Nữ Phụ Độc Ác Yêu Tiền Như Mạng

Chương 8




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Minh Kỳ còn phải làm việc, giải quyết xong thằng em trai thì xách cậu ta đến công ty luôn.

Tôi ngủ một giấc rồi dậy đặt khoai tây chiên và xiên nướng.

Tiểu Lý và đầu bếp đều đã chuyển đi, bây giờ trong nhà chỉ còn mỗi mình tôi.

Hầu hết thời gian, tôi thích ở một mình, tự do thoải mái, muốn làm gì, không muốn làm gì đều chẳng bị ai quản thúc.

Trước kia, Lục Minh Kỳ không mấy khi hạn chế tự do của tôi. Từ sau vụ tai nạn kia, hắn cảm thấy không yên tâm, thỉnh thoảng phải nhắc nhở vài câu.

Lục Minh Kỳ không đem laptop theo, vẫn đặt ở phòng khách.

Rảnh rỗi sinh nông nổi, tôi khởi động máy, xem một lượt tất cả video trong đó.

Ngẫm nghĩ một hồi mới giật thót. Mấy lời tôi nói với Lục Minh Tinh hồi sáng chẳng phải đều bị Lục Minh Kỳ nghe thấy hết rồi sao?

Tôi chỉ hoảng hốt vài giây rồi bình tĩnh lại.

Hắn nghe thấy cũng tốt. Có vài lời không tiện nói thẳng với nhau, quanh co vòng vèo một chút cho đối phương biết cũng tránh được không ít xấu hổ.

Thông tấn xã Trương Loan bấy giờ đang ‘tinh tinh tinh’ không ngừng gửi tin nhắn đến.

“Công tử Bạc Liêu với chồng bà xảy ra chuyện gì vậy? Huynh đệ tương tàn?”

[Hình ảnh]

[Hình ảnh]

“Bà xem nè. Vết bầm trên mặt công tử Bạc Liêu không phải do chồng bà đánh đó chứ?”

“Ôi chu choa, cưng ơi, chị thật thấy tội nghiệp cho cưng á. Con nhỏ kia rốt cuộc là yêu tinh phương nào? Nhập nhằng giữa Thái Tử và Tam hoàng tử thì thôi đi, đến cả Nhị hoàng tử đã thành gia thất cũng không buông tha? Thiếu đàn ông dữ vậy sao?”

“Tuổi còn trẻ mà tung hoành thiên hạ dữ bây? Hổng lẽ muốn chinh phục cả ba anh em nhà học Lục?”

Vâng, nhỏ này đến để cười vào vở hài kịch đời tôi đây mà.

Tôi chửi thầm ‘Mi có tư cách gì cười nhạo bà đây? Đều là phận nữ phụ độc ác như nhau cả. Chờ đến lúc Liên Dung hút hồn nam thần của mi, bà đây chống mắt lên xem mi còn cười được không.’

Tiến độ nhanh hơn tôi dự đoán nhiều.

Bởi vì tin nhắn tiếp theo của Trương Loan là kể về việc nam thần của nhỏ vừa add friend với người phụ nữ khác.

Từ một người đàn ông lạnh lùng, cao ngạo, thấy tin nhắn chờ mấy tiếng sau mới trả lời; hiện tại một phút hận không thể nhìn điện thoại tám lần.

Tôi cười ha hả: “Chị thật thấy tội nghiệp cho cưng á. Ít nhất Lục Minh Kỳ còn cho chị tiền xài, nam thần của cưng trừ trợn trắng mắt khinh thường thì còn cho cưng được cái gì?”

Trương Loan là kiểu người cầm lên được thì buông xuống được.

“Hứ! Bà đây sao có thể thích thứ mắt mù đó được?”

“Đừng có mạnh miệng nữa. Chị biết cưng nhất định đang rất đau lòng.”

Trương Loan gửi cho tôi một bức ảnh chân dung HD.

“Nhìn đi! Mục tiêu mới của tui đó. Tiểu thịt tươi mới debut, đang tìm sugar mami, giá thương lượng. Há há há.”

Tôi hờ hững liếc nhìn thử. Đúng là hơi bị đẹp trai.

Hỏi Trương Loan: “Bao nhiêu tiền một tháng?”

Trương Loan:



“Không đắt đâu. Người mới sao dám rao giá trên trời. Bé này một triệu tệ một tháng thôi. Còn có mấy đồng đội nữa, giá cũng sàn sàn nhau.” Nhỏ dụ tôi nhập bọn: “Có hứng thú không? Tui giới thiệu cho.”

“Không, cảm ơn. Tui có chồng rồi. Nhan sắc, body hết nước chấm nữa kìa.”

Trương Loan hơi ghen tị: “Bà đúng là số hưởng. Liên hôn thương nghiệp cũng có thể tìm được nem công chả phượng như Lục Minh Kỳ. Ba mẹ mấy bữa này cũng đang tuyển chồng cho tui. Thôi, không nói nữa. Mệt mỏi.”

Chủ đề lại vòng trở về.

“Tóm lại chuyện của chồng bà với công tử Bạc Liêu là sao vậy? Thật sự đánh nhau vì cô bé Lọ Lem hả?”

Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, nhất là với đứa miệng loa kèn như Trương Loan.

Tôi bịa bừa: “Lục Minh Tinh xấc xược với tui nên chồng tui dạy nó làm người.”

“Thật biết chém gió.”

“Thứ FA như bà sao mà hiểu được có một người chồng yêu thương mình hạnh phúc đến mức nào.”

Trương Loan nửa đùa nửa thật: “Nupakachi! Bà đây chụp màn hình lại rồi á. Sau này Lục Minh Kỳ mà có biến, bà đây sẽ đăng lên News Feed vả cho mi nát mặt.”

Tôi không thèm để ý chút nào: “Đăng tự nhiên. Dám vượt quá giới hạn thì chuẩn bị tâm lý chảy máu màng túi đi. Đến lúc đó, tui sẽ đem gia sản ngàn tỷ đi bao nuôi một bé chó con tám múi, cho bà thèm nhỏ dãi.”

Tính cách Trương Loan khác tôi khá xa, chỉ có tình yêu với tiền bạc là giống nhau như đúc.

Nói đến đây, nhỏ quả nhiên không nhao nhao lên nữa, đổi giọng xin vinh hoa phú quý chớ quên nhau.

┊  ┊  ┊  ┊

┊  ┊  ┊  ★

┊  ┊  ☆

┊  ★



Lục Minh Kỳ học theo anh trai mình, 7 ngày liên tiếp ngủ nghỉ ở công ty, không hề nhắn tin, không một cuộc gọi, giống như hạ quyết tâm đấu với tôi đến cùng vậy.

Tôi mặc kệ hắn, nhấm nháp tháng ngày ở nhà một mình.

Lúc hắn ở nhà, tôi chê hắn ôm tôi ngủ không thoải mái. Bây giờ hắn không trở về, tôi lại cảm thấy không có ai ôm thì ngủ không được.

Con người luôn là nắng không ưa, mưa không chịu mà.

Tôi lại đi họp mặt chị em thêm lần nữa. Trương Loan dẫn niềm vui mới của mình đến.

Ảnh chụp đã qua chỉnh sửa, người thật trông kém hơn một tí. Có điều tính cách không tệ, dỗ cho Trương Loan cười như hoa nở.

Khi sắp tàn cuộc, Trương Loan lén lút nhét vào túi xách của tôi một tấm thẻ, bảo tôi về nhà rồi hẵng mở ra xem.

Nhỏ thích nhất làm trò thần bí.

Chút chuyện tí tẹo này tôi chẳng việc gì phải làm trái ý nhỏ, gật đầu đồng ý.

Về đến nhà, tôi phát hiện giày của Lục Minh Kỳ.

Cuối cùng cũng chịu về rồi sao?

Không biết một tuần qua hắn và Liên Dung tiến triển thế nào rồi.

Quan hệ của tôi và Lục Minh Tinh có tệ đến mức nào thì kết bạn Wechat vẫn là việc phải làm.

Thằng chíp hôi kia đăng bài nói dạo này ngày nào cũng tăng ca. Không hợp tính cách cậu ta chút nào. Chắc là vì đeo đuổi người trong lòng.

Lục Minh Kỳ ở công ty một tuần, Lục Minh Lễ hình như lại đi công tác. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa.

Có lẽ bên kia có động tĩnh, hắn nghĩ thông suốt lời tôi nói, phát hiện tôi là một người vợ rộng lượng, chịu hợp tác đến mức nào nên hết giận, định cùng tôi khôi phục quan hệ hợp tác hữu nghị.

Suy đoán của tôi sai 99%.

Tôi về phòng ngủ chính, mở phòng quần áo cất túi xách nhưng đặt không vững, chiếc túi rơi khỏi bàn khiến đồ đạc rơi vãi tứ tung.

Tấm thẻ Trương Loan đưa cho tôi rơi ra, trượt một đoạn rồi dừng lại trước cửa phòng tắm.

Cửa phòng tắm mở ra, Lục minh Kỳ mặc quần thể thao màu xám rộng rãi, ngực để trần bước ra.

Hắn tiện tay vắt khăn lau lên cổ, cúi người nhặt tấm thẻ dưới đất.

Mặt hắn lập tức đen như đáy nồi.

Trong lòng tôi hơi hồi hộp một chút.

“Đỗ Quân?” Hắn lạnh lùng bật ra một cái tên, đưa mắt nhìn tôi.

Tôi chộp lấy tấm thẻ xem thử.

Chân long giáng thế!

Thẻ gì mà thẻ?! Đây là một bức ảnh ướt át nửa che nửa hở! Bức ảnh nửa che nửa hở của một người đàn ông!

Mặt sau viết tên và thông tin liên lạc, còn có một dòng chữ nhỏ đầy mập mờ: ‘Cô Giang, ngưỡng mộ đã lâu. Chờ mong nhận được câu trả lời từ cô.’

Con mụ Trương Loan hại tôi rồi!

Tôi giận không biết trút vào đâu, xoay tại chỗ hai vòng, bẻ khớp tay kêu răng rắc.

Lục Minh Kỳ khoanh tay đứng dựa vào tường, lạnh nhạt nói: “Không định giải thích nghe thử sao?”

“Đây không phải đồ của em!” Tôi nổi giận ném bức ảnh xuống đất: “Em hoàn toàn không có hứng thú với người này. Em là loại người ăn vụng sau lưng anh sao? Em làm gì cũng quang minh chính đại!”

Lục Minh Kỳ móc mỉa: “Ý em là sau này có tìm đàn ông cũng sẽ báo trước với anh một tiếng?”

“Nếu anh cảm thấy cần thiết.”

Tôi kiểu nào cũng phối hợp được hết.

Nhưng mà tôi không có dục cầu bất mãn đến mức đó. Một mình Lục Minh Kỳ là đủ rồi.

Câu trả lời này khiến Lục Minh Kỳ vô cùng không hài lòng, và rõ ràng hắn muốn truyền đạt chính xác sự không hài lòng này đến tôi.

Hắn rất giỏi che giấu cảm xúc thật của mình. Cho dù ở bên ngoài gặp phải bao nhiêu chuyện bực mình, chỉ cần bước chân vào nhà, hắn nhất định sẽ trở lại vẻ ôn hòa nhã nhặn.

Suốt ba năm, Lục Minh Kỳ chưa từng để lộ bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào trước mặt tôi.

Không phải không có, mà là không muốn.

Thế nên khi tôi có thể cảm nhận rõ ràng tâm tình hắn không vui, tức là hắn cố ý muốn tôi biết được điều đó.

Tôi đột nhiên chột dạ, đổi giọng: “Em sao có thể tìm đàn ông khác được chứ? Trong mắt anh, em là loại phụ nữ như vậy sao? Sao anh có thể nghĩ xấu cho vợ mình thế chứ?”

Lục Minh Kỳ lẳng lặng nhìn tôi mấy giây, không tranh cãi với tôi, mà hất cằm về phía bức ảnh trên mặt đất: “Ở đâu ra?”

“Bạn cho.”

“Bạn nào?”

Tôi lắc đầu.

“Không muốn nói?”

“Anh hỏi chuyện này làm gì?”

Lục Minh Kỳ không trả lời mà hỏi lại: “Hôm nay đi đâu?”

“Đi uống trà chiều với bạn.”

“Bạn của em?” Lục Minh Kỳ nhíu mày: “Trương Loan?”

Tôi vô thức lắc đầu: “Đừng đoán bậy nữa. Anh không quen đâu mà.”

Lục Minh Kỳ trầm lặng một lát, lại hỏi: “Ở đó có đàn ông?”

“Có vài người. Bạn em đưa theo bạn trai tới.”

“Bạn trai…” Lục Minh Kỳ thấp giọng lặp lại những lời này, giễu cợt: “Bạn trai lãnh lương theo tháng?”

Tôi đá bức ảnh kia đi, nhắm mắt làm ngơ.

“Trời ơi, loại chuyện này trong giới chúng ta hiếm thấy lắm sao? Anh rạch ròi thế làm gì?”

“Tên Đỗ Quân kia có đến không?”

“Không có. Chắc là cậu ta chưa có chủ. Người đến là bạn của cậu ta.” Tôi nhắc lại: “Em không thích kiểu này. Ảnh chụp xài mấy chục cái filter, ngoài đời nhìn có đẹp lắm đâu.”

Lục Minh Kỳ bắt đúng từ khóa: “Nếu người thật đẹp như trên ảnh, em sẽ thích?”

Bảy ngày không gặp, chồng tôi có khuynh hướng đâm bị thóc, chọc bị gạo.

Tiếp tục tán dóc sẽ không có hồi kết, tôi chủ động ôm lấy cánh tay hắn, kéo hắn ra ngoài.

“Anh về hồi nào? Đã ăn cơm chưa?”

Lục Minh Kỳ không giãy dụa, để mặc tôi kéo đến phòng làm việc bên cạnh.

“Anh chắc còn nhiều việc phải làm mà nhỉ? Bây giờ tranh thủ làm đi, mất công tới tối lại phải thức khuya. Em đi đặt ship đồ ăn, anh muốn ăn gì?”

“… Gì cũng được.”

“Được, vậy để em chọn. Lát nữa em đi tắm, đồ ăn giao tới thì anh ra cửa lấy nha.”

Vừa nói tôi vừa bước ra khỏi phòng. Quay đầu nhìn lại, Lục Minh Kỳ vẫn tò tò theo sau.

Tôi lại đẩy hắn trở về: “Được được được. Anh đợi ở đây đi, em bảo shipper để đồ ngoài cửa, em tắm xong ra lấy.”

Lục Minh Kỳ nói: “Anh cũng muốn đi tắm.”

“Không phải anh mới tắm xong sao?”

“Chưa tắm. Vừa c ởi quần áo, nghe thấy tiếng nên trở ra.”

“À. Vậy anh đi phòng khách tắm đi.” Chợt nhớ ra hắn đang giận dỗi, tôi phải nhường nhịn một chút, thế là lập tức đổi giọng: “Anh tắm trong phòng chính đi. Em đi qua phòng khách.”

Lục Minh Kỳ lắc đầu: “Cùng tắm.”

“Hả?”

“Cùng tắm.”