Tuy đưa tay: "Trả tôi 28 tệ."
Ninh Viễn Minh: "......"
Trong bầu không khí lạnh lẽo trên hành lang, Ninh Viễn Minh nhìn Ninh Tuy sau khi dược mình chuyển 18 tệ, Ninh Tuy hài lòng nhận lấy trước mặt mình, sau đó kéo tài khoản của mình vào danh sách đen, vỗ mông rời đi.
Y: "......"
Sau nửa đêm, tuyết càng rơi dày đặc, Quý lão gia tử thức hơn mười mấy tiếng không ngủ, có chút không chống đỡ được, được quản gia đưa về trước.
Ninh Tuy và trợ lý Chu tiếp tục chờ đợi.
Rốt cuộc, Quý Úc Trình được đẩy ra lập tức đưa trở lại phòng bệnh.
"Bác sĩ, thế nào rồi?" Ninh Tuy đi tới hỏi.
Trưởng khoa nói: "Các dấu hiệu sinh mệnh vẫn được duy trì, tính mạng chắc không cần lo, nhưng Quý tiên sinh hiện đang rơi vào trạng thái hôn mê, không khác gì trạng thái thực vật trước đó, trước mắt không thể đảm bảo rằng cậu ấy nhất định có thể tỉnh lại......!Nhưng, đây đã là một kỳ tích rồi, tôi nghĩ Quý tiên sinh có thể sống được là chuyện không dễ dàng....."

Nói xong, ông không nhịn được nhìn Ninh Tuy.
Với tư cách mà một trong những thành viên trong đội ngũ ý tế của Quý Úc Trình, ông đương nhiên biết Ninh Tuy là người được Quý lão gia tử chọn để xung hỉ cho Quý Úc Trình.
Tại sao trước kia dùng các loại phương pháp y loại đều không thể khiến Quý Úc Trình tỉnh lại, mà vị Ninh tiên sinh này gả vào Quý gia chưa đến ba tháng, Quý Úc Trình đột nhiên đứng dậy được?
Ông gần như có chút nghi ngờ giá trị duy vật quan của mình.
Cho nên nói không chết, nhưng có thể vẫn là người thực vật?
Trợ lý Chu nghe xong lời này thở phào nhẹ nhõm, không chết có nghĩa vẫn còn hy vọng.
Tâm trạng của Ninh Tuy có chút phức tạp, một mặt Quý Úc Trình tiếp tục mất đi ý thức nằm nơi đó, cậu có thể kiếm thêm vài ngày, nhưng mặt khác, sau khi thấy tình trạng tiều tụy của lão gia tử, cậu lại hy vọng Quý Úc Trình có thể lập tức tỉnh dậy, cho dù không kiếm được tiền.
"Có thể vào thăm không?" Ninh Tuy hỏi.
Viện trưởng nói: "Không vấn đề, nhưng không nên làm ồn quá lớn, cậu ấy vẫn cần nghỉ ngơi."
Trợ lý Chu ở bên ngoài chờ, Ninh Tuy đẩy cửa bước vào.
.........
Tâm trí của Quý Úc Trình vào lúc này đang khá rõ ràng.
Nếu như phải miêu tả tình tràng hiện tại của hắn, chính là giống như cơ thể yếu ớt đã trải qua một trận chiến sinh tử, dần dần tiếp nhận tiêu hóa 60% năng lượng, cơn đau xé rách cũng giảm bớt rất nhiều.
Nhưng tình trạng cơ thể lại quay lại trạng thái thực vật trước cơn sốt hai ngày trước, mắt không thể mở ra, chỉ có ngón tay và lông mi có thể cử động nhẹ.
Hắn đoán phải đơn đến khi đầy 100%, mới có thể triệt để tỉnh lại.
009 nằm ở trong cơ thể hắn thở phào: "Xem ra tui vẫn còn có ích, ha ha."
Quý Úc Trình: "........"
Quý đại thiếu gia không muốn phí lời vô nghĩa với hệ thống phế vật này nữa.
Lúc này nghe thấy tiếng vợ nhỏ đợi mình chuyển đến phòng bệnh liền chờ không nổi mà chạy đến thăm hắn, nội tâm Quý đại thiếu gia có chút ngọt ngào, toàn thân đau nhức sau cơn sốt cũng được an ủi phần nào.
Sinh mệnh hắn đột nhiên hấp hối, vợ nhỏ nhất định đã hốt hoảng lo sợ, đáng tiếc cơ thể không còn sức, không thể nói được mấy được đã ngã vào trong lòng vợ nhỏ.
Bất quá may mắn chuyện quan trọng đều đã làm rồi.
Vợ nhỏ nghe hắn nói mấy câu đó, nhất định hiểu được lòng hắn, chắc không cần lo lắng hắn tỉnh lại sẽ lập tức ly hôn.
Ninh Tuy ngồi xuống bên cạnh giường bệnh của Quý Úc Trình, nắm lấy bàn tay vẫn còn nóng hổi của hắn, nhìn chằm chằm khuôn mặt hắn.
Khuôn mặt của Quý đại thiếu gia vẫn đẹp như cũ, khi hôn mê không hung dữ như khi tỉnh lại, sắc mặt tái nhợt vẫn tái nhợt hơn bình thường một chút, sợi tóc đen trên trán cũng ướt mồ hôi, nhân trung giữa lông màu cũng hơi nhăn lại, tựa như đã trải qua một cuộc chiến sinh tử.
Mới làm phẫu thuật xong, hắn khẳng định rất đau, dưới tình huống phải chịu đựng đau đớn như vậy, cư nhiên vẫn ra người giúp mình giải vây......
Quý Úc Trình cảm thấy vợ nhỏ vẫn luôn nắm chặt tay hắn, trong lòng không hỏi có chút tự hào và đắc ý.
Em ấy lúc này nhất định cảm thấy chồng mình vô cùng đẹp trai!
Có phải muốn khen hắn không?
Sau đó nghe thấy Ninh Tuy thở dài: "Quý tiên sinh, không nghĩ tới anh thật ra là một người tốt."
Quý Úc Trình:?
"Kỳ thật"? "Quý tiên sinh"? "Người tốt"?
"........."
Nghe mấy từ này thật sự mỗi từ đều kỳ quái..