Nam Nhân Chỉ Ảnh Hưởng Tốc Độ Rút Kiếm Của Ta

Chương 1: Chương 1





Ngày mười chín tháng tư là ngày thích hợp để xuất ngục.

Kỳ Niệm Nhất rời khỏi ngục giam vào sáng sớm, trên đỉnh núi Ngục Phong ở Thương Hoàn có rất nhiều người.

Có người tới đón nàng xuất ngục, cũng có người tới áp giải nàng đi thẩm vấn.

Một tháng sống ở Ngục Phong cũng không thay đổi nàng là mấy, nàng vẫn mặc bộ quần áo của đệ tử nội môn Thương Hoàn thanh nhã mộc mạc, vạt áo không nhiễm bụi trần, cổ tay trắng như bạch ngọc lộ ra khỏi tay áo, ngón tay nàng rất dài, khớp xương rõ ràng, toàn thân đơn sơ chỉ có cái mão bằng gỗ mun dùng để vấn tóc miễn cưỡng được xem như trang sức trên người.

Vải lụa đen che hai mắt, dưới ánh nắng mặt trời, trên vải đen như có muôn vàn tinh tú lấp lánh khiến Kỳ Niệm Nhất trở nên nổi bật giữa đám đông.

Những người tới đón nàng xuất ngục đều mặc trang phục đệ tử Thương Hoàn màu lam, có đậm có nhạt, xen lẫn trong đó là một người mặc quần áo màu đen có hơi khác biệt.


Thiếu niên tóc đen mặc hắc y tên gọi Sở Tư Niên, hắn vác theo một thanh đại kiếm cũng màu đen, đứng giữa đám đông, một người một kiếm tựa như hợp lại thành một, trở thành một bóng kiếm màu đen cô độc lạnh lùng.

Hắn nhìn về hướng của Kỳ Niệm Nhất, sau khi nhìn thấy được bóng dáng của nàng, đôi mắt lóe sáng, nhanh chóng tiến lên nghênh đón:“Ngươi xuất ngục rồi.

”Kỳ Niệm Nhất nghe rõ được từng tiếng hít thở của đám sư tỷ muội đang vây xem.

Còn nghe được tiếng lòng chân thật được che giấu sau bốn chữ “Ngươi xuất ngục rồi" kia.

[Lại có tiền rồi.

]Kỳ Niệm Nhất liếc hắn, còn chưa mở miệng thì trong đầu đã bị các loại âm thanh chiếm đóng.

[Người lạnh lùng như Sở đạo hữu, thế mà ánh mắt khi nhìn tiểu sư tỷ lại dịu dàng đến mức muốn chảy ra nước, ngọt xỉu!]Kỳ Niệm Nhất vô cảm suy nghĩ, ánh mắt Sở Tư Niên nhìn nàng rõ ràng là ánh mắt khi chó nhìn thấy xương, là kiếm tu nghèo khổ nhìn thấy tiền.

Nàng đang muốn vòng qua hắn thì lại nghe thấy tiếng lòng của một quần chúng đang vây xem khác.

[Tiểu sư tỷ không những bị phong ấn linh lực và tịch thu bội kiếm, mà còn bị thu hồi toàn bộ pháp bảo phòng hộ, sống ở nơi khốc liệt như Ngục Phong một tháng trời, vậy mà khi đi ra vẫn có thể phong độ như thế, không hổ danh là tiểu sư tỷ của Thương Hoàn.

]Kỳ Niệm Nhất không quan tâm mình có phong độ hay không, nhưng có một câu đã nói trúng tim nàng.


Nàng đã bị tịch thu kiếm đúng một tháng trời.

Đối với một kiếm tu mà nói, đây là điều không thể chấp nhận.

Vì thế nàng thu hồi lại bước chân, vòng trở về trước mặt Sở Tư Niên.

Đám sư tỷ muội đứng vây xem thấy cảnh tượng này, hận không thể lập tức hạ Mê Hồn Đan đưa hai người đi động phòng.

[Không được, ta còn phải cho bọn họ thêm ít Tiên Duyên Tiên.

]Tất cả âm thanh đều im bặt, Kỳ Niệm Nhất xòe tay ra trước mặt Sở Tư Niên: “Kiếm của ta đâu rồi?”Sở Tư Niên trưng ra khuôn mặt lạnh lùng, không hề để lộ ra việc sáng sớm đã đứng thủ ở đây là vì muốn mượn tiền, hắn yên lặng vài giây, sau đó không phụ sự mong đợi của mọi người, lên tiếng đáp: “Ngươi nói thanh nào?”Kiếm được xem là đạo lữ của kiếm khách.

Đối với Kỳ Niệm Nhất mà nói, đạo lữ của nàng có lẽ hơi nhiều.


Vốn dĩ ngày xuất ngục phải là ngày đáng để ăn mừng, đấy là nếu như không phải hôm nay nàng mới biết được mình là nữ phụ bạch nguyệt quang trong một quyển ngôn tình cẩu huyết.

…Vào năm thứ mười bảy sống ở tu tiên giới hiểm nguy rình rập, vào ngày thứ ba mươi bị nhốt ở Ngục Phong, Kỳ Niệm Nhất vô tình bị gió lớn trên núi Ngục Phong bổ trúng đầu.

Cũng không có bị thương gì, chỉ là bị bổ trúng ngất đi một lúc, trong khí hải của nàng đột nhiên xuất hiện một quyển sách.

Trên bìa quyển sách có mấy chữ to lấp lánh kim quang, “Tình nhân thế thân: Sủng thiếp chạy trốn của đệ nhất tiên tôn", vừa nhìn là biết không phải sách đứng đắn.

.