Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Chương 49: Có mưu đồ




Editor: KimH

BETA: Thạch Anh

~~~

Làm hoàng đế không dễ, Đạm Đài Tẫn còn chưa đăng cơ mà đã có không ít việc. 

Hắn mang người xuống Mạc Hà đã mất gần một ngày, rửa mặt rồi ăn cơm qua loa, lại bắt đầu tiến hành bố trí.

Võ tướng trong thành đa số đã chết, toàn bộ văn thần cũng khuất phục sau “yến tiệc thịt người”.

Ngón tay Đạm Đài Tẫn chống đầu, xoa xoa huyệt Thái Dương, kiềm chế cảm xúc để thương lượng việc tấn công Hạ Quốc với mấy đại thần.

Vất vả lắm mới xong thì trời đã tối.

Hắn cũng không vội đi nghỉ ngơi, mà đi vào sân giam giữ Tô Tô. Đạm Đài Tẫn hỏi Dạ ảnh vệ: “Hôm nay nàng làm gì ở trong đó?”

Dạ ảnh vệ nói: “Lúc đầu Diệp cô nương đập cửa sổ, đập xong lại kéo cửa, phát hiện không ra được, thì không còn động tĩnh.”

Đạm Đài Tẫn vừa lòng cong môi.

“Nàng ăn cơm chưa?”

Dạ ảnh vệ cúi đầu, nhìn bóng dáng Đạm Đài Tẫn, trả lời: “Dạ chưa.”

Sắc mặt Đạm Đài Tẫn lập tức lạnh xuống, hắn lạnh giọng nói: “Nàng vì muốn chạy nên mới tuyệt thực?”

Dạ ảnh vệ sửng sốt, nói đúng sự thật: “Không được bệ hạ phân phó, không ai dám đưa cơm cho Diệp cô nương.”

Đạm Đài Tẫn im lặng một chút, phân phó thái giám: “Cho người làm chút đồ ăn đem đến đây.”

Thái giám nghe vậy, vâng vâng dạ dạ hỏi: “Bệ hạ, nên đối đãi với vị cô nương kia như thế nào ạ?”

Những tên thái giám này đều được Đạm Đài Tẫn mang đến từ hoàng cung Chu quốc, Đạm Đài Minh Lãng thích hưởng thụ xa xỉ, không chỉ luôn mang theo thái giám cung nữ hầu hạ bên người, mà còn mang theo cả cầm sư vũ nữ.

Bây giờ bọn họ đều thuộc về Đạm Đài Tẫn.

Thái giám mới ở cùng Đạm Đài Tẫn không lâu, không biết rõ thân phận vị bên trong. Làm chút đồ ăn cũng cần chia tốt xấu.

Đạm Đài Tẫn lạnh lùng liếc hắn ta một cái, cho đến khi hai chân thái giám run run, muốn quỳ xuống ngay lập tức, Đạm Đài Tẫn mới chậm rãi mở miệng: “Nàng là một tù nhân, ngươi nói xem?”

Thái giám vội vàng nói: “Nô tài đã biết.”

Đạm Đài Tẫn đẩy cửa ra, trong mắt hiện lên một tia hưng phấn, dường như nghĩ đến điều gì, hắn lại cẩn thận phân phó Dạ ảnh vệ: “Nàng quỷ kế đa đoan, mọi người chuẩn bị tinh thần cho cô, nếu để nàng chạy…”

Giọng điệu hắn lạnh nhạt, Dạ ảnh vệ lại đồng loạt cúi đầu.

Lúc trước ở trong sân của Dương Ký đại nhân, vị cô nương này mang hồ yêu chạy trốn, bệ hạ giận dữ, đã giết không ít người.

Đạm Đài Tẫn do dự một lúc lâu, mới cảnh giác đẩy cửa ra.

Ánh mắt hắn như chim ưng, liếc mắt một cái đã thấy thiếu nữ trên giường.

Ánh nến trong phòng sáng lên, nàng nhắm hai mắt, ngồi xếp bằng trên giường.

Ngón tay thon dài của nàng đặt ở đầu gối, cả người cũng không giống như muốn chạy trốn trong miêu tả của Dạ ảnh vệ, ngược lại có vẻ mười phần yên tĩnh.

Búi tóc Tô Tô tung ra, tóc đen như nước chảy nghiêng xuống.

Một năm trôi qua, gương mặt non nớt của nàng đã nẩy nở một chút, có vài phần thành thục của thiếu nữ, thanh lệ vô song.

Một mình nàng an tĩnh ngồi đó, không có chút hoảng loạn khi thành tù nhân. Đạm Đài Tẫn không biết đó là tư thế gì, tóm lại rất đặc biệt, rất xinh đẹp.

Ánh mắt hắn âm u, dừng lại ở trên người nàng.

Tô Tô vừa nghe thấy tiếng đẩy cửa, lập tức mở mắt.

Đạm Đài Tẫn theo bản năng giữ chốt cửa, lạnh lùng nhìn nàng.

Tô Tô có vài phần buồn cười, nàng không phải tiên nhân biết pháp thuật, tình huống này căn bản không thể chạy thoát.

Nàng xuống giường, đi về phía hắn, một bên còn nói: “Ngươi xem thử có thể cho người mang cho ta một bộ quần áo để tắm rửa được không?”

Nàng nâng tay áo lên cho hắn nhìn, y phục hiến tế bị hòn đá dưới sông cắt qua, còn dính một chút bùn.

“Đứng ở chỗ đó, không được tới gần cô!” Đạm Đài Tẫn nhanh chóng quát lớn.

Bước chân Tô Tô dừng lại, nghe lời hắn đứng ở nơi cách hắn một trượng: “Vậy quần áo…”

Đạm Đài Tẫn nhìn nàng mặc trang phục hiến tế có hơi chật vật, nói: “Tù nhân thì nên có tự giác của tù nhân, Diệp tam tiểu thư đừng quên thân phận của mình.”

Tô Tô ngơ ngác nhìn hắn ——

Thân phận của ta là gì? Không phải thê tử trên danh nghĩa của ngươi à?

Đạm Đài Tẫn dừng một chút, bổ sung: “Làm con gái Diệp Khiếu, ngươi có thể sống được bao lâu, thì phải xem giá trị của ngươi lớn chừng nào.”

Thì ra, cũng giống như Diệp Trữ Phong.

Nàng nghĩ đến việc như vậy lại tức giận: “Ta không phải nhị ca. Chỉ sợ để ngươi thất vọng, làm con gái Diệp Khiếu, cái khác không có, chỉ có xương cốt cứng. Ngươi muốn giết ta thì cứ thử xem, đừng trông cậy vào việc ta giúp ngươi đối phó với cha ta và Hạ Quốc.”

Đạm Đài Tẫn nói: “Ngươi đang luyến tiếc cha ngươi, hay là luyến tiếc Tuyên vương điện hạ âu yếm của ngươi đây?”

Liên quan gì đến Tiêu Lẫm? Nàng trừng mắt nhìn Đạm Đài Tẫn, hắn cũng lạnh lùng nhìn nàng.

Tô Tô vừa mệt vừa đói, biết Đạm Đài Tẫn sẽ không để mình sống tốt, dứt khoát lười phản ứng hắn, nàng quay lại ngồi lên giường, nhắm mắt dưỡng thần.

Thân phàm không ăn một bữa đã bị đói hoảng, nàng đã không ăn gì một ngày một đêm, không có thời gian cãi nhau với một thiếu niên lòng dạ hẹp hòi.

Thấy nàng không nói, ngay cả nhìn hắn một cái cũng không muốn, Đạm Đài Tẫn duỗi tay sờ sờ miệng vết thương trên mặt mình.

Hắn hận không thể đối xử với nàng giống những người khác, hung hăng bóp chặt cổ nàng, nhìn nàng sợ hãi xin tha. Nhưng hắn biết Tô Tô sẽ không như vậy, không chỉ có như thế, thân thủ linh hoạt của nàng làm hắn rất kiêng kị, sợ mình đụng vào nàng, sẽ bị nàng bắt làm con tin.

Loại sai lầm này, hắn tuyệt đối sẽ không mắc đến lần thứ hai!

Tô Tô thấy hắn còn chưa đi, lặng lẽ mở một mắt, lại thấy Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nhìn mình.

Dường như muốn tiến lên một bước bóp chết mình, để nàng tới lấy lòng hắn, nhưng lại càng muốn đạp cửa đi ra, để cách xa nàng.

Dưới hai luồng suy nghĩ mâu thuẫn, hắn vẫn không nhúc nhích, đứng im tại chỗ.

Cái gì cũng không cho, còn đứng ở chỗ này làm gì? Tô Tô đang định mở miệng bảo hắn về phòng của mình đi.

Cửa bị gõ vang, thái giám mang một thị nữ đi vào, trong tay thị nữ bưng một chén cháo trắng.

Nàng mở to mắt, nhìn chằm chằm chén cháo trắng trơ trọi kia.

Cũng không phải, bên cạnh còn đại phát từ bi để một chồng rau khô.

Đạm Đài Tẫn cũng nhìn chén cháo trắng kia, biểu tình cổ quái.

Thái giám lo sợ bất an nghĩ, tù nhân ăn cái này chắc là không sai nhỉ? Còn có thêm nửa miếng lương khô.

Đạm Đài Tẫn nhìn về phía Tô Tô, bố thí: “Nếu ngươi muốn ăn những thứ khác thì cũng có thể, chỉ cần ngươi…”

Tô Tô đánh gãy lời hắn nói, chạy tới bưng cháo lên: “Không cần, ta chỉ ăn cái này.”

Nàng trở lại bàn, mặc kệ bọn họ, dùng muỗng múc lên ăn.

Trên người Tô Tô mang theo cổ trùng màu trắng mà Tiểu Sơn cho, không sợ Đạm Đài Tẫn hạ độc, trạng thái hiện tại của nàng là bách độc bất xâm.

Cháo trắng hầm rất thơm mềm, chỉ tiếc ít cháo nhiều nước.

Tô Tô rất đói, chỉ có một chồng rau khô, nàng đã vừa lòng thỏa ý.

Thái giám và tỳ nữ đã lui ra, trong phòng chỉ còn lại nàng và Đạm Đài Tẫn.

Đạm Đài Tẫn thấy nàng không chút oán giận, trong ánh mắt phản chiếu ánh nến, bộ dáng vô cùng điềm tĩnh, trong lòng hắn xuất hiện một tia nghi hoặc.

“Tại sao ngươi không tức giận?”

Trong miệng Tô Tô ngậm một miếng cháo, ngơ ngác quay đầu lại nhìn hắn.

Thì nhìn thấy thần sắc tiểu biến thái khó hiểu nhìn nàng, giọng điệu hắn phức tạp: “Tại sao ngươi không khổ sở? Ta làm vậy với Kinh Lan An, nàng sẽ khổ sở.”

Con người trên đời, không phải ai cũng chán ghét kẻ vong ân phụ nghĩa ư?

Hai má Tô Tô hơi phồng, châu lệ trong lòng ngực hơi ấm, trong nháy mắt ánh mắt nàng sáng lên, nuốt đồ ăn trong miệng xuống. Giọng nàng thanh thúy, giải thích: “Kinh Lan An khổ sở là bởi vì nàng trả giá nhiều tình cảm, chờ mong về ngươi, cho nên khi ngươi làm những chuyện khiến nàng thất vọng, nàng sẽ đau lòng.”

Đạm Đài Tẫn nói: “Vậy nên ngươi không chờ mong gì ở ta, cũng không có âm mưu, khi ta tùy tiện đối xử với ngươi, ngươi cũng sẽ thấy không sao.”

Tô Tô mỉm cười nói: “Sao lại không, ta có mưu đồ với ngươi à.”

Hắn ngẩn người, khóe môi hơi giơ lên, giọng điệu thêm vài phần khinh miệt: “Ngươi muốn cái gì?”

Tô Tô chống cằm, cười nhưng không nói gì nhìn hắn.

Có lẽ là do ánh nến dịu dàng, môi nàng trở nên trong suốt, thiếu đi phần thanh lãnh ngày xưa, thêm chút xinh đẹp không nói nên lời.

Hắn theo bản năng cắn môi, bị nàng nhìn thấy, cảm thấy cả người không được tự nhiên.

Đạm Đài Tẫn nói: “Không thuận theo cô, ngươi đừng mong có được bất kì ban thưởng gì từ cô!”

Tô Tô khẽ cong mắt, không tranh luận với hắn.

Hô hấp Đạm Đài Tẫn nhanh hơn một giây, ngay sau đó quay đầu đi, lúc này mới dùng một loại giọng điệu xuân phong đắc ý ác liệt nói: “Giờ Tý ba ngày sau, cô sẽ cho người vớt thi yêu ở Mạc Hà lên, đến lúc đó ngươi cũng đi.”

Trong lòng Tô Tô trầm xuống, lại muốn chơi chết hắn: “Ngươi không thể vớt thi yêu lên, thi yêu công kích con người không phân biệt đối tượng, mặc dù ngươi có trừ tà linh tinh, cũng không có khả năng chia cho từng binh lính. Ngươi dùng thi yêu đối phó Tiêu Lẫm, giết địch một ngàn, tự tổn 800.”

Đạm Đài Tẫn không chút để ý nói: “Vậy thì sao?”

Đánh giặc thì phải có người chết, không phải là bình thường sao? Chết ở trong tay phàm nhân, hay chết ở trong tay yêu quái thì cũng là chết, có gì khác nhau đâu?

“Huống hồ, ai bảo ngươi cô phải dùng quân đội đi vớt thi yêu?” Trong lời nói của hắn mang theo trào phúng.

Sắc mặt Tô Tô thay đổi, nghĩ thông suốt tính toán của hắn: “Ngươi muốn cho bá tánh trong thành đi vớt thi yêu?”

Đạm Đài Tẫn liếc nhìn nàng một cái.

Không sai, trước kia bá tánh Mạc Hà là người Đại Hạ, để bọn họ đi vớt thi yêu, chết rồi thì thôi. Còn nữa, trước khi đại chiến mà chết một đống người Đại Hạ, có thể làm giảm sĩ khí của Tiêu Lẫm.

Binh bất yếm trá.

Đạm Đài Tẫn mang Tô Tô đi cũng có tâm tư, bản lĩnh của nàng không tồi, hiểu biết cũng nhiều. Tô Tô đi đến, có tác dụng rất lớn.

Hắn biết tính cách của nàng, trong mắt nàng hắn là tên bạo quân, những bá tánh đó là người vô tội, có lẽ trong lúc vô tình nàng có thể tìm được biện pháp khắc chế thi yêu, giúp hắn thuận lợi sử dụng thi yêu.

Tô Tô đột nhiên lộ ra một nụ cười tươi đẹp, dịu dàng nói: “Nếu ngươi quyết tâm muốn làm như vậy, ta cũng không còn cách nào khác, nhưng ta có một chủ ý, có thể hy sinh ít người hơn một chút. Lại đây, ta nói cho ngươi nghe.”

Hiếm khi nàng dùng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy nói chuyện với hắn.

Đạm Đài Tẫn ngẩn người, nhìn chằm chằm nụ cười tươi đẹp của nàng, trang phục hiến tế màu trắng của thiếu nữ tản ra, hắn lại nhớ tới một màn dưới nước kia, nàng rẽ nước mà đến, làn váy mang theo vầng sáng loá mắt.

Chờ hắn hơi hoàn hồn thì hắn đã đến gần nàng rồi.

Theo bản năng, Đạm Đài Tẫn muốn lộ ra biểu tình chán ghét, nàng chưa thay y phục, trông có vẻ dơ, nói không chừng còn thực sự bẩn.

Nhưng mà khi cách nàng rất gần, lông mi nàng giống hai cây quạt nhỏ, vô tội nhẹ nhàng chớp chớp.

Thiếu nữ thánh khiết kia, càng trở nên vô hại ôn hòa hơn.

Trên người nàng không có mùi khó chịu nào cả…Thậm chí còn mang theo hương thơm làm người khác khó có thể chấp nhận… Hương hoa hợp hoan.

Hắn mím môi, tận lực làm giọng điệu mình lạnh băng, nói chính sự với nàng: “Biện pháp gì, nói.”

“Biện pháp chính là…” Ngón tay Tô Tô cầm chặt chén, thấp giọng mở miệng bên tai hắn.

Ngay sau đó, nàng lộ ra biểu tình phiền chán, trở tay cầm chén đập lên đầu hắn: “Ta nghĩ cách cho này, ngươi hư như vậy, độc ác như vậy, sao còn chưa bị thiên lôi đánh!”

Ngoài dự đoán, tay nàng bị Đạm Đài Tẫn cầm lại.

Hắn cách thật sự gần, cầm cánh tay mảnh khảnh của nàng, để ngược ra sau đầu nàng. Hắn thấp giọng cười nói: “Ngươi tưởng ta còn tin ngươi à?”

Thiếu nữ bị hắn cầm tay, dây thừng nhược thủy không chỉ làm mất cơ hội sử dụng phù chú của nàng, mà còn làm nàng trở nên yếu đuối.

Trước kia nàng giống con hổ nhảy nhót giương nanh múa vuốt, bây giờ lại như một con thỏ con bất lực bị hắn nhéo.

Tô Tô nói: “Ngươi buông ra!”

Đạm Đài Tẫn bóp chặt cằm nàng, cảnh cáo: “Nhẫn nại của cô có giới hạn, nếu ngươi còn xằng bậy…”

Hắn vừa dứt lời, đầu gối Tô Tô giơ lên, đá trúng hạ bộ của hắn.

Nam nhân trên đời này dù có âm hiểm lợi hại, cũng đều sợ một chiêu này, Đạm Đài Tẫn cũng không ngoại lệ, gương mặt đẹp đẽ của hắn theo mắt thường có thể thấy được trắng lên, theo bản năng muốn buông tay che phần dưới.

Nhưng không biết hắn lấy nghị lực ở đâu, không buông Tô Tô ra.

Trước khi Tô Tô mất đi sức lực, thân thủ linh hoạt vẫn còn, thấy hắn còn không muốn buông tay, thậm chí chân dài bước lên, cách nàng hai bước chân.

Đôi mắt trắng đen rõ ràng của nàng lạnh lùng trừng hắn, lao về phía trước, cả người đâm vào người hắn.

Đầu nàng đập vào ngực hắn.

Hai người đều kêu lên một tiếng.

Đạm Đài Tẫn cắn răng nói: “Ngươi luyện thiết đầu công à?”

Kết quả hắn vừa cúi đầu, hai mắt thiếu nữ mê ly, bộ dáng bị đâm ngốc, vô lực dựa vào ngực hắn.

Hắn chỉ cảm thấy toàn thân đều đau, ngực đau, phía dưới đau, đau đến nỗi đôi mắt tinh xảo xinh đẹp, nhiễm một tia hồng nhạt yếu ớt.

Đạm Đài Tẫn dựa vào mặt tường lạnh băng, vẻ mặt tức giận.

Tại sao nàng luôn…luôn đối xử với hắn như vậy!

Hết chương 49!