Hộ Quốc Chiến Thần

Chương 20: C20: Nghe tiếng kêu bên tai




"Ưm..." Một âm thanh suy yếu vang lên. Đám người vội vàng xông lên trước.

"Mẹt Mẹ tỉnh rồi, con là Tiểu Vũ, con đã về rồi!" Lâm Vũ nắm chặt tay mẹ mà run run nói, mắt hổ lập loè nước mắt óng ánh.

"Vân Lam, mau tỉnh lại, cháu xem chú là ai này." Thẩm Vũ Nông cũng gọi theo, trong mắt ứa lệ nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười.

Nghe tiếng kêu bên tai, Tuyên Vân Lam chậm rãi mở mí mắt nặng nề lên. Hãy‎ tìm‎ đọc‎ t𝒓a𝒏g‎ chí𝒏h‎ ở‎ #‎ T𝒓U‎ mT𝒓𝙪yệ𝒏﹒𝘝N‎ #

"A!" Trong khoảnh khắc mở mắt, Tuyên Vân Lam kêu thảm một tiếng rồi vô thức che mắt mình lại.

Nhiều năm sống trong bóng tối không có ánh mặt trời đã làm mắt bà ấy không thích ứng được với ánh sáng nữa.

Lâm Vũ thấy thế thì vừa đau lòng vừa phẫn nộ. Hắn vung tay lên kéo màn cửa lại rồi ôm chặt lấy mẹ.

Tuyên Vân Lam đột nhiên bị ôm thì lập tức hoảng sợ, vừa ra sức giấy dụa vừa phát ra tiếng thét tuyệt vọng: “Tránh ra! Thả tôi ra! Thằng súc sinh..."

"Mẹ, đừng sợ!" Lâm Vũ ôm chặt lấy mẹ, nức nở nói: "Con là Tiểu Vũ, mẹ mở. mắt nhìn xem, con là con của mẹ Tiểu Vũ đây!"


Tuyên Vân Lam không nghe, chỉ liều lĩnh giãy dụa kêu khóc.

Thấy dáng vẻ bất lực lại sợ hãi của bà ấy, không ít người của Thẩm gia đều gạt lệ.

"Vân Lam!" Thẩm Vũ Nông rơi nước mắt đầy mặt, run rẩy nói: "Cháu không nghe ra giọng nói của chú luôn sao? Chú là chú Thẩm! Cháu đừng sợ, Tiểu Vũ đã

cứu mọi người thoát khỏi biển khổ rồi..."

"Thẩm... Chú Thẩm?" Toàn thân Tuyên Vân Lam cứng đờ, đột nhiên ngừng giấy dụa.

"Đúng rồi, chú là chú Thẩm đây." Thẩm Vũ Nông nghẹn ngào: “Cháu liếc nhìn chú một cái đi!"

Vẻ hoảng sợ trên mặt Tuyên Vân Lam hơi tan đi nên hơi mở mắt ra. Màn cửa bị kéo lại nên trong phòng u ám đi rất nhiều.

Bà ấy dần dần thích ứng với độ sáng trong phòng nên giương mắt nhìn về phía Thẩm Vũ Nông.

"Chú Thẩm!" Tuyên Vân Lam vừa mừng vừa sợ, nước mắt như vỡ đê: “Chú Thẩm, thật là chú sao? Cháu... Cháu không nằm mơ đó chứ?”


"Không có, cháu không nằm mơ!" Thẩm Vũ Nông vừa khóc vừa cười: “Cháu ô xem người ôm lấy cháu là ai? Xem thật kỹ vào!"

"Ai..." Tuyên Vân Lam ngơ ngác lẩm bẩm rồi dùng hết sức lực đẩy Lâm Vũ ra. "Mẹ!" Lâm Vũ nhẹ giọng kêu gọi, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Một tiếng "Mẹ" lập tức làm toàn thân Tuyên Vân Lam run rẩy.

"Con... Con là... Tiểu Vũ?" Giọng Tuyên Vân Lam khàn khàn, trên mặt không có mừng rỡ mà là sợ hãi.

Bà ấy sợ đây là một giấc mộng, cũng sợ đây không phải con mình.

"Đúng ạ, con chính là Tiểu Vũ! Con đã về Lâm Vũ nghẹn ngào nắm lấy hai †ay mẹ rồi đặt lên mặt mình: “Mẹ nhìn kỹ Tiểu Vũ đi, xem thật kỹ..."

"Tiểu Vũ..." Tuyên Vân Lam thì thầm, gương mặt trắng bệch kề sát đến, cẩn thận nhìn thanh niên trẻ tuổi trước mắt.

Mười lăm năm không gặp, bà ấy sớm đã không nhận ra con mình. Ấn tượng của bà ấy đối với con trai còn dừng lại khi hắn bảy tuổi. Tuyên Vân Lam run rẩy dùng hai tay vuốt v e mắt, mũi, miệng của Lâm Vũ...

Mặc dù dáng vẻ của hắn đã thay đổi, nhưng còn có thể lờ mờ nhìn ra đôi nét khi còn bé.

Ngay cả như vậy Tuyên Vân Lam vẫn không thể tin được, nước mắt rươm rướm, run rẩy hỏi: "Con... Thật là Tiểu Vũ?"

Lâm Vũ khóc không thành tiếng, chỉ dùng sức gật đầu.

"Vân Lam, cậu ấy thật sự là Tiểu Vũ!" Thẩm Vũ Nông cực kỳ bi thương mà nói: "Cháu không nhận ra cả con mình sao?"