Khi Bạn Trai Là Người Đông Bắc

Chương 19: 19: Chương Cuối





Tháng năm là thời gian Khúc Miên bắt đầu bước vào kỳ nghỉ, Tát Tân Địch phải ra nước ngoài thi đấu.

Khúc Miên đứng đợi ngoài nơi cậu tập huấn, cả nhóm con trai cao lớn cùng bước ra từ đó nhưng Khúc Miên chỉ liếc mắt là tìm thấy cậu.

Cậu mặc đồng phục bóng rổ màu đỏ, trên áo ghi số 7, vai đeo hành lý giản đơn, là người đẹp trai nhất trong số bọn họ.

Tát Tân Địch vừa định lên xe bus, ánh mắt cậu vô tình quét xung quanh, bắt gặp bóng dáng Khúc Miên đang đứng dựa lưng một chiếc ô tô, anh mặc bộ quần áo ở nhà màu trắng.

Dưới độ thấu suốt cao của không khí, trên người anh tựa như đang tản ra tiên khí vậy.

Cậu ném vội hành lý của mình cho đồng đội rồi chạy vụt ra chỗ anh, ôm chầm lấy anh ấy, tựa như chưa đủ mà nhấc bổng anh lên.

Thật sự là vậy, hai tay cậu ôm lấy eo anh nhấc bổng anh khỏi mặt đất, đứng nguyên tại chỗ xoay một vòng mới chịu, ngửa đầu hớn hở hỏi anh: “Nhớ em rồi đúng không?”
Cửa sổ ô tô sau lưng Khúc Miên từ từ hạ xuống, mẹ Tát bi thương nhìn anh: “Miên Miên, thằng này không phải con của mẹ đúng không?”
Khúc Miên: …
Khúc Miên nhịn cười.


Tát Tân Địch chào hỏi mẹ mình, đồng đội cậu đang gọi, Khúc Miên thấp thoáng thấy bóng Thạch Dạng lẫn trong đó, vẻ mặt sa sầm nhìn về bên này.

Khúc Miên tiễn cậu về xe, Thạch Dạng nhìn thấy anh, không nói gì.

Sau ngày hôm đó Thạch Dạng có tới nhà tìm anh, nhưng lần nào cũng không gặp được.

Tát Tân Địch là người cuối cùng lên xe, ngay lúc bác tài chuẩn bị đóng cửa xe, cậu vội vàng ngăn lại, trước sự chứng kiến của toàn đội, cậu cúi người, cười đến là xán lạn, vòi vĩnh: “Anh ơi, hôn em.


Người thiếu niên anh yêu, mãi là ánh dương rạng rỡ.

Tâm tình Khúc Miên cũng ấm áp như ánh mặt trời hôm nay, anh đặt một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đạp nước lên môi Tát Tân Địch, lại bị cậu ôm lấy hai má, mổ một cái rõ kêu lên môi anh.

Cả xe cùng ồ lên, Tát Tân Địch nói lớn: “Anh, đợi em mang cúp về cho anh!”
Xe từ từ lăn bánh, Khúc Miên nói với cậu con trai vẫn đang nhoài người ra vẫy tay: “Anh đợi em!”
Máy bay còn chưa cất cánh, Tát Tân Địch đã nhận được tin nhắn của Khúc Miên: “Cún con, chụp anh xem cơ bụng của em.


Tim Tát Tân Địch nảy lên thình thịch, vội chạy vào nhà vệ sinh, vừa chạy vừa nhắn: “Nhớ em rồi?”
Khúc Miên ngồi trong phòng chờ máy bay, mỉm cười nhắn đáp: “Nhớ em.


Anh nhớ Tát Tân Địch, nhớ thân thể cậu, nhớ cậu con trai của riêng anh.

Máy bay còn chạy trên đường băng, điện thoại Khúc Miên khẽ rung lên, cậu con trai gửi cho anh liền tù tì bốn năm tấm ảnh, chụp đủ các góc của cơ bụng, bên dưới còn có mấy dòng tin nhắn loạn cào cào: “Anh, Thạch Dạng trừng mắt với em, trông đần thế không biết.


Tát Tân Địch: “Lát nữa tới Mỹ, em không biết tiếng thì phải làm sao giờ, tiếng Anh tiếng em gì khó thế.



Tát Tân Địch: “Chếch gòy, anh, em nhớ anh, lát em nhảy dù về với anh đây.


Tát Tân Địch: “Dưới đây là lời em muốn nói với anh từ rất lâu rồi, nhưng cứ thấy kỳ kỳ sao ấy, anh muốn cười em thì phải đợi em đáp máy bay cái đã nhé.


“Lời anh hỏi em ngày hôm ấy những ngày sau em đều ngẫm nghĩ, bỗng em nhận ra ý anh muốn nói không hề giống với ý em hiểu lúc bấy giờ, anh muốn hỏi em về phương hướng phát triển của anh sau này, đó là một chủ đề vô cùng nghiêm túc, vậy mà em lại hiểu thành như vậy, em rất xin lỗi vì đã hiểu sai ý anh.

Bây giờ em muốn nói với anh rằng, anh hãy cứ yêu thích và hưởng thụ cuộc sống mà anh lựa chọn, dù cho đó có là một cuộc sống phẳng lặng nhạt nhòa hay ồn ào đầy nhiệt huyết, anh hãy cứ nghe theo con tim mình mách bảo, cũng đừng để ý đến ý kiến của người khác, vì đó là cuộc sống của anh.

Anh dễ dàng vừa ý với những gì anh đang có, hơi biếng nhác; em thì th ô tục lại không quá nhạy bén, còn hơi chậm tiêu, mỗi câu mỗi chữ anh nói với em em đều coi như báu vật mà nâng niu, để rồi mỗi khi hai ta tạm xa nhau, em sẽ lần giở lại từng chút từng chút một, nghĩ xem mình có bỏ lỡ điều gì anh nói không, nghĩ xem có câu nói nào mà em chưa diễn đạt đủ ý hay chưa đủ độ ngầu, thật may là anh vẫn luôn bao dung em, còn chiều em nữa.

Em tôn trọng và ủng hộ mọi quyết định của anh, anh không cần phải vướng bận điều gì đâu, cứ làm điều anh thích, bởi em là hậu phương vững chắc của anh, bởi anh có làm gì em cũng vẫn yêu anh.

À còn nữa, lần sau tụi mình thử mặc Hán phục nhé.

Moa moa moa moa moa, cún con mãi yêu anhhhhhhh.



Máy bay cất cánh, bay về phía bầu trời xanh trong tỏa nắng.

Người thiếu niên anh yêu vẫn luôn nồng nhiệt như vậy.

Nguyện cùng em sánh bước tới cùng trời cuối đất, mặc cho nhân thế có đổi dời.

Hết
Chuyên mục mỗi chương một cụm từ tiếng Đông Bắc (số cuối cùng):
稀罕 (xīhan): bằng nghĩa với 喜欢 (xǐhuān), nghĩa là “thích”.

“我稀罕你。”
“Em thích anh.

”.