Dưới Mái Hiên

Chương 2: 2: Hoàng Hôn





Thành tích kì thi cuối cùng của khối 10 được công bố, bảng vàng mới tinh dán nửa mặt tường.

Hồ Mộng phấn khích kéo Chu Thanh Dao đi xem thành tích, trong lòng cô đã sớm hiểu rõ, cho nên thấy tên của mình ổn định vị trí thứ hai trên bảng, cũng không thất vọng buồn bực, thờ ơ xoay người, kéo Hồ Mộng đi quầy bán quà vặt.

"Đi, mời cậu ăn xúc xích."
Hồ Mộng thở dài một tiếng, làm người đứng xem còn buồn hơn người trong cuộc là cô.

"Đứng thứ nhất là uỷ viên học tập của lớp cậu đúng không?"
"Ừm"
"Gia cảnh hắn thế nào? Bao nhiêu kì thi chưa thấy hắn rớt khỏi vị trí đầu bảng lần nào."
"Không rõ lắm."
Chu Thanh Dao nhàn nhạt nói, "Tóm lại...!Là tớ không theo kịp khả năng thiên phú, hắn tùy tiện học, tớ phải thức suốt mấy đêm mới có thể đuổi kịp."
Hồ Mộng nghe xong giữ đầu cô lại có chút tiếc hận, rồi đột nhiên nhớ ra gì đó, cảm xúc tăng vọt sờ sờ mái bằng dày nặng của cô.

"Đừng nản chí, không chừng ngày thi nào đó hắn bị tiêu chảy, thành tích theo WC ào ạt đi xuống."
Chu Thanh Dao bị chọc cười, đẩy đẩy vai cô, hai người vừa chạy vừa nháo, cuối cùng tay trong tay đi quầy bán quà vặt.

....!
Ánh mặt trời nghiêng nghiêng, từng rạng mây đỏ rực thiêu đốt phía chân trời, vừa nóng bỏng vừa dịu dàng, đổ cả một vầng hào quang màu cam ấm áp.

Hoàng hôn giữa hè giống như thiếu nữ biết yêu, phảng phất tia thẹn thùng không thể che lấp.

Thời gian tan học, cứ ba người một nhóm học sinh lần lượt đi ra cổng trường, nô đùa cười nói rôm rả.

Chu Thanh Dao và Hồ Mộng nói chuyện phiếm lung tung một đường, đến ngã tư phố Tống Đài, hai người đi hướng một trái một phải, mỗi ngày đều tách ra ở đây.

Hồ Mộng là bạn tốt với cô từ thời trung học, biết rõ gia cảnh cô phức tạp, vừa nghe cô muốn đi nhà trẻ, giận sôi máu.

"Cậu lại phải làm bảo mẫu đi đón em trai cậu?"
"Nếu không thì sao?"
Cô hé đôi môi khô khốc, "Dù gì cũng chảy một nửa dòng máu giống nhau, không thể thật sự mặc kệ hắn."
"Cậu, chính là quá tốt bụng, cho nên người mẹ kế đanh đá kia mới dám cưỡi lên cổ cậu tác oai tác quái, sai sử cậu như bảo mẫu."
Chu Thanh Dao bình thản nói: "Thứ nhất, bà ta không phải người đanh đá, thứ hai, tớ cũng không lương thiện."
Cô gom lại cặp sách nặng như cất chứa sao trời, vẫy tay tạm biệt, "Đi thôi, mai gặp lại."
Hồ Mộng yên lặng nhìn bóng cô đi xa, nghiêng đầu rơi vào trầm tư.

Cho đến nay, Chu Thanh Dao là người chân thật và sáng suốt nhất mà cô từng gặp.

Rõ ràng là gầy khô, sống như cây đậu giá bị vắt hết hơi nước, nát bươm nâng đỡ hy vọng cuối cùng, nhưng thân thể nhỏ bé ấy lại phảng phất ẩn chứa một nguồn năng lượng khổng lồ.


Xảy ra chuyện vững vàng không hoảng loạn, làm việc tinh tế nghiêm túc, cũng rất ít khi thấy cô mất bình tĩnh.

So với bạn cùng lứa tuổi cô trưởng thành hơn rất nhiều, phảng phất liếc mắt một cái nhìn thấu thế gian, cho dù là bị bắt tồn tại, vẫn sẽ khiến người ta cảm thấy xót xa.

...!
Cấp ba tan học muộn, lúc cô tới nhà trẻ, đám nhóc cơ bản đều được người nhà đón đi rồi, chỉ dư lại mấy em nhỏ hàng ngày đứng canh cổng trường hát nhạc thiếu nhi.

"Tôi muốn đồ của cậu! Cậu dám lấy lại thử xem!"
Tiếng nói phát ra từ cầu trượt bên trong vườn, theo giọng cậu nhóc cất cao nghe quen tai, Chu Thanh Dao đi qua mới phát hiện hai đứa nhỏ đang đánh nhau, mà đem người ta đè ở dưới thân chính là tên em trai thích gây chuyện của cô.

"Chu Thanh Tiện!"
Cô bước nhanh tới, cậu nhóc đang đánh hăng say, bị người kéo sang một bên, trong miệng vẫn còn văng lời mắng chửi.

Chu Thanh Dao cúi người nâng dậy kẻ bị hại, cậu bé bị hắn đánh rách khoé môi nắm chặt tay cô như túm cọng rơm cứu mạng, từ trong hoảng loạn tỉnh lại, nức nở rớt nước mắt.

Chu Thanh Tiện đỏ mặt vung nắm đấm, "Cậu còn khóc!"
"Đừng nói nữa."
Sắc mặt thiếu nữ đỏ lên, hiếm thấy tức giận, ánh mắt cô sắc bén nhìn chằm chằm cậu nhóc đang bực tức, "Em xin lỗi người ta đi."
"Dựa vào đâu?"
Đứa nhỏ bất mãn trừng mắt nhìn cô nói, "Là hắn cướp đồ của em trước."
Cậu bé bị đánh nấp sau lưng Chu Thanh Dao, thút tha thút thít nói: "Món đồ chơi đó...!Vốn dĩ...!là của mình..."
"Cậu nói bậy!"
Có Chu Thanh Dao làm chỗ dựa, cậu bé vừa mới còn khóc khóc nháy mắt có tự tin, trẻ nhỏ lời nói không kiêng kỵ, nghĩ gì nói đó.

"Đó là ba ba từ nước ngoài mang về cho mình, dám chắc cậu chưa thấy bao giờ, mà nhà cậu cũng không mua nổi."
Cậu nhóc như bị chọc đến gai nhọn trong lòng, vành mắt đỏ lên, khẽ nức nở, "Cậu mới không mua nổi, tin tôi đánh cậu tiếp không..."
"Được rồi, đừng làm loạn nữa."
Chu Thanh Dao bị ồn ào đau đầu, trực tiếp kéo thân thể mũm mĩm của hắn đi ra ngoài, hắn ra sức vùng vẫy chân tay ngắn ngủn chắc nịch của mình, khắp đường lẩm nhẩm mắng chửi.

Đến ngã rẽ, khí thế kiêu căng ngạo mạn của cậu nhóc dần tan biến, sức nóng ngày mùa hè chói chang quả là không thể coi thường, chỉ sau vài phút, hắn mồ hôi nhễ nhại, le lưỡi tán nhiệt hệt như chú cún con.

Chu Thanh Dao thấy hắn im lặng mới buông ra, giật giật cánh tay đau nhức.

"Làm loạn xong rồi?"
Hắn cố chấp quay đầu đi, "Em không làm loạn."
Chu Thanh Dao bình tĩnh nói với hắn, "Đồ của người ta dù thích cũng không thể lấy, động thủ đánh người ta còn sai hơn nữa, lại có lần sau, chị sẽ nói với ba xử lý em."
"Em mới không thích thứ đồ kia."
Chu Thanh Tiện trợn con mắt nhìn đi nơi khác, giận dỗi bĩu môi, "Một cái hộp nhạc xấu xí, ai hiếm lạ!"

Thiếu nữ hơi sửng sốt.

Vật này đối với hắn quả thực không hiếm lạ, nhưng cô lại coi nó như bảo bối.

Mùa đông năm đó, hộp nhạc cô giấu trong ngăn tủ bị hắn vô tình làm vỡ, cô buồn bực đến đỏ cả hốc mắt, không nói lời nào thu dọn đống đổ nát rồi tự nhốt mình trong phòng.

Sau lại, cậu nhóc bị Chu ba đánh một trận, tiếng hắn gào khóc xin tha vang khắp nhà.

Chu Thanh Dao nhìn vẻ mặt kiêu ngạo bất mãn của đứa nhỏ, như có dòng nước ấm áp chảy qua lồ ng ngực, giọng điệu cũng so trước nhẹ một chút.

"Cướp đồ để tặng cho chị sao?"
Cậu nhóc lúng túng gật đầu.

"Nhưng đó là đồ của người khác, cho dù đẹp đến đâu chị cũng không thể nhận.

"
Hiếm khi cô nhẹ nhàng dạy bảo hắn: "Em chăm chỉ học tập, sau này tự mình kiếm tiền mua cho chị."
Đứa nhỏ gật đầu như đảo tỏi, bàn tay mập mạp lau mồ hôi trên mặt, có lẽ đã quen với vẻ mặt xa cách của cô, nghe được vài câu dịu dàng hắn mặt mày hớn hở.

Tính khí trẻ con đến rồi đi không chút dấu vết, ngay sau đó hắn tự giác nắm tay cô, nói chuyện không ngừng như cái máy.

.......
"Cạch" một tiếng, cánh cổng rỉ sắt đóng lại.

Hai người về đến nhà, trong phòng không có một bóng người.

Khu phố cũ phần lớn là nhà đơn, đó là bà nội Chu Thanh Dao để lại.

Nhà ở bài trí đơn giản, hai phòng ngủ một phòng khách, đồ đạc tràn ngập cảm giác xưa cũ, chỉ riêng bộ bàn ăn cũng ít nhất vài chục năm lịch sử, bề mặt nhám như bề mặt trăng.

Những cây dây leo bám trên bức tường ngoài nhà đang nỗ lực duỗi thân ra bốn phía, nhánh to nhánh bé quấn lấy nhau trải rộng khắp mặt tường.

Chu Thanh Dao động tác nhuần nhuyễn nấu hai tô mì, còn đặc biệt cho thêm trứng chiên vàng giòn và cải thìa xanh non.

"Em không muốn ăn hành lá."
Chu Thanh Tiện dùng chiếc đũa chọc chọc hành lá thái nhỏ đã nổi lên, thể hiện tính khí thiếu gia.


Cô bình tĩnh tiếp tục ăn mì, lúc hắn bắt đầu mở giọng lải nhải, đứng dậy trực tiếp cầm lấy bát của hắn.

"Kén cá chọn canh thì chịu đói đi."
"—— Chị hai." Đứa nhỏ chùn bước, béo tay nhỏ khẽ kéo cánh tay của cô.

Chu Thanh Dao cúi đầu nhìn hắn, "Muốn ăn sao?"
"Ăn!"
Khí thế của hắn yếu dần, không dám ý kiến gì nữa, một lớn một nhỏ ngồi đối diện, yên lặng ăn mì.
.....!
Khoảng 8 giờ tối, chốt mở cửa vang lên, bên ngoài căn phòng im ắng bắt đầu có tiếng người.

"Con trai bảo bối của ta!"
Là giọng của Chu ba ba.

"Hôm nay ở nhà trẻ có vui không? Con học được gì nói cho ba biết nào..."
Chu Thanh Dao đang say sưa làm bài tập trong phòng, đầu cũng không ngẩng lên, tay cầm bút viết nhanh chóng, tâm trạng không bị ảnh hưởng chút nào.

Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, bên ngoài chắc chắn là cảnh ôm ấp hôn hít nâng lên cao, bộc lộ tình cảm cha con dịu dàng sâu nặng như mọi ngày.

Không biết qua bao lâu, cuộc trò chuyện thân mật giữa hai cha con kết thúc, Chu ba đến phòng Chu Thanh Dao.

"Cốc cốc."
Ông gõ hai tiếng có lệ, cũng không đợi cô trả lời, lập tức đẩy cửa mà vào.

"Dao Dao."
Cô sững người một giây, sau đó cứng ngắc quay đầu lại, biểu tình cười như không cười, thân mình ngược sáng, dưới ánh đèn mờ mịt không thấy rõ hốc mắt cô hơi ướt.

Chu ba nói thẳng, vẫn câu nói ngàn năm như một.

"Học hành thế nào?"
"Rất tốt."
"Ngày thường cũng phải chú ý nghỉ ngơi, đừng khiến bản thân mệt quá."
"Vâng."
"Nếu không đủ tiền nói cho ba, cần tiêu thì tiêu, đừng tiết kiệm quá."
"Dạ."
Cuộc trò chuyện được lập trình sẵn kết thúc, ông theo khuôn phép quan tâm con gái xong, đóng lại cửa phòng, xoay người lại tìm con trai vui đùa.

Tiếng cười đùa bên ngoài vang lên hết đợt này đến đợt khác, cô nghe thấy chói tai, không bình tĩnh được chút nào.

Mất mười phút để giải một bài toán, nhưng cuối cùng câu trả lời vẫn sai.

Cô chỉ tuỳ tiện ném bút, đeo tai nghe chống ồn, bật mp3, chỉnh đến bài hát yêu thích rồi đứng ở cửa sổ nho nhỏ nhìn dưới lầu.

Chiếc mp3 này là quà sinh nhật Trương gia gia tặng cô, ở thời điểm đó cũng trị giá đến mấy trăm ngàn, Lý Tuệ đã nhiều lần nói cô tải vào ít nhạc thiếu nhi, thỉnh thoảng cho em trai mượn nghe.


Cô từ chối rất dứt khoát, Lý Tuệ xụ mặt giận dỗi vài ngày, cuối cùng Chu ba mua một chiếc giống hệt cho con trai, chuyện này mới kết thúc.

Ba của Chu Thanh Dao, Chu Hàn Sinh, là người đàn ông trung niên chất phác giản dị, ông làm tài xế xe buýt đã nửa đời người, đi sớm về trễ để nuôi một nhà bốn người, số lần giáp mặt cô không nhiều, cũng coi như không thân thiết.

Nhưng Chu Thanh Dao biết, trong lòng ba vẫn yêu thương cô, chỉ là so với người em trai đã ở bên ông ấy từ nhỏ, sẽ có nhiều ít khác biệt.

Cô có thể hiểu thấu, nhưng không muốn chấp nhận.

Khi còn nhỏ cô được bà ngoại nuôi dưỡng ở quê, 8 tuổi mới trở về với ba mẹ, nhưng những tháng ngày hạnh phúc chẳng được bao lâu, 10 tuổi năm ấy, ba mẹ vì tình cảm rạn nứt ly hôn trong hoà bình.

Về quyền lựa chọn được nuôi nấng, cô từ chối đi theo mẹ đến thành phố lớn, nhất quyết ở lại bên ba và bà nội, canh giữ khu phố cũ kỹ này cùng với những mối tình láng giềng ấm áp.

Sau đó, Chu ba tái hôn và sinh con,cùng năm đó bà nội bị bệnh qua đời, mẹ kế trước mặt ôn nhu săn sóc, sau lưng lại chanh chua đanh đá, nhưng ngay cả như vậy, Chu Thanh Dao chưa bao giờ lấy chịu ủy khuất trở thành ngụy trang, buộc ba mình vào thế khó xử.

Người ta nói đứa trẻ thích khóc thì có kẹo ăn, nhưng cô không thích ăn kẹo, cũng không thích rơi lệ.

Theo quan điểm của cô, nước mắt cũng không giải quyết được vấn đề gì, chúng sẽ chỉ kéo cảm xúc u ám của mình xuống vực sâu, càng vùng vẫy thì càng chìm sâu, cho đến khi hoàn toàn bị bóng tối nuốt chửng.

Có thời gian khóc sướt mướt này, không bằng làm nhiều thêm vài bài thi, học nhiều thêm vài từ đơn.

......!
Đêm hè đầy sao lộng lẫy, gió nhẹ phiếm hơi nóng.

Ở quảng trường, trẻ nhỏ tụ tập một chỗ chơi trò chơi, các cụ già phe phẩy quạt hương bồ nói chuyện phiếm, cảnh tượng yên bình đến lạ.

Mp3 đang phát bài hát của Châu Kiệt Luân, "Hương Lúa" (*)
( * Tên một bài hát khá hay của Châu ca, mọi người nhấn vào đây nghe luôn nè!)
[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]
Mỗi nhịp điệu đều tràn ngập ánh nắng, mỗi nốt nhạc nhảy lên đều thể hiện niềm khao khát một cuộc sống tốt đẹp hơn.

"Còn nhớ rõ bạn từng nói gia đình là toà lâu đài duy nhất, theo dòng chảy của hương lúa tiếp tục chạy băng băng..."
Nghe đến đây, cô rũ mắt bật cười, dòng máu lạnh lẽo chua xót, nặng nề, áp lực từ trước ngực chảy ra, tản khắp huyết mạch.

Gia đình thực sự là toà lâu đài duy nhất cho cô sao?
Cô không rõ, ít nhất hiện tại cô vẫn chưa cảm nhận được cái gọi là hơi ấm gia đình, mà hạnh phúc gia đình là nguồn lực chữa lành tổn thương tốt nhất, phải chăng cô cũng không xứng đáng có được.

Từ đầu đến cuối, toà lâu đài của Chu Thanh Dao chỉ có một mình cô.

Cô không ra được, người khác cũng không thể vào được.
...!
[SODA]
Có luôn chương tiếp theo nè, thả VOTE cho tui điiii ⭐️.