Nguyệt Lạc Cựu Mộ Lý

Chương 8




Vào thu, trời lành lạnh, Thiên Trọng Xuyên đắp một cái bếp lò nhỏ trong phòng, lúc trước ở một mình, cho dù là mùa đông, hắn cũng sẽ không làm những thứ này.

Hai người ngồi kề nhau bên cạnh bếp lò, hôm nay không lạnh, Thiên Trọng Xuyên lại vẫn đốt lửa, hắn cầm khoai lang đặt trên bếp, canh một lúc liền đưa tay lật lật, đầu ngón tay hắn đều bị nóng đến đỏ bừng, Phong Trản ôm gối đợi, không ngừng hỏi: “Chín chưa?”

Thiên Trọng Xuyên ấn đầu ngón tay vào mặt y: “Còn chưa chín, nóng hay không?”

Nhiệt độ ở đầu ngón, một hồi liền tản đi, Phong Trản mím môi không dám động, cảm thấy trên mặt có hơi ngứa, nhưng y cũng không dám vươn tay đụng, đợi một hồi, y nghe thấy tiếng thổi hơi của Thiên Trọng Xuyên, có thứ gì đó được đưa đến bên miệng y, y hé miệng cắn một cái, rất ngọt, rất mềm, là khoai lang nướng.

“Ăn ngon không?” Thiên Trọng Xuyên hỏi y.

Phong Trản gật gật đầu, không nói gì, Thiên Trọng Xuyên lột vỏ khoai lang, lại đưa tới bên miệng y để cho y ăn.

Khoai lang không lớn, Phong Trản không ăn hết, y muốn để lại cho Thiên Trọng Xuyên, nhưng Thiên Trọng Xuyên lại nhét một miếng cuối cùng vào trong miệng y, nói với y: “Ăn ngon mà nói qua mấy ngày lại nướng một ít.”

“… Ngươi không thích ăn sao?” Bên miệng Phong Trản có dính một ít vụn khoai lang, Thiên Trọng Xuyên nhìn y, duỗi tay nhặt bỏ vào trong miệng mình, không nói gì.

Phong Trản chân tay luống cuống mà sờ sờ miệng mình, Thiên Trọng Xuyên rồi lại đứng dậy đi mở cửa sổ, hơi nóng trong phòng tản một ít, Phong Trản lại cảm thấy tay có chút lạnh, y thử duỗi tay đến bên bếp lò, không cẩn thận bị bỏng tới rồi, y a một tiếng rụt tay về.

“Bị phỏng?” Thiên Trọng Xuyên đi tới cầm tay y lên nhìn, cúi đầu thổi thổi, nhìn đầu ngón tay của y vẫn là hồng hồng, nghĩ một chút, cúi đầu ngậm lấy ngón tay y.

Phong Trản không dám động, y nhấp môi đứng tại chỗ, này đã không phải là thân mật ở mức độ bình thường, Phong Trản chưa từng được đối đãi như vậy, tim y đập thật nhanh, Thiên Trọng Xuyên dường như cũng nhận thấy hơi quá phận, chậm rãi nhả ngón tay y ra, thấp giọng với y: “Nếu còn đau thì nói với ta.”

“Không đau…” Phong Trản xoay người muốn đi, Thiên Trọng Xuyên lại kéo y không cho đi, hai người giằng co hồi lâu, Thiên Trọng Xuyên buông, Phong Trản rồi lại không đi, y nhìn về phía Thiên Trọng Xuyên, rất mê mang.

Thiên Trọng Xuyên chậm rãi ôm y vào ngực, vỗ vỗ lưng y.

Ban đêm, bên ngoài nổi gió, Thiên Trọng Xuyên ôm Phong Trản, hắn cảm thấy thiếu niên dừng như hơi gầy, thầm tính toán ngày mai làm chút đồ ăn cho y. Phong Trản cuộn ở trong ngực hắn, không hề động cũng không nói gì, đợi một hồi, y nghe thấy tiếng hít thở vững vàng của Thiên Trọng Xuyên, đoán hẳn là hắn ngủ rồi.

Y chỉ là hiếu kỳ, rất tò mò, có lẽ gần đây hai người tiếp xúc quá mức thân mật, Phong Trản cũng có một loại xúc động, y lại nhớ tới lúc Thiên Trọng Xuyên ngậm ngón tay mình vào ban ngày, y thầm nghĩ, trong miệng của Thiên Trọng Xuyên nóng quá, cũng thật mềm.

Nghĩ như vậy, y lại chạm vào một chút, cũng không dám động tiếp, y liếm liếm môi mình, vùi đầu vào trong ngực Thiên Trọng Xuyên.

“Làm gì vậy?” Giọng nói của Thiên Trọng Xuyên bỗng nhiên vang lên.

Phong Trản sợ tới mức đầu óc trống rỗng, y cứng đờ, một cử động cũng không dám, Thiên Trọng Xuyên thấp giọng: “Hỏi ngươi a.”

“Ta…” Phong Trản ngẩng đầu lên, y cũng không biết phải nói thế nào.

“Ngươi rất tò mò, phải không?” Dường như Thiên Trọng Xuyên biết rõ y nghĩ như thế nào.

Không đợi Phong Trản trả lời, Thiên Trọng Xuyên liền nắm cằm y, hơi nghiêng mặt hôn xuống, vẫn là nụ hôn ôn nhu mà tinh tế, Thiên Trọng Xuyên chiếm thế chủ đạo, cả người Phong Trản đều đã tê dại, không biết đáp lại thế nào, chỉ biết mở rộng miệng mặc cho Thiên Trọng Xuyên hành động. Cánh tay hữu lực của nam nhân trưởng thành ôm lấy y, ôm cả người y vào trong ngực, cùng y môi lưỡi quấn quýt, tim Phong Trản đập quá nhanh, thở cũng không kịp thở.

Hô hấp của Thiên Trọng Xuyên lại nặng thêm một ít, Phong Trản quá dịu ngoan, điều này không khỏi làm hắn nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy Phong Trản, thiếu niên bộ dạng lạnh lùng lại có tính công kích, hắn cảm thấy mình giống như đang thuần phục một con dã thú nhỏ.

Con dã thú này thu hồi móng vuốt, lộ ra cái bụng mềm mại với hắn, chỉ cần hắn muốn, dù hiện tại hắn có ‘làm’ Phong Trản, cũng sẽ không gặp phải phản kháng.

Chính là hắn không có ý định làm như vậy.

Hôn đã lâu, Phong Trản mê mang mắt nửa híp, y cảm thấy môi của Thiên Trọng Xuyên đã rời khỏi mình, theo bản năng liếm liếm môi.

Thiên Trọng Xuyên cắn nhẹ một cái, nằm vào bên cạnh y, thấp giọng hỏi y: “Còn tò mò không?”

Lý trí của Phong Trản đã trở về vị trí, tay chân mềm nhũn không thể động, Thiên Trọng Xuyên cũng không có ý tứ để cho y trả lời, càng ôm chặt y vào ngưc, hôn trán cùng mặt y một cái lại một cái. Hắn thật sự rất thích con dã thú nhỏ này, có thể là bởi vì một câu “khẳng định không phải là ngươi sai” kia của Phong Trản, cũng có khả năng là bởi vì y mềm mại cùng tin cậy, hoặc là nước mắt cùng mềm yếu của y, thậm chí cũng bởi vì y lộ ra lạnh nhạt đối với mình ở lần đầu gặp mặt, Thiên Trọng Xuyên nhặt về một con rồng giương nanh múa vuốt, liền nhận được một con động vật nhỏ dịu ngoan, trái tim y thật mềm thật mềm.

Phong Trản đỏ mặt bị hắn ôm hôn, không đẩy ra, cũng không kháng cự, có lẽ nơi này chỉ có hai người bọn họ, y không cần sợ bị người khác biết, trong lòng của y không có bất kỳ cảm giác chán ghét, liền mặc Thiên Trọng Xuyên đi.

Y ngẩng đầu, tiến đến bên miệng Thiên Trọng Xuyên, thử hôn một cái, y không nhìn thấy, hôn phải cằm của Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên dùng cằm cọ cọ môi y, lại hơi cúi đầu hôn đến y.

Phong Trản phát ra tiếng hừ hừ giống như động vật nhỏ, Thiên Trọng Xuyên nghe vào vừa thấy mềm nhũn lại vừa động tâm, hắn ôm chặt eo của Phong Trản, luồn tay vào trong quần áo của y sờ soạng.

“… Đừng.” Phong Trản nức nở cự tuyệt, đẩy tay hắn ra ngoài, Thiên Trọng Xuyên lập tức thu tay lại, môi cũng tách ra khỏi y. Thiên Trọng Xuyên vỗ vỗ lưng y: “Ngủ đi.”

Một lúc lâu sau Phong Trản cũng không ngủ được, nơi vừa rồi bị Thiên Trọng Xuyên sờ đến có chút nóng, y không biết vì sao.

….

Phong Trản đã ở nơi này từ mùa hạ đến mùa thu.

Mùa thu có rất nhiều thứ có thể ăn, Thiên Trọng Xuyên muốn cho Phong Trản ăn nhiều một chút, bỏ rất nhiều tâm huyết nấu cơm cho y, tuy Phong Trản không thấp, nhưng là có hơi gầy.

Thiên Trọng Xuyên phát hiện y thích ăn ngọt, sẽ thường xuyên làm khoai lang nướng cho y ăn, phía trên bôi một chút mật ong, hắn cảm thấy mình không chỉ đang dưỡng một con động vật nhỏ, chính là càng hơn thế nữa, hắn không nghĩ nhiều, Thiên Trọng Xuyên chưa từng trải qua như thế này.

Phong Trản không nhìn thấy, có chút dính hắn, nếu như không nghe thấy được bất luận âm thanh gì từ hắn, sẽ mở miệng hỏi hắn ở đâu, cho nên hắn làm gì đều canh chừng ở bên cạnh Phong Trản, Phong Trản liền an tĩnh ngồi bên cạnh hắn như vậy, vừa ngồi chính là thật lâu.

Bạch Lộ* đã qua, trời chuyển lạnh, buổi sáng thức dậy, cây cỏ trong sân đều kết sương sớm, Phong Trản giống như có chút sợ lạnh, cũng may trong ngực của Thiên Trọng Xuyên rất ấm, ngón chân của y đều bị bắp đùi ấm áp của Thiên Trọng Xuyên kẹp lấy, hơi hơi nhúc nhích, Thiên Trọng Xuyên lại ôm y chặt thêm một chút, lúc này thái dương vừa mới mọc lên, đâu đâu cũng là sương mù mênh mông, Phong Trản mơ mơ màng màng, chỉ cảm thấy xung quanh đều ấm áp dễ chịu, thật thoải mái.

(*白露 Tiết Bạch lộ có nghĩa là nắng nhẹ, biểu thị tiết thay đổi nhiệt độ khí hậu, là tiết thứ ba trong mùa Thu, cũng là tiết thứ mười lăm trong năm.. Nó thường bắt đầu vào khoảng ngày 7 hay 8 tháng 9 dương lịch.)

“Tối hôm qua ngươi kêu cái gì?” Thiên Trọng Xuyên ôm y hỏi.

“Hả?” Phong Trản chưa phản ứng lại: “Ta không có kêu a.”

Thiên Trọng Xuyên đột nhiên ngậm tai y liếm liếm, Phong Trản nhịn không được run rẩy kêu ra tiếng, giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng Thiên Trọng Xuyên lại ôm chặt y: “Kêu giống như vậy, có phải là ngươi nằm mơ hay không?”

Thiên Trọng Xuyên đều đang nói bậy, Phong Trản kịp phản ứng, tai y đều đỏ bừng, không ngừng giãy giụa, Thiên Trọng Xuyên vỗ vỗ lưng y giống như trấn an: “Được rồi được rồi, đừng lộn xộn, lại ngủ một hồi, ta đi nấu cơm, hôm nay dẫn ngươi ra ngoài.”

Phong Trản không ngủ.

Ăn cơm xong, Thiên Trọng Xuyên kéo Phong Trản rời đi, mấy con chó nhỏ kia cũng di theo, hôm nay phải tiễn chúng đi.

Chó đã trưởng thành, dĩ nhiên không thể ở lại chỗ này nữa rồi, trong lòng Phong Trản có chút hụt hẫng, cũng không nói được vì sao, dường như là mới nhận ra, rồi cũng có một ngày y sẽ phải đi.

Bởi vì nghĩ tới điều đó, Phong Trản có chút ỉu xìu, Thiên Trọng Xuyên cho là y đi mệt, rất tự nhiên cõng y lên lưng, mấy con chó nhỏ rất hiểu tính người, vẫn luôn đi theo hai người bọn họ, Thiên Trọng Xuyên cõng Phong Trản đi rất xa, gần như sắp tới trên núi rồi, mới ngừng lại, hắn cuộn lưỡi huýt một tiếng thật dài, Phong Trản nghe thấy tiếng thở hồng hộc của mấy con chó nhỏ xung quanh bọn họ.

“… Không thể không đi sao?” Phong Trản dù sao cũng là đứa nhỏ, y mềm lòng, không bỏ được mấy con chó này.

“Chó hoang sao có thể nuôi ở nhà?” Thiên Trọng Xuyên giải thích cho y: “Lại lớn hơn một chút, liền không biết tự mình đi kiếm ăn, đến lúc đó thả ra, khẳng định chúng phải chết đói trong núi?”

Phong Trản nắn nắn bả vai Thiên Trọng Xuyên, y do dự mà nói nhỏ: “Nuôi luôn, không được sao?”

“Trong miếu chỉ có một chút như vậy.” Thiên Trọng Xuyên vỗ vỗ tay y: “Chó hoang nuôi thành chó giữ nhà, bọn chúng sẽ bị nghẹn hỏng.”

Phong Trản liền trầm mặc, có chút ủ rũ cọ cọ mặt vào vai Thiên Trọng Xuyên, y nghe thấy tiếng mấy con có chạy xa, trong lòng có chút mất mát, cảm thấy chúng nó cùng Thiên Trọng Xuyên đều vô tình như nhau.

Thiên Trọng Xuyên thả y xuống đất, nắm cằm y nhìn bộ dạng có chút không vui của y, dỗ dành: “Đợi lát nữa về lại nướng khoai cho ngươi ăn, còn có mật ong, được không?”

Phong Trản ừ một tiếng, vẫn là có chút cô đơn, Thiên Trọng Xuyên dứt khoát ôm eo y hôn xuống, môi lưỡi quấn quýt phát ra tiếng nước ướt át, Phong Trản lúc đầu còn đẩy hắn ra, về sau liền mễm nhũn, vừa ngoan lại vừa an tĩnh mặc cho hắn hôn môi, tay phải cùng tay trái của hắn đan vào nhau, mười ngón siết chặt. Thiên Trọng Xuyên hôn đủ rồi, lại đi liếm khóe môi y, một đường xuống, nhẹ nhàng hôn cổ y một chút, cõng y trở về.

Đó là một ngày đầy mây, nổi gió, Thiên Trọng Xuyên đi nhanh hơn, hắn biết Phong Trản sợ lạnh, Phong Trản nằm trên lưng hắn, đột nhiên ôm chặt hắn, y không biết mình sẽ đi lúc nào, có lẽ là tháng sau, có lẽ là ngày mai, Phong Trản không làm được vô tình giống như mấy con chó kia, y bắt đầu luyến tiếc Thiên Trọng Xuyên rồi.

Là chỉ có một chút luyến tiếc hay là rất nhiều, Phong Trản không rõ ràng lắm, mặt của y dán vào cổ của Thiên Trọng Xuyên, nằm sấp trên bờ lưng rộng lớn của hắn, cọ cọ giống như làm nũng, trời đất mênh mông, y không nhìn thấy gì, y cũng không có chỗ nương tựa.

Cho nên y luyến tiếc.

Trở về nhà, Thiên Trọng Xuyên còn cõng y, đi tới đi lui giống như dỗ trẻ nhỏ, Phong Trản thật vất vả lộ ra chút ý cười, Thiên Trọng Xuyên mới thả y xuống, vội vàng làm khoai lang nướng cho y.

Có một số việc đã mở đầu, liền sẽ không dừng được, Phong Trản cảm thấy trong lòng mình cũng có hơi ngứa, y muốn hôn Thiên Trọng Xuyên, vừa rồi Thiên Trọng Xuyên ôm eo của y hôn môi y, tim Phong Trản đập đặc biệt nhanh.

Khoai lang đã nướng xong, Phong Trản không ăn, y liếm liếm mật ong phía trên, thử lại gần hôn Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên không trốn, bưng lấy mặt y đáp lại, Phong Trản nhìn qua có chút đáng thương, Thiên Trọng Xuyên mềm lòng, hắn ngồi xuống, ôm Phong Trản vào trong ngực mình, nhẹ giọng hỏi y: “Làm sao vậy?”

“Nếu như ta rời đi, ngươi cũng sẽ tiễn ta đi giống như vậy sao?” Phong Trản hỏi hắn.

Thiên Trọng Xuyên vốn đang nhẹ nhàng vuốt ve lưng y, nghe được câu này, hắn ngừng lại, dường như thông suốt trong nháy mắt.

Hắn chậm rãi buông Phong Trản ra, đưa khoai lang nướng cho y ăn, đứng dậy ra cửa, Phong Trản mê mang nghe tiếng bước chân đi xa của hắn, giống như đột nhiên kịp phản ứng, y đứng lên đuổi theo Thiên Trọng Xuyên, không cẩn thận vướng phải ngưỡng cửa, nhưng y không ngã sấp xuống, Thiên Trọng Xuyên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy y, lại đẩy y trở về ghế ngồi: “Ta đi nấu cơm.”

Phong Trản cúi đầu, thật cô đơn mà ừ một tiếng, y ghé vào trên bàn, xương bả vai gầy yếu nhô lên, nhẹ nhàng đặt khoai lang nướng ở một bên.

Thiên Trọng Xuyên xoay người đi ra ngoài, không lại nhìn y.

Đêm hôm đó, Thiên Trọng Xuyên không ôm y ngủ, Phong Trản đưa lưng về phía hắn, mím môi trầm mặc, mãi cho đến hơn nửa đêm, Phong Trản cho là hắn ngủ rồi, vươn ngón tay nhẹ nhàng móc lấy ngón tay của hắn, chạm một cái lại một cái.

Thiên Trọng Xuyên chưa ngủ, ngón út của hắn được ngóntay lành lạnh của Phong Trản bao lấy, trái tim run lên, hắn biết mình không nên trêu chọc đứa nhỏ này, nhưng là hắn có chút khó khống chế được tình cảm*, quá khứ đã qua, hắn đã trải qua đủ nhiều, lại chưa bao giờ có loại cảm giác này, hắn vậy mà cũng sẽ luyến tiếc.

(*情难自控 tình nan tự khống.)

Hắn đột nhiên nhớ tới câu chuyện xưa mình kể cho Phong Trản nghe, nữ tử chết đi cùng Quỳnh Hoa kia, nếu như chậm rãi ở chung với Phong Trản, điểm luyến tiếc ý nhất định sẽ biến thành càng thêm si cuồng, Thiên Trọng Xuyên không thể phủ nhận chính mình có một chút hy vọng, cũng có một chút động tâm.

Chính là hắn càng không thể phủ nhận, giữa mình và Phong Trản có một cái hào rộng khó có thể vượt qua, cho dù về sau Phong Trản có biến thành dạng gì, hắn cũng không xứng ở cùng một chỗ với thiếu niên này.

Phong Trản thờ dài một hơi thật nhẹ, y dùng đầu cọ cọ vào cánh tay của Thiên Trọng Xuyên, đầu ngón tay hơi lạnh sờ lên ngón tay của Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên mở mắt nhìn y, phát hiện Phong Trản mím môi, vành mắt có chút đỏ.

Đầu quả tim Thiên Trọng Xuyên giống như bị cái gì đâm nhói một cái, nổi lên đau cùng ngứa, hắn đưa tay cọ cọ mí mắt Phong Trản: “Ngươi làm sao vậy?”

Phong Trản hoảng sợ, xoay người, Thiên Trọng Xuyên bẻ vai y lại để cho y quay mặt về phía mình, y cũng không phản kháng, chỉ ủ rũ trầm mặc như vậy, trái tim Thiên Trọng Xuyên mềm nhũn, hắn đành phải ôm Phong Trản vào ngực, vỗ vỗ bờ lưng mảnh khảnh của y, lại hôn hôn khóe môi y: “Ôm ngươi ngủ.”

Ngoài sân hoàn toàn yên tĩnh, tiếng gió cũng không có, Thiên Trọng Xuyên ôm Phong Trản, cảm thấy y mềm mại ở trong ngực mình, dùng sức ôm một cái, xương cốt thật sự cứng, Phong Trản bị hắn lăn lộn không ngủ được, cũng không muốn ngủ lắm, y lại chu môi đi hôn Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên trốn, Phong Trản liền cúi đầu không để ý tới hắn.

“Ngươi cáu kỉnh gì vậy?” Thiên Trọng Xuyên thật ôn hòa, duỗi tay sờ sờ cằm y: “Có thể tùy tiện lấy hôn để chơi sao?”

“Không phải ngươi hôn ta trước sao?” Phong Trản rầu rĩ phản bác: “Ban ngày ngươi còn hôn ta, cũng là hôn chơi phải không?”

Thiên Trọng Xuyên nhớ tới đêm ấy, Phong Trản cười ra một má lúm đồng tiền, chu môi hôn lên mặt mình, là ai bắt đầu trước a? Nụ hôn tính trẻ con của Phong Trản đó cũng được tính? Rốt cuộc, đúng là mình trêu chọc trước.

“Phong Trản,” Thiên Trọng Xuyên thấp giọng: “Ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”

Cho dù làm một người hay một con rồng, Phong Trản cũng không lớn, y vẫn là đứa nhỏ, Phong Trản nghĩ một chút, nói cho Thiên Trọng Xuyên: “Mười bảy rồi.”

Thiên Trọng Xuyên nhìn y, tự trách bản thân sao lại khiến cho một đứa bé khổ sở, hắn lại kéo Phong Trản dịch lên một chút, bưng lấy mặt y dùng đầu ngón tay cọ cọ, Phong Trản hỏi hắn: “Nếu như ta rời đi, ngươi sẽ luyến tiếc ta sao?”

Lời nói mang tính trẻ con, chỉ có trẻ con mới có thể nói ra, chính là đứa bé này lại khiến cho Thiên Trọng Xuyên cảm thấy đáng thương lại đáng yêu, khiến cho hắn mềm lòng cùng thương tiếc, hắn đành phải ôm chặt Phong Trản, hỏi y: “Ngươi nói ta có khả năng nhớ hay không?”

Này quá thân mật rồi, Phong Trản không biết trả lời như thế nào, Thiên Trọng Xuyên nhắm mắt ghé sát vào y, ngậm lấy tai y nhẹ nhàng liếm, một chút một chút, liếm đến y mềm nhũn hừ ra tiếng, ngón tay mảnh khảnh bắt lung tung ở trên người Thiên Trọng Xuyên, Thiên Trọng Xuyên liếm đủ rồi, đưa tay sờ sờ bả vai lộ ra ngoài của y, Phong Trản lại nói: “Ta không muốn…”

Thiên Trọng Xuyên dừng tay, chỉ là không có tiếp tục động, vẫn cứ vuốt ve bờ vai y, Phong Trản thở hổn hển, không biết nghĩ thế nào, chống tay ngồi dậy, nằm trên người hắn hôn lấy bờ môi hắn.

“Không phải là ngươi không muốn sao?” Thiên Trọng Xuyên đẩy y ra, cầm cổ tay y không cho y động.

Phong Trản an tĩnh một hồi, ghé vào trên giường giống như nhụt chí, y thật loạn, muốn hay không? Muốn cái gì? Y cũng không rõ ràng lắm.

Thiên Trọng Xuyên đột nhiên đưa tay sờ sờ giữa hai chân Phong Trản, nơi đó còn mềm, Phong Trản hoảng sợ, Thiên Trọng Xuyên luồn tay vào quần y bóp nhẹ mấy cái, có lẽ bởi vì quá khẩn trương, Phong Trản vẫn còn chưa có phản ứng, giống như Thiên Trọng Xuyên liếc mắt lúc đổi quần cho y, mềm mại rúc ở đó.

Phong Trản đẩy y, cắn răng, tim đập sắp nhảy ra ngoài, vừa gấp vừa tức: “Ngươi đừng như vậy!”

Thiên Trọng Xuyên dùng lòng bàn tay cọ cọ chỗ đó, Phong Trản đã có chút phản ứng, y đẩy không còn dùng sức như trước, Thiên Trọng Xuyên một tay ôm y, một tay cầm lấy phía dưới hơi cứng của y vuốt ve xoa nắn, không lâu sau liền cảm thấy Phong Trản đã hoàn toàn cương cứng, Thiên Trọng Xuyên giống như khi dễ người, không cho y giãy giụa, trong lòng có một loại sảng khoái không thể giải thích được.

Phong Trản nhịn không được kêu ra tiếng, giống như một con thú nhỏ, y chưa từng trải qua, loại cảm giác này quá xa lạ, y một bên đẩy Thiên Trọng Xuyên, một bên muốn hôn môi với hắn, miệng ư ư a a, chẳng được bao lâu, y liền lắc mông, ngón tay bám chặt cổ tay của Thiên Trọng Xuyên: “Không được…”

“Sao lại không được?” Hô hấp của Thiên Trọng Xuyên đã có chút loạn, hắn giống như thưởng thức một thứ tốt, dựa vào ánh trăng ngắm Phong Trản, hắn nghe thấy Phong Trản nói: “Ta muốn… muốn đi nhà xí!”

Thiên Trọng Xuyên dùng sức vuốt mấy cái, Phong Trản run run rẩy rẩy bắn ra, y ngửa đầu không ngăn được thở gấp. Thiên Trọng Xuyên cúi đầu hôn hôn miệng y, không nói gì.

Một lúc sau, Phong Trản mới phục hồi tinh thần, y hốt hoảng nói câu gì đó, Thiên Trọng Xuyên không nghe rõ, hỏi y: “Ngươi nói gì?”

“Ta nói.” Phong Trản vừa sợ lại vừa thấy thẹn: “Có phải là ta tiểu ở trên tay ngươi…”

Thiên Trọng Xuyên bật cười, hắn ôm Phong Trản ngã xuống giường, không nói gì khác, chỉ hỏi y: “Ngươi ở nhà, mẹ ngươi gọi ngươi là gì?”

Phong Trản ngơ ngác quay về phía hắn: “Gọi ta Tiểu Bảo.”

“Tiểu Bảo,” Thiên Trọng Xuyên cầm quần áo mình cởi ở bên lau sạch tay, hắn ôm Phong Trản hôn một cái, còn gọi một tiếng: “Ngủ đi, Tiểu Bảo.”