Ở Lại Trong Lòng Anh

Chương 2




Đêm giao thừa của Tống Cần trôi qua rất đơn giản, cô nằm trên sô pha vừa đọc Wechat, vừa xem truyền hình.

Điện thoại liên tục hiện lên lời chúc năm mới từ cha mẹ, hai người cũng qua loa hỏi xem cô đón giao thừa thế nào.

Tống Cần có nhiều bạn bè, mỗi khi cha mẹ gọi, cô cũng vờ vịt trưng ra cuộc sống nhiều màu sắc, khi thì tụ tập cùng mọi người dã ngoại, lúc lại đang tất bật nấu một bữa ngon. Dần dà, cha mẹ cô tin rằng con gái của họ đang sống rất tốt.

Nằm đến khi cơ thể uể oải, Tống Cần mới lười biếng vào bếp hâm thức ăn mua lúc chiều, tiện tay ép một ly nước trái cây. Còn chưa kịp thoả mãn, Tống Cần đọc tin nhắn từ đồng nghiệp, nơi nơi đều náo nhiệt, cô chợt nhận ra mình là kẻ bị bỏ rơi.

Tiểu Giả khoe bàn tiệc do chính tay mình chuẩn bị. Viện Lâm có sở trường làm bánh, vì vậy đã chuẩn bị những chiếc bánh xinh xắn rực rỡ cho gia đình. Tiểu Uông đẹp trai khoe tấm hình đang cầm trên tay chiếc muỗng to, đứng bên cạnh nồi thịt hầm và một mâm cá nướng hấp dẫn.

Tống Cần cảm thấy cơm cà ri gà đã không còn ngon miệng nữa, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần chụp bữa cơm trước mặt, đăng lên vòng bạn bè với hàng chữ chúc mừng năm mới.

Rất nhanh, Wechat liên tục nhảy lên thông báo.

Chị Tiểu Giả: "Cần Cần, em có muốn đến nhà chị không? Cơm nhà chị không thiếu món gì đâu.”

Viện Lâm: "Em gái, cơm cà ri nhìn ngon đấy, chờ đi làm lại chị nướng bánh quy cho em nhé, yêu em."

Còn Tiểu Uông đẹp trai thì gửi tin nhắn thoại, là câu chúc Tết được nói bằng chất giọng địa phương nhẹ nhàng.

Tống Cần trả lời từng người một, trong lòng cũng dần trở nên ấm áp.

Cô vừa ăn cơm vừa tán gẫu, tiện thể xem Xuân Vãn. Hơn 9 giờ, Tống Cần gửi tin chúc Tết cho khách hàng, cũng nhận lại khá nhiều lời chúc.

Cô lần lượt trả lời rồi buông điện thoại xuống, đi vào bếp hâm lại cà ri gà, ra sô pha ngồi xem chương trình truyền hình. Trên tivi, MC đang đọc một đoạn thơ về mùa xuân. Tống Cần tự nhiên thốt lên một câu: "Đông phong tùy xuân quy, phát ngã chi thượng hoa" rồi bật cười.

Hơn 11 giờ, Hiểu Gia tìm Tống Cần tâm sự, nhìn mấy dòng tin nhắn thoại, kiên trì lần lượt nghe hết.

Quả nhiên, vẫn là những chuyện khiến Hiểu Gia lo nghĩ. Trước mặt họ hàng, mẹ Hiểu Gia mắng cô ấy lười biếng, không biết làm việc nhà, không có khả năng tự lo cho bản thân, tới tuổi này còn chơi với gấu bông, thật hết thuốc chữa. Rốt cuộc thì, nói qua nói lại vẫn là nói về chuyện cô ấy còn chưa kết hôn.

“Thật không biết nói sao, lúc chị muốn làm việc nhà thì mẹ chị không cho chị đụng tay, lúc chị mua gấu bông về thì mẹ chị còn khen chúng đáng yêu, chị bận rộn không có thời gian học nấu ăn chứ không phải không muốn nấu. Mẹ chị nói như thế không khác gì tạt nước lạnh vào mặt chị trước mặt họ hàng.”

Hiểu Gia cũng là một trong những khách hàng của Tống Cần. Chị ấy tìm cô phần lớn thời gian chỉ để giãi bày muộn phiền về gia đình.

"Thực tế chị không muốn hẹn hò với ai cả." Hiểu Gia tự nhiên xúc động, "Nhưng nếu có ai đó đặc biệt ưu tú xuất hiện, chị cũng sẵn lòng làm quen. Giống ‘idol’ của chị càng tốt, thua kém một chút cũng có thể tạm chấp nhận."

Từ lâu Tống Cần đã biết, quan điểm lựa chọn người yêu của Hiểu Gia chỉ đơn giản là đẹp trai hoặc cực kỳ đẹp trai, vì vậy rất khó để có thể giới thiệu đối tượng đủ tiêu chuẩn cho cô ấy.

"Thực ra, hôn nhân là sợi dây liên kết giữa mình với một người cùng chung quan điểm sống, chỉ cần hai người được vui vẻ, thoải mái khi ở bên nhau. Hay chị cân nhắc hạ tiêu chuẩn ngoại hình một chút đi.”

"Chị không làm được đâu. Lỡ yêu mến một người rất hoàn hảo rồi thì sao có thể dễ dàng thích người bình thường được.”

Tống Cần biết là cô ấy sẽ nói vậy nên cũng không cần nhiều lời làm gì nữa.

"Mẹ chị nấu xong bữa khuya rồi, chị đi ăn đây." Hiểu Gia gửi đến một sticker *rất đói* rồi thoát cuộc trò chuyện.

Tống Cần có hơi hâm mộ Hiểu Gia. Dù bao nhiêu tuổi thì cô gái sống cùng cha mẹ sẽ luôn giữ được sự ngây thơ và hồn nhiên vốn có.

Dù nhận được nhiều lời chúc trong đêm giao thừa nhưng xung quanh Tống Cần lại không có ai để chia sẻ, sau nhiều cân nhắc, cô quyết định đi ngủ sớm để giữ gìn nhan sắc.

Nằm trên giường, Tống Cần nghĩ kỳ nghỉ lễ xong chắc chắn công việc sẽ nhiều gấp bội, rồi lại phải nghe khách hàng phàn nàn hoặc sếp trách mắng, nhưng bận rộn như vậy lại tốt hơn bây giờ.

Cô không suy nghĩ nhiều nữa, liền tắt đèn đi ngủ.

Mãi đến mùng năm Tết cô mới ra ngoài, cảm thấy cả người mình mốc meo luôn rồi. Cô dọn dẹp một chút, mặc một chiếc áo mới rồi ra cửa.

Tống Cần đi dạo trong công viên, tập vài động tác đơn giản, lúc nghỉ chân, nhìn lên bầu trời, cảm thấy sắp có mưa nên cô vội lên xe điện đi về nhà.

Ra khỏi ga tàu điện ngầm, cách đó không xa là phố Dật Hưng, khi cô đi ngang qua "Sáng nay," cô đặc biệt liếc nhìn vào, thấy trong nhà hàng có khách, cô chợt thấy đói bụng nên đẩy cửa bước vào.

Ông chủ Thẩm đang loay hoay bên trong, anh vẫn đeo khẩu trang, chỉ thay một chiếc áo nỉ tối màu. Tống Cần cảm thấy, ánh mắt anh khi nhìn thấy cô in rõ dòng chữ "Tôi nấu ăn dở như vậy mà cô còn can đảm quay lại?"

“Tôi muốn một ly sữa nóng.” Tống Cần nói.

"Chờ một chút."

Tống Cần tìm một bàn cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống, đối diện với một khách hàng khác trong quán, là một cô gái trông như học sinh cấp ba, đang lướt điện thoại di động một cách vô cảm.

Tống Cần nhìn đĩa thức ăn của cô bé, là một phần trứng ốp-la.

Sữa nóng nhanh chóng được mang lên, Tống Cần nhìn ra ngoài cửa sổ, một lúc sau, cô nghe thấy tiếng nức nở nhẹ, quay lại thì thấy nữ sinh kia đang khóc.

Đối phương ngẩng đầu, vô tình bắt gặp ánh mắt Tống Cần. Tống Cần mỉm cười dịu dàng, thấp giọng hỏi cô bé có chuyện gì cần giúp không.

“Em cãi nhau với bố mẹ.” Cô gái thẳng thừng nói.

Những ngày nghỉ lễ thường là khoảng thời gian căng thẳng trong mối quan hệ cha mẹ và con cái.

“Em ăn đi, đừng để mình bị đói.” Tống Cần chỉ vào dĩa thức ăn.

“Mọi người đều nói em quá béo, em cảm thấy rất chán nản."

"Em đang ở tuổi dậy thì, tăng cân một chút cũng không sao, miễn là phát triển khoẻ mạnh. Sau này lớn rồi có thể giảm cân sau." Tống Cần nói.

"Vậy sao trong lớp chỉ có mình em béo?" Cô gái hỏi.

“Bởi vì cơ thể mỗi người sẽ khác nhau.”

"Vậy tại sao em lại dễ béo? Tại sao lại bất công như vậy?"

Tống Cần an ủi cô bé, nói rằng sức khỏe là quan trọng nhất, gầy không có nghĩa là đẹp, vẻ đẹp của mỗi người sẽ không giống nhau.

“Nhưng con trai đều thích con gái gầy”

Tống Cần ngẫm nghĩ rồi nói: “Quả thực, hầu hết con trai đều thích con gái gầy”.

"Không chỉ phải gầy mà còn phải đẹp."

“Ừ, họ đều thích những cô gái gầy và xinh đẹp.” Tống Cần dùng ngón tay vẽ những vòng tròn trên cửa kính, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nhưng sao em phải quan tâm đến việc bọn con trai nghĩ gì? Điều quan trọng nhất bây giờ là học hành thật giỏi mới đúng.”

“Dù học giỏi đến mấy cũng chỉ thế thôi.” Cô gái thì thầm.

“Không, khác rất xa đấy.” Tống Cần xúc động nói: “Chị rất hối hận vì đã không học hành chăm chỉ hồi cấp 3, dẫn đến việc bỏ lỡ rất nhiều cơ hội trong cuộc sống sau này. Khi đó, chị cũng để ý đến chuyện cân nặng và vẻ ngoài của mình, da có mụn không, mặc quần áo nào thì đẹp. Bây giờ nghĩ đến cảm thấy việc đó rất ấu trĩ. Sau này em còn rất nhiều thời gian để làm đẹp, nhưng tri thức mới làm nên giá trị con người."

Cô kích động nên hơi nhiều lời, nhưng hiển nhiên suy nghĩ này không có tác dụng với các cô thiếu nữ.

Quả nhiên, cô gái thấy Tống Cần có chút khó chịu, không nói chuyện nữa, miễn cưỡng ăn một miếng trứng.

“Mùi vị quá tệ.” Cô gái đặt nĩa xuống, “Em đi đây.”

Cô gái đi không bao lâu, Tống Cần cũng ra thanh toán tiền, cười nói với ông chủ Thẩm: “Sữa rất ngon.”

“Thật sao?” Thẩm Minh Tích liếc nhìn cô, “Cửa hàng tiện lợi đối diện còn mở cửa, tôi mua bên đó.”

"..."

Thẳng thắn đến mức làm cô cứng họng.

“Sao cô cứ nhìn tôi hoài vậy?” Anh đột nhiên hỏi cô.

Tống Cần suy nghĩ một chút, tò mò hỏi: “Anh có biết mình trùng tên với người dẫn chương trình ‘Thơ cuối tuần’ hồi xưa không?”

“Ừ, tôi biết.” Thẩm Minh Tích nhìn cô, “Cô có vẻ thích nói chuyện với người lạ nhỉ.”

“Anh nghe thấy mấy lời tôi nói với cô bé kia à?” Tống Cần ngượng ngùng cười.

“Ừ, nghe thấy rồi.” Anh lặp lại, “Bọn con trai thích nhất những cô gái gầy và xinh đẹp.”

"Tôi nói sai à, chẳng lẽ anh không giống vậy?"

"Tôi nói không thì cô có tin không?" Nói rồi lại cúi đầu xem điện thoại.

Thấy không ai đáp, anh ngẩng đầu, thấy cô nhìn chằm chằm mình thì có hơi hoang mang.

"Sao tôi cứ có cảm giác chính là anh nhỉ?" Tống Cần suy đoán.

"Này, cuối cùng thì cô cứ khăng khăng muốn biết để làm gì vậy, chả nhẽ mới bé tí cô đã tương tư cậu nhóc MC đó hả?”

Tống Cần nghe xong thì xấu hổ, đành phải giải thích: "Anh thôi đi, tôi chỉ là ngưỡng mộ thôi, ở tuổi đó mà tự tin đọc thơ cho hàng triệu khán giả, không hề sợ hãi."

"Lúc nhỏ càng xuất sắc, lớn lên càng tầm thường. Cô chưa từng nghe đến quy luật này sao?"

Tống Cần không phản bác, cô cho rằng hôm nay mình lắm lời quá rồi. Cô cau mày nghĩ ngợi, không hiểu sao mình cứ tò mò về anh ta làm gì, chợt phát hiện tay mình đè lên tờ thực đơn mới viết, vừa định rút tay thì Thẩm Minh Tích đã đưa tay kéo lại, vô tình ngón tay hai người chạm nhau.

Một luồng ấm áp từ đầu ngón tay truyền tới, tựa như ly sữa cô vừa uống., cô vội rụt tay lại.

Nhịp tim tăng tốc, Tống Cần lén nhìn người đàn ông lần nữa.

"Trời sắp mưa đấy, cô có mang theo dù không?" Anh nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, “Nếu không thì có thể thuê một chiếc."

Quán ăn có sẵn dịch vụ cho thuê dù, rất tiện lợi.

"Cảm ơn, nhưng không sao, nhà tôi cách đây không xa lắm, chạy nhanh một chút là được.”

"Vậy nhanh chạy về đi." Thẩm Minh Tích nhắc nhở, "Bị mắc mưa là sẽ cảm lạnh đấy."

Trong lòng Tống Cần thấy ấm áp, nhưng ngoài mặt lại lúng túng. Đã rất lâu rồi không có ai quan tâm nhắc nhở cô những chuyện vụn vặt như vậy.

Tống Cần ra khỏi tiệm ăn, cắm đầu cắm cổ chạy về phía nhà mình, được một đoạn liền dừng lại nhìn, cảm giác lạ lẫm xông lên trong tâm trí. Có vẻ cô chạy quá nhanh nên lúc này nhịp tim không ổn định cho lắm.

Liếc nhìn đầu ngón tay, nhớ tới sự tiếp xúc thoáng qua khi nãy. Cô nhớ lại, tay Thẩm Minh Tích rất mềm, mượt mà như lông vũ. Tống Cần nghi hoặc, có khi nào do quá lâu không tiếp xúc với người khác giới nên chỉ một động tác nhỏ của anh đã làm cô tương tư rồi? Cô cảm thấy trong lòng mình đang có một chồi non vươn lên đón ánh nắng mùa xuân, là loại cảm giác vừa quen vừa lạ.

Cô chợt nhớ lại khoảng thời gian ba năm yêu thầm thời đi học.

Cậu bạn kia chỉ vô tình nhặt tờ giấy thi giúp cô, buột miệng khen “chữ đẹp quá” rồi lịch sự mỉm cười, vậy mà cô nhớ mãi. Thậm chí mỗi lần đi ngang qua lớp bên cạnh, Tống Cần luôn lơ đãng liếc tìm hình bóng cậu ta, cảm thấy chỉ cần nhìn thấy người đó thôi đã đủ làm cho giấc mơ thiếu nữ của cô vẹn toàn rồi.

Có thể nói, đây là “bệnh nan y” của Tống Cần. Ở một thời điểm nào đó chợt vì một hành động vô tình của người khác giới mà có thể làm cô nảy sinh vô số cảm xúc không tên. Nhiều năm như vậy mà vẫn chưa hết “bệnh” mà còn có nguy cơ “nặng” hơn xưa, vì lần này cô còn chưa biết mặt đối tượng ngang dọc như nào.

Rất vô lý, rất ngây thơ, cũng rất ngốc

Nhưng Tống Cần vẫn không kiềm lòng được mà cảm thấy kích động.

Có lẽ muốn kiểm chứng, một ngày rảnh rỗi sau đó, cô quyết định đến “Sáng Nay” để ăn sáng.

Dọc đường, Tống Cần không ngừng tự mắng bản thân mình điên rồi, nhưng mắng tới mắng lui, chân cô đã dừng trước tiệm ăn từ lúc nào.

Ngạc nhiên là, cô lại gặp ông chủ Thẩm ở ngoài cửa, anh đang khom lưng tỉa chậu hoa bên bệ cửa. Còn đang nghĩ ngợi xem nên nói gì thì Thẩm Minh Tích đã ngước mắt lên, nhìn thấy cô.

Hôm nay anh không đeo khẩu trang, từng đường nét trên mặt hiện rõ mồn một trong mắt cô: khuôn mặt góc cạnh, sống mũi thẳng, ánh mắt nghiêm túc và sáng như sao trời.

Tống Cần chắc chắn, anh chính là cậu bé MC năm xưa.

Anh đứng lên, ném là khô vào thùng rác kế bên, mở lời chào: "Cô đến sớm vậy, có muốn ghé vào quán không?"

Giây phút đó trong đầu cô bật lên câu nói: anh ta đẹp trai quá, cứu tôi với!!!

"Mời vào." Thấy cô không lên tiếng, Thẩm Minh Tích chủ động kéo cửa cho cô.

Tống Cần theo vào trong, ngửi thấy hương thơm của cafe và bánh ngọt làm cả người cô ấm áp như được tắm nắng xuân.

"Tôi mua ở tiệm khác." Anh chỉ vào đống đồ ăn trên bàn.

"Mua nhiều vậy?" Tống Cần nhìn qua.

"Hôm nay nhân viên đến họp." Anh giải thích, sau đó lấy một ly cà-phê đưa cho cô, sau đó lại đưa thêm một cái bánh còn đang âm ấm.

"Hết bao nhiêu ạ?"

"Miễn phí." Thẩm Minh Tích trả lời, "Cô cứ tự nhiên đi.”

"Lát nữa mọi người đến họp, tôi ngồi đây không tiện lắm." Trong lòng Tống Cần hơi áy náy: "Cảm ơn anh.”

"Cảm ơn cô hai lần trước đã tới ủng hộ, giúp quán tôi có thêm thu nhập trong kỳ nghỉ Tết.”

"Thực ra mở cửa buôn bán trong Tết âm lịch đã là sự ưu ái cho những khách hàng như tôi rồi." Tống Cần suy nghĩ nên nói gì tiếp theo: "Tôi nghĩ..."

"Cô có đề xuất gì sao?" Thẩm Minh Tích nhạy bén phát hiện khách hàng của mình đang có điều muốn nói, đó là phản ứng nhạy bén của dân kinh doanh.

Tống Cần giật mình, thật ra cô chẳng có ý kiến gì về việc kinh doanh, chỉ là muốn ở lại nơi này với anh thêm vài phút, vì vậy lúc này cô không biết phải nói gì tiếp theo.

Dĩ nhiên, cô không thể nói thẳng ra suy nghĩ này.

"Không có gì." Tống Cần liếc mắt nhìn đồ ăn trong tay, lịch dự nói, “Cà-phê và bánh rất ngon, cám ơn anh.”

"Vẫn còn sớm, cô cứ ngồi ăn ở đây đi." Thẩm Minh Tích nhìn một vòng, "Cô thích bàn nào thì ngồi bàn đó.”

"Không cần đâu. Hôm nay trời đẹp, tôi ra công viên đi dạo cho thoải mái." Tống Cần khéo léo từ chối, "Tôi mang theo vừa đi vừa ăn, cám ơn anh lần nữa.”