Hôn Nhân Ép Buộc Cô Vợ Thần Y Của Đại Tổng Tài

Chương 28: 28: Tìm Kiếm





“Cậu không định làm gì đấy với cái việc hôn thê của cậu không thể nghe được càng không thể nói được à?”
Phó Duật xuất viện rồi.

Với thể trạng của anh ta thì việc xuất viện ngay trong buổi sáng ngày hôm sau là việc cực kì bình thường.

Nhưng Quách Thừa Tuyên lại cảm thấy nếu như Phó Duật nằm viện thêm một thời gian nữa thì sẽ tốt hơn nhiều.
Vừa xuất viện không bao lâu lại chạy đến Quách thị ăn dầm nằm dề làm phiền người khác, bỗng nhiên Quách Thừa Tuyên cảm thấy phí hoài tâm trạng cả buổi tối hôm qua lo lắng cho hắn.
“Làm gì là làm gì?” - Hắn vẫn không ngẩng đầu lên từ chồng văn kiện hai ngày trời chưa được xử lý đang chất chồng như núi trên bàn làm việc.
Phó Duật thật sự muốn tiến lại, nắm lấy đầu Quách Thừa Tuyên nhúng xuống nước, giũ thật mạnh xem rốt cuộc trong đầu hắn nghĩ cái gì.

Hay toàn bộ chất xám cũng như là EQ của hắn đều đem đi hiến tế hết cho công việc và làm ăn rồi?
“Cậu không định chữa sao? Nhìn cô ấy muốn nói chuyện phải dùng giấy viết, tai đeo thiết bị trợ thính đến đỏ hết cả vành tai lên… Cậu không xót nhưng tôi là người xót ơi là xót đây này!” - Phó Duật như muốn gào lên mắng Quách Thừa Tuyên vì cái tội vô tâm, nhưng ngoài việc mắng chửi hắn, anh thực sự chẳng có thêm chút thẩm quyền nào để có thể xen vào.
Quách Thừa Tuyên biết rằng Phó Duật thực sự rất thích Diệp Liên Tuyết, nhưng thích hay ngưỡng mộ thì hai điều này cần được rạch ròi khi Diệp Liên Tuyết hiện tại là hôn thê của hắn.

Mặc dù hôn nhân này không được xây dựng trên tiền đề là tình yêu nhưng về cả lý lẫn tình, không một ai trong hai người họ được phép có thêm tư tình.
Nhất là khi Phó Duật là bạn thân nhất của hắn.
“Tôi biết là cậu lo lắng hay gì đấy, vấn đề nằm ở tình cảm cá nhân của cậu.

Nhưng hiện tại cô ấy là hôn thê của tôi, cậu thấy việc cậu ngồi đây lo lắng cho cô ấy trước mặt hôn phu của cô ấy liệu có hợp lý không? Hơn ai hết, tôi nghĩ cậu hiểu rõ những gì tôi nói.” - Quách Thừa Tuyên vẫn nhẹ giọng, hắn chưa từng ngẩng mặt lên từ đống văn kiện trên bàn nhưng giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn cực kì lạnh lùng và mang ý tứ cảnh cáo.
Chính vì Phó Duật hiểu rõ Quách Thừa Tuyên hơn ai hết, anh ta mới ngồi đây và nói với hắn về những chuyện này.


Anh ta đã suy nghĩ rất lâu về những thứ tình cảm riêng tư trong lòng anh ta và anh cũng hiểu rằng việc quan tâm, chú ý đến Diệp Liên Tuyết từ xa với tư cách một người bạn là điều cần thiết nhất.

Không phải là anh sốt ruột muốn tốt cho cô, chỉ là đứng cạnh Quách Thừa Tuyên thờ ơ vờ như không liên quan đến thì sự quan tâm của Phó Duật lại tương phản rõ ràng.

Và điều này làm Quách Thừa Tuyên không thích.
“Dẹp cái suy nghĩ ông đây sẽ tranh giành cái vị trí người đàn ông tốt trong lòng cô ấy với cậu.

Tôi chỉ là đang tốt bụng nhắc nhở cậu mà thôi.

Cậu cũng biết không phải ai cũng như tôi, cũng thấy hôn thê của cậu rất tốt.

Nếu đã nhận mình là hôn phu của cô ấy, tốt nhất nên một lần nghe kĩ xem ngoài kia người ta đem cuộc hôn nhân giữa hai người ra bàn tán như thế nào và ai là người thiệt thòi.”
Phó Duật nói một câu dài không ngắt nghỉ, gượm một chút, anh lại nói tiếp: “Khiếm khuyết cơ thể đã là một điều gì đấy bất hạnh đối với một cô gái, đừng để nỗi bất hạnh ấy lớn dần lên khi phải bị người khác khinh miệt sự khiếm khuyết ấy.

Người ta nói rằng cô ấy không xứng với cậu về đủ thứ phương diện, nhưng tôi nghĩ nếu cậu đã chấp nhận hôn sự này và đang cố gắng bảo vệ nó thì cậu nên để tâm đến một chút những gì người xung quanh cậu nói đi.”
Quách Thừa Tuyên không phủ nhận chuyện này, nhưng nghe từ miệng của Phó Duật nhắc thẳng đến vẫn thực sự khiến cho hắn cảm thấy chói tai.

Hắn dừng bút bởi vì không tài nào tiếp tục xử lý văn kiện được nữa.

Đúng như Phó Duật đã nói, hắn toàn tâm toàn ý muốn bảo vệ cuộc hôn nhân này nhưng lại bỏ quên mất những gì người ngoài đang bàn tán.
Hắn từng trông thấy Diệp Liên Tuyết nhắn cho hắn rằng cô chẳng quan tâm mấy lời người ta nói bởi vì cô không nghe thấy được.


Nhưng dù sao cô cũng chỉ là một cô gái bình thường, đối với những lời miệt thị từ người khác cho dù có đúng sự thật hay không vẫn cực kì chói tai khi nghe thấy.

Diệp Liên Tuyết là một người cao ngạo, Quách Thừa Tuyên thừa biết chuyện này, một người cao ngạo như thế chấp nhận làm sao nếu như để người khác muốn bàn ra tán vào bản thân mình?
“Điều này tôi biết rồi, chỉ là không có cách nào bịt được hết miệng đời.

Cậu biết đấy, gia đình của Diệp Liên Tuyết không có thế lực, chỉ là một gia đình bình thường ở một vùng quê nhỏ nơi ông nội tôi từng sống, tiền tài vật chất càng không so sánh được với Quách thị.

Chỉ những điều này thôi đã khiến cho cô ấy bị người ta khinh miệt rồi.

Không đâu xa xôi như người ngoài, chính trong Quách gia cũng không xem trọng cô ấy.

Tôi muốn chỉnh đốn, không đụng chạm đến tình nghĩa thì phải làm sao?”
Mặc dù rất muốn người ngoài ngưng bàn ra tán vào nhưng uy lực của Quách Thừa Tuyên vẫn chưa chắc đủ.

Người chủ của hôn sự này là Quách lão gia tử cũng còn chưa quản hết được những gì người trong gia tộc lẫn người ngoài bàn tán thì sao Quách Thừa Tuyên quản được hết.

Hắn chỉ âm thầm xử lý một vài trường hợp mình có thể nắm chắc, còn lại vẫn không thể nào một tay xử lý hết được.
Có lẽ Diệp Liên Tuyết tuy không nghe thấy nhưng vẫn cảm nhận được những gì người ta bàn tán thế nên cô mới dọn vào ký túc xá của học viện để sống.


Và hắn biết cô càng chán ghét Quách gia đến mức nào.

“Cậu tìm được Thánh thủ hay chưa? Có thể nhờ đến Thánh thủ chữa trị tai và họng cho Diệp Liên Tuyết, y thuật người khác thì không chắc nhưng tôi nghĩ Thánh thủ có cách đấy.”
Nếu Diệp Liên Tuyết nghe được câu này chắc chắn cô sẽ sặc nước cho mà xem, tìm cô chữa trị bệnh cho chính bản thân cô.

Nếu điều này khả thi thì cô cũng không phải như bây giờ đâu.
Nhắc đến Thánh thủ, Quách Thừa Tuyên lại đau đầu một phen.

Hắn tốn mất một ngày trời để tìm manh mối, thế nhưng tìm được rồi lại chẳng có cách nào moi tin được từ người có thể biết.

Hết cách, hắn chỉ đành án binh bất động tìm cơ hội khác thích hợp hơn thôi.
Nhưng đề xuất của Phó Duật hẳn là không tồi, nếu tìm được Thánh thủ, để cho ngài ấy xem bệnh cho Diệp Liên Tuyết, không chừng có thể tìm được cách chữa trị cho cô.
“Thánh thủ thì vẫn chưa tìm được nhưng tôi vẫn đang không ngừng tìm kiếm.

Cậu tin không? Cả một ngày hôm qua tôi chạy đôn chạy đáo ở ngoài để tìm tin tức nhưng vẫn không thể, những người có thể biết về Thánh thủ càng không dễ dàng thả tin ra ngoài.

Vẫn là nên đợi cơ hội khác tốt hơn thôi.”
Phó Duật gật gù không đáp lại, thực ra anh ta cũng đã phòng đến trường hợp này rồi.

Người tìm tin giỏi nhất thành phố này không ai khác chính là anh ta nhưng suốt mấy tháng ròng anh ta chỉ tìm được một tin tức ít ỏi duy nhất về Thánh thủ.

Quách Thừa Tuyên tuy có quan hệ rộng nhưng vẫn không tìm được, thôi thì cứ tiếp tục chờ đợi cơ hội tốt vậy.
“Thánh thủ đang ở thành phố này thì tôi nghĩ rằng muốn tìm được cũng không phải là chuyện khó lắm đâu.


Nhưng có chuyện này tôi nghĩ phải nhờ đến cậu rồi.”.

Nhanh‎ ????à‎ không‎ có‎ quảng‎ cáo,‎ chờ‎ gì‎ ????ì????‎ nga????‎ ﹛‎ Т‎ r‎ ????‎ ????‎ ????‎ r‎ u‎ ????‎ ệ‎ n.????n‎ ‎ ﹜
“Chuyện gì thế?” - Phó Duật cao hứng, đối với những chuyện Quách Thừa Tuyên nhờ vả đều có tính thử thách cực kì cao khiến cho anh ta không khỏi hứng thú.
Quách Thừa Tuyên mở ngăn kéo bàn, lấy ra từ trong đấy một tập hồ sơ rồi tiến đến chỗ ghế sofa, đặt nó xuống dưới mặt bàn.

Phó Duật tiện tay cầm lấy, anh ta nhướn mày nhìn tập hồ sơ rồi lại nhìn Quách Thừa Tuyên.
“Người sử dụng số điện thoại này từng gửi đến cho tôi một tin nhắn nặc danh chụp lén ảnh của Diệp Liên Tuyết nhưng tôi không tìm được, chuyện này tôi nghĩ rằng phải nhờ đến người có trình độ chuyên môn như cậu thì mới may ra.”
“Chụp lén? Là chụp cái gì?” - Phó Duật nghe thấy tên Diệp Liên Tuyết thì hình như hứng thú công việc càng cao hơn.
Quách Thừa Tuyên lúc này mới ngẫm lại chuyện cũ, hắn nhớ về giao kèo bình đẳng giữa hắn và Diệp Liên Tuyết, hơi thở bất giác lạnh đi vài phần: “Bức ảnh có trong đấy, tôi còn muốn cậu điều tra thêm vòng quan hệ của Diệp Liên Tuyết rốt cuộc có những ai.”
Phó Duật nhìn hắn, mặc dù chẳng nói gì nhưng anh ta dường như cũng cảm nhận được Quách Thừa Tuyên hiện tại đang có mưu tính riêng của mình.

Hắn sẽ không bao giờ làm điều gì quá thừa thãi, chỉ trừ khi vòng quan hệ của Diệp Liên Tuyết thực sự có điều gì đấy khiến hắn phải lưu tâm.
“Khi nào cậu cần chỗ tài liệu này?” - Phó Duật chỉ gật đầu, dường như không có ý định ngăn cản hắn xâm phạm vào đời tư người khác.

Điều này khiến cho Quách Thừa Tuyên an tâm hơn hẳn.

“Càng sớm càng tốt.”
Hắn ngả lưng ra ghế, ngón tay tuỳ tiện gõ vào thành ghế mấy tiếng thật nhịp nhàng.

Hắn sẽ không từ bỏ bất kì những gì mình chưa được giải đáp rõ.

Còn về giao kèo không xâm phạm quyền riêng tư giữa hắn và Diệp Liên Tuyết có lẽ hắn cũng đã sớm đặt nó sang một bên..