Nam Nhân Chỉ Ảnh Hưởng Tốc Độ Rút Kiếm Của Ta

Chương 6: Chương 6





“Các vị trưởng lão, không phải như thế.

Tiểu sư tỷ tuy rằng ngày trước hành động lỗ mãng, nhưng đệ tử có thể cảm nhận được lần này tiểu sư tỷ thật sự muốn cứu người, tuy rằng xảy ra việc ngoài ý muốn…” Mạnh Hồng Tuyết diễn xuất vô cùng chân thật, nước mắt rơi không ngừng, không chú ý tới ánh mắt Kỳ Niệm Nhất nhìn hắn.

Có lẽ cũng không ai có thể chú ý tới, vì dù sao vải lụa màu đen trước mắt đã che giấu đi hết thảy cảm xúc của nàng.

Giờ khắc này, đôi mắt giấu sau miếng vải của Kỳ Niệm Nhất chợt biến thành một màu trắng dã, trong lòng trắng có một vòng sáng kim sắc nhàn nhạt, hoàn toàn không phải mắt của nhân loại bình thường.

Mọi thứ ở trước mắt nàng đều trở nên không giống nhau.

Những người đứng ở đây, trong mắt nàng không hề có dung mạo cụ thể, mỗi người đều là một vầng sáng hình người, có đậm có nhạt, màu sắc cũng không giống nhau.

Trên đỉnh đầu mỗi người có một hàng chữ nhỏ, nhìn kỹ thì viết đúng tên họ mỗi người, thân phận cùng xuất thân.


Kỳ Niệm Nhất lặng lẽ nhìn lướt qua người Mạnh Hồng Tuyết, quanh thân hắn tràn lan một màu đen sâu thẳm.

Màu sắc này Kỳ Niệm Nhất chỉ từng thấy qua trên người sinh vật Thâm Uyên.

Trên đỉnh đầu hắn còn có một hàng chữ màu đỏ [Sinh vật Thâm Uyên cao cấp - Ảnh Họa].

Quả nhiên không sai.

Cũng là vì xem qua quyển sách kia nàng mới biết được, sư đệ Mạnh Hồng Tuyết được cưng chiều ở Thương Hoàn, hai năm trước đã bị sinh vật Thâm Uyên hút sạch sẽ huyết nhục, đào rỗng thân thể, chỉ còn thể xác bị khống chế.

Thứ khống chế hắn chính là sinh vật cao cấp ở Thâm Uyên, được mọi người xưng là Ảnh Họa, người bị Ảnh Họa hút sạch sẽ như Mạnh Hồng Tuyết còn được gọi là con rối Ảnh Họa.

Sau khi hút huyết nhục của ký chủ, Ảnh Họa sẽ kế thừa một vài năng lực cùng ký ức của người đó, chúng nó cực giỏi thuật ngụy trang, làm cho người khác rất khó nhìn ra sơ hở.

Ở trong sách, Nhị sư huynh thay nàng tiếp nhận hình phạt hủy bỏ tu vi cùng căn cốt, huyệt vị toàn thân bị 108 cây Thấu Cốt Đinh hủy hoại hoàn toàn, thất hồn lạc phách bị Ảnh Họa nhân cơ hội chiếm cứ thân thể, khiến cho Nhị sư huynh hoàn toàn trở thành con rối.


Từ đó, Ảnh Họa khống chế thân thể chỉ còn lại vỏ rỗng của Nhị sư huynh, lợi dụng ký ức của Nhị sư huynh tiết lộ vô số tình báo quan trọng của Thương Hoàn, dẫn đến bọn họ liên tục bại trận trong trận chiến ở Thâm Uyên.

Thậm chí đến cuối cùng nó vẫn không buông tha Nhị sư huynh, khiến hắn mang tội danh phản đồ, chịu tiếng xấu vĩnh viễn khắp Thương Hoàn.

Trang sách trong khí hải của Kỳ Niệm Nhất lại có vài hàng chữ đang tỏa sáng.

Nói đến sau khi Ảnh Họa khống chế thân thể Nhị sư huynh, dùng thân phận Nhị sư huynh phản bội Thương Hoàn, dẫn đến thanh danh Nhị sư huynh bị ô uế, nó khinh thường nói:[Kế hoạch khi đó chẳng qua là muốn ly gián Kỳ Niệm Nhất và Thương Hoàn, không ngờ tên ngốc này nhất định muốn chịu tội thay sư muội, ngược lại thay chúng ta giải quyết một kẻ địch khác, đúng là ngu xuẩn đến tột cùng.

]Kỳ Niệm Nhất hơi quay đầu là có thể nhìn thấy Mạnh Hồng Tuyết đứng bên cạnh.

Sắc mặt hắn tái nhợt không thôi, mới vừa rồi khóc nên hốc mắt vẫn còn đỏ, đang tha thiết khuyên giải các trưởng lão môn phái đang ngồi ở sảnh đường, hi vọng bọn họ tha cho nàng một con đường sống.

Túi da tốt như vậy lại bị một sinh vật không phải nhân loại cướp đoạt.

“Linh Hư Tử chưởng môn, nàng ta rắp tâm hại người, tội đáng chết!”“Lần trước nàng thả dư nghiệt Yêu tộc chạy thoát, còn nói là ngoài ý muốn, ta đã cảm thấy khả nghi rồi.

”“Nàng ta từ nhỏ đã vô pháp vô thiên, không xem quy củ Thương Hoàn ra gì, bây giờ lại làm ra việc đại nghịch bất đạo như thế, mong Linh Hư Tử chưởng môn nghiêm trị!”.