Mang Theo Kho Hàng Trở Về Thập Niên 80

Chương 40: Chương 40





Bên phía Lưu Hân, bởi vì lúc trước chưa kịp nói ra hết, giá cả những bộ đồ lót kia đều biến thành sáu hào, cô bán cho Lưu Hân, còn có thể kiếm được hai hào.

Cùng lắm thì đến lúc đó lại tốn bốn hào đi xe buýt, lại đi mua một lô, dù sao cũng không thiệt thòi.

Sau khi nghĩ thông suốt những chuyện này, lúc Lâm Niệm mở miệng liền đơn giản hơn rất nhiều, cô như là đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu nói: "Đúng vậy, chị Lưu, thật đúng là, thật ra lúc trước em và chị Mạnh đi ra ngoài, đã mua hai bộ nội y, lúc này cũng đủ mặc, lúc trước nhìn nội y trong chợ bán sỉ có giá cả quá rẻ, không để ý liền mua nhiều như vậy, nếu chị Lưu muốn thì em liền bán lại cho chị.

”"Vậy những bộ đồ lót mới mua đó của cô đều chưa từng mặc qua đúng không?" Lưu Hân hỏi.

Lâm Niệm lập tức gật đầu: "Đúng vậy, em mới mặc hai bộ đồ lót lúc trước tốn hai đồng mua được, thực sự luyến tiếc mặc đồ lót mới, đến bây giờ còn dư lại ba mươi bộ đồ lót mới, nếu chị Lưu muốn thì khi trở về tự mình chọn lựa mấy bộ đi.


"Cô mua một trăm bộ đồ lót, chỉ lấy năm mươi bộ ra, lúc trước ở trong ký túc xá bán được mười bảy bộ, lại tặng Lý Vân ba bộ, nới chỉ dùng hai mươi bộ mà thôi.

“Vậy tôi lấy hết "Lưu Hân hưng phấn nói, "Lát nữa cô đưa cả túi đồ lót đó cho tôi đi.

”“Chị Lưu muốn nhiều như vậy? "Lâm Niệm ngạc nhiên nói.

“Cái này không phải là vì cô muốn chia sẻ sao?” Lưu Hân nghiêm túc nói, "Không phải cô không nỡ dùng những thứ đó sao, không bằng đưa hết cho tôi, tiền lấy được không bằng mua một chút đồ ăn, cô xem cô đã gầy như vậy rồi, phải ăn nhiều đồ ăn ngon một chút, dưỡng thân thể thật tốt mới được.

"Lâm Niệm gật đầu, đối với điểm này ngược lại là đồng ý.

Kỳ thật từ sau khi cô đến nhà hàng này làm việc, thân thể của cô so với lúc trước đã tốt hơn rất nhiều, nhưng quả thật phải bồi bổ nhiều hơn, quay đầu lại cô cũng quả thật muốn đi mua một chút thịt, đến lúc đó có thể mượn bếp sau làm chút đồ ăn ngon cho mình.

"Đúng không?" Lưu Hân thấy cô đồng ý, lại càng hăng hái nói: "Cô cũng không thể lúc nào cũng muốn mua đồ rẻ như vậy, nghe lời tôi, ăn uống đàng hoàng, sống qua ngày mới là quan trọng nhất, mấy cái đồ lót trong ký túc xá kia cô không nỡ mặc, vậy tôi liền thay cô chia sẻ, cô xem có phải tôi đối với cố rất tốt không?"Trong lòng Lâm Niệm xẹt qua một tia bất đắc dĩ, trên mặt vẫn lộ ra nụ cười: "Vâng, cám ơn chị Lưu.

”“Vậy bây giờ chúng ta đi lấy luôn đi, tôi đưa tiền cho cho.


"Lưu Hân nói xong, vội vàng kéo Lâm Niệm đi đến ký túc xá.

Sau khi đến ký túc xá, Lưu Hân lập tức đếm đồ lót trong túi, đếm rõ ràng đúng là ba mươi bộ, trực tiếp lấy ra mười tám đồng giao cho Lâm Niệm, sau đó mang theo đồ của mình, xoay người ra cửa.

Lâm Niệm nhìn bóng lưng vội vã của cô ấy, nhớ tới hôm nay là ngày cô ấy nghỉ ngơi.

Gấp gáp như vậy cầm đồ rời đi, hẳn là đã có nơi để xuất hàng.

Sau khi cửa ký túc xá đóng lại, Lâm Niệm xoa xoa mặt, buôn bán quả nhiên là da mặt dày một chút, vừa rồi Lưu Hân một hơi dọn sạch tồn kho của cô, cô lại có chút ngượng ngùng.

Sớm biết thị trường của Lưu Hân lớn như vậy, cô hẳn là đem 100 bộ nội y lấy ra hết, bằng không lúc này đều dọn sạch.

Nhưng mà cũng không được, suy nghĩ của Lâm Niệm xoay chuyển, đi về phía sau phòng bếp, dù sao bây giờ vẫn là thời gian làm việc, tuy rằng bếp sau lúc này không bận, cô cũng phải ở đây, không chừng lát nữa lại bận rộn.


Lúc đi đến phòng bếp, Lâm Niệm tính toán tình hình tài chính của mình.

Nếu ngay từ đầu cô đã lấy một trăm bộ đồ lót ra, về mặt giá cả sẽ khó mà nói, bốn hào một bộ và sáu hào một bộ, mua một trăm bộ giá chênh lệch là hai mươi đồng.

Nếu cô thật sự lấy ra một trăm bộ bộ, thì không thể không báo giá bốn hào, dù sao mọi người đều biết lúc cô cơ bản xem như trên người không có một xu dính túi.

.