Hai Thai Năm Bảo Tổng Tài Bẫy Được Vợ Ngoan

Chương 4






“Hóa rồi hả?” Đôi mắt lạnh lùng của Bạc Tuấn Phong đảo qua: “Hóa thế nào, mong chỉ giáo”
Người phụ nữ sợ tới mức hoàn toàn không dám nói tiếp.

Cô ta cúi đầu, nhìn Nguyên Bình sau lưng cô ta, đột nhiên vươn tay tát lên trên mặt cậu bé “Nhanh xin lỗi cậu chủ Vũ Minh đi!”
Nguyên Bình bất ngờ không đề phòng bị tát một cái, sợ tới mức trợn to mắt, nước mắt không ngừng chảy ra.

“Mẹ.


“Mau xin lỗi! Nhanh xin lỗi cậu chủ Vũ Minh đi! Quỳ xuống nói xin lỗi!”
Vẻ mặt Bạc Vũ Minh chán ghét nói: “Tôi không cần cậu ta xin lỗi tôi”
Cậu bé nhìn về phía Mạn Nhi nói: “Tôi muốn cậu ta xin lỗi Mạn Nhi”
Im lặng một lát, Bạc Vũ Minh nhìn về phía cô Mạnh: “Cả cô cũng cần phải xin lỗi!”
Cô Mạnh vội vàng gật đầu: “Được, được, cậu chủ Vũ Minh, tôi lập tức xin lỗi mẹ Mạn Nhị!”
Cô ta nằm Mạnh Nguyên Bình khóc sướt mướt, đi tới trước mặt Vân Giai Kỳ, cẩn thận lấy lòng nói: “Mẹ Mạn Nhị, vừa rồi… Thật sự là ngại quá! Chuyện này là Nguyên Bình nhà chúng tôi làm không đúng, là tôi không biết dạy con! Hi vọng cô bao dung, tha thứ cho tôi, tha thứ cho con tôi được không?”
Vân Giai Kỳ che chở cho Mạn Nhi, không chịu xoay người.

“Mẹ Mạn Nhi?”
Vân Giai Kỳ không xoay người.

Cô đột nhiên khom lưng, ôm Mạn Nhi vào trong ngực, vội vàng nói xong một câu.

“Tôi tiếp nhận lời xin lỗi của cô, chuyện này dừng ở đây, tôi còn có việc, đi trước đây”
‘Sau khi dứt lời, cô ôm Mạn Nhi rời đi Ánh mắt Bạc Tuấn Phong đột nhiên nhìn chăm chằm cô.

Giọng nói này…
“Đợi đã”
Vân Giai Kỳ càng sốt ruột hơn, ôm Mạn Nhi vội vàng rời đi.


Bạc Tuấn Phong kịp phản ứng, vội vàng đuổi theo cô.

Cô Mạnh vội vàng đi tới nghênh đón: “Tổng giám đốc Bạc…”
“Cút ngay!”
Bỗng nhiên người đàn ông trở nên cáu kỉnh.

Toàn thân anh tràn ngập khí thế thế không thể đỡ, đuổi theo hướng Vân Giai Kỳ mới biến mất.

Cửa nhà trẻ.

Vân Giai Kỳ nhanh chóng mở khóa, để Mạn Nhi ngồi ở ghế trẻ em ở phía sau.

Thấy rõ khẩn trương trên mặt người phụ nữ, Mạn Nhi tò mò nói: “Mẹ ơi, mẹ làm sao vậy? Có phải là mẹ cũng cảm thấy chú kia rất đáng sợ, cảm thấy sợ hãi hay không?”
Tươi cười trên mặt Vân Giai Kỳ cứng ngắc: “Đúng vậy”
“Không sao!” Man Nhi nói: “Mẹ Mạn Nhi đừng sợ, Mạn Nhi sẽ bảo vệ mẹ!”
“Mạn Nhi ngoan, ngồi vững nhé, chúng ta về nhài”
“Dạ”
Mạn Nhi ngoan ngoãn ngồi yên.

Động tác của Vân Giai Kỳ lưu loát ngồi vào vị trí lái Cô vừa mới khởi động xe, thì thấy bóng dáng Bạc Tuấn Phong xuất hiện ở cửa trường học.

Vân Giai Kỳ ấn chân ga, điều khiển xe nhanh chóng rời đi Bạc Tuấn Phong nhìn chiếc xe Mercedes, nhíu mày, liếc mắt một cái nhớ kỹ bảng tên.

A892U0 biển thủ đô, Tập đoàn Thiên Ngạo, trong văn phòng tổng giám đốc.

Bạc Vũ Minh ngồi trên thảm trải sàn chơi lego.

Sau khi từ nhà trẻ trở về, gương mặt Bạc Tuấn Phong âm trầm lợi hại, vẫn luôn ngồi trước máy tính không rời.


Bạc Vũ Minh hiểu rõ cha, hiện giờ tâm trạng của cha thật sự không tốt, thực sự không tốt.

Bởi vậy, cậu bé im lặng ngồi chơi lego.

Bạc Vũ Minh di truyền tính cách im lặng ít lời của Bạc Tuấn Phong, cho dù năm tuổi là độ tuổi của một đứa bé trai hoạt bát hiếu động nhất, nhưng trên mặt cậu bé là lạnh lùng và thành thục không hợp với tuổi.

“Cốc cốc cốc.


Bỗng nhiên có người gõ cửa Trợ lý Tân Khải Trạch vội vàng đi vào văn phòng, báo cáo với Bạc Tuấn Phong: “Tổng giám đốc Bạc, người đã điều tra được, tư liệu tường tận tôi đã bảo người ta gửi vào hòm thư cho anh rồi”
Bạc Tuấn Phong mở hòm thư ra.

Lọt vào tầm mắt là tài liệu hộ chiếu, Người phụ nữ anh từng cho rằng đã an táng ở trong lăng mộ của gia tộc nhà họ Bạc, lại lấy một thân phận khác, xuất hiện ở trong tài liệu “Tống Giai Kỳ”
Trong tài liệu, năm năm qua dung mạo này từng xuất hiện trong giấc mơ của anh vô số lần, lấy một cái tên xa lạ như vậy xuất hiện ở trước mặt anh.

Trong ảnh chụp, người phụ nữ có gương mặt xinh đẹp đơn thuần, mái tóc dài buông xõa trên vai, làn da trắng nõn.

“Cô Vân Giai Kỳ sửa họ “Tống”, trước mắt đã di dân tới nước An Hạ”
Gương mặt tuấn tú của Bạc Tuấn Phong đóng băng, không có một chút nhiệt độ nào.

“Cô ấy có con gái”
Tống Mạn Nhi.

Trong tài liệu, bổ sung thêm một đứa bé lolita bốn tuổi.

Trong ảnh chụp, Tống Mạn Nhi có gương mặt xinh đẹp ngọt ngào như Vân Giai Kỳ, đáng yêu xinh đẹp, đôi mắt giống như chứa hàng nghìn ngôi sao.

Tần Khải Trạch có chút do dự nói: “Theo… Nghe nói, bé gái này… Là con của cô Tống và cậu cả của tập đoàn nhà họ Tống.



ống Hạo Hiên?”
“Đúng vậy…”
Tay của Bạc Tuấn Phong đột nhiên nằm chặt, khớp xương trở nên trắng bệch.

“Địa chỉ?”
“Hiện giờ cô Tống đang ở phòng 1801 đơn nguyên một tòa số một phủ Nguyệt Mặc, bất động sản này là một năm trước cô ấy dùng vốn riêng sáu mươi tỷ mua vào, theo tôi được biết, phủ Nguyệt Mặc chỉ là một trong số rất nhiều tài sản trên danh nghĩa của cô ấy”
“Phủ Nguyệt Mặc…”
Bạc Tuấn Phong dựa lưng vào ghế, vẻ mặt âm trầm.

Tân Khải Trạch cẩn thận nói “Phân chia thị trường chữa bệnh ở nước Quốc Hoa, ngoại trừ nhà họ Bạc ra, phần lớn là do nhà họ Tống nắm trong tay.

Lúc trước sau khi cô Vân Giai Kỳ xảy ra tai nạn xe cộ xong, đưa tới bệnh viện là bệnh viện tư nhân của nhà họ Tống.

Tôi đoán, thi thể năm năm trước, có lẽ không phải của cô Vân Giai Kỳ…”
Gương mặt tuấn tú của Bạc Tuấn Phong càng trở nên âm trầm hơn.

Được.

Được lắm.

Cô lừa anh.

Lừa anh nhiều năm như vậy?
Tống Giai Kỳ?
Bạc Tuấn Phong nhằm chặt mắt, mở mắt lần thứ hai, trong đôi mắt đã trở nên đỏ sậm.

Phủ Nguyệt Mặc.

Đêm chậm rãi sâu hơn Vân Giai Kỳ dỗ Mạn Nhi lên trên giường, bắt đầu kể chuyện xưa cho cô bé nghe “Cuối cùng nàng tiên cá lại hôn lên trán vương tử một cái, bàn tay run rẩy ném con dao xuống biển, mình cũng nhảy vào trong biển rộng.

Trời đã sáng, mọi người không tìm thấy nàng tiên cá, trên sóng biển bên cạnh thuyền có một vùng bọt biển màu trắng.


Đọc xong “nàng tiên cá”, Mạn Nhi tò mò mở to mắt: “Cuối cùng nàng tiên cá hóa thành bọt biển biến mất ạ?”
“Đúng vậy”
Mạn Nhi có chút buồn rầu bình luận: “Nàng tiên cá thật đáng thương! Vương tử và công chúa kia hạnh phúc bên nhau, nhưng cô ấy lại biến thành bọt biển, chuyện cổ tích này nghe không xuôi tai”
“Lần sau sẽ đổi chuyện khác kể cho con nghe có được không?”
Mạn Nhi gật đầu, ngáp một cái, mí mắt bắt đầu nặng tru “Mẹ ơi, Mạn Nhi buồn ngủ quá…”
*Ngoan, Mạn Nhi đi ngủ sớm đi, mẹ tắm rửa xong sẽ ra với con”
“Dạ.

.


Mới nói xong chữ “dạ” này, Mạn Nhi nhắm mắt lại, chỉ vài giây là ngủ mất.

Dưới ánh đèn, Vân Giai Kỳ đau lòng hôn lên đôi má mềm mại của Mạn Nhi, ánh mắt dịu dàng, Vân Giai Kỳ nẫm trong bồn tắm, dòng nước ấm xối đi mệt mỏi toàn thân.

Tay cô nắm lấy nước, nhẹ nhàng mơn trớn cơ thể, trên đầu vai có một vết sẹo vô cùng bắt mắt.

Vết sẹo này nhìn qua có chút lâu, nhưng không khó nhìn ra, đây không phải là thương tổn bình thường Phía dưới vết thương này có hình xăm điện tâm đồ cùng với ngày tháng.

Năm 2015.

Ngày hôm đó cô chết đi, nhưng ngày hôm đó cô cũng sống lại.

Vân Giai Kỳ chạm vào vết thương, đôi mắt lạnh lẽo.

Từ nhỏ tới lớn, đây là vết thương duy nhất thêm trên người cô, vết thương đã khép lại, nhưng vết thương trong lòng cô khắc cốt ghi tâm.

Một trận tai nạn xe, cô may mắn còn sống.

Tống Hạo Hiên vì cô mà niêm phong tin tức vào kho dữ liệu, đưa cô ra nước ngoài dưỡng thương.

Cùng cô được đưa ra nước ngoài, còn có Mạn Nhi Tống Hạo Hiên nói, lúc trước cô hoài thai ba Hai đứa con trai, một đứa con gái