Dưới Mái Hiên

Chương 19: 19: Hôn Môi





Hết buổi chiều, ngõ nhỏ uốn lượn lại khôi phục vẻ náo nhiệt ngày thường.

Ông chủ của quán ăn khuya ven đường đang gào thét vang trời, nhìn thấy Trình Tiêu đang cầm cặp, phía sau là cái đuôi nhỏ của anh, mọi người cùng nhìn nhau cười nhưng không hề mở lời trêu chọc hai người.

Trình Tiêu quay đầu lại nhìn cô, “Buổi tối muốn ăn gì?”
Chu Thanh Dao nghiêng đầu suy nghĩ, “Anh sẽ đi nấu cơm sao?”
“Làm được không nhất định là ăn được.


Ông chủ của cửa hàng đồ nướng trực tiếp lật bài của anh lên, “Cô gái nhỏ, em đừng nghe nó khiêm tốn nữa, tài nghệ của nó không tệ đâu, tốt xấu gì còn ở đây giúp tôi nữa năm đấy, là đệ tử chân truyền của tôi.


Bà chủ liếc mắt xem thường, một mình nhảy qua, “Tài nghệ này của ông mà cũng đòi đi so với Trình Tiêu, trong lòng không ngại à?”
“Khụ, cho mặt mũi thôi.

” Ông chủ nhỏ giọng nói.

“Tôi thấy ông cho cái rắm ấy.


Hai người hùng hùng hổ hổ đấu khẩu một hồi, Chu Thanh Dao đứng một bên nhìn thấy nở nụ cười, nhưng vừa xoay đầu đã thấy Trình Tiêu đi xa mấy mét, cô nhanh chân thở hổn hển chạy đến.

“Thì ra anh còn làm việc ở quán thịt nướng kia hả?”
Trình Tiêu bình tĩnh trả lời, “Đã là chuyện vài năm trước rồi.


Cô nhìn gương mặt ngăm đen của anh, thành khẩn hỏi, “Mệt không?”
“Không sao cả.


Chu Thanh Dao không tin, bĩu môi, “Nói dối.


Trình Tiêu liếc mắt nhìn cô, thấp giọng nói: “Mệt cũng phải làm…”
Chu Thanh Dao cái hiểu cái không, có rất nhiều lúc cô cảm thấy anh không giống người ở độ tuổi này, có rất nhiều tâm tư và sự thật gì đó ở bên trong lòng của anh.

Bây giờ cô đối với tất cả mọi chuyện của anh đều cảm thấy rất tò mò, một lần mở miệng đã dừng không được, đuổi theo phía sau líu ríu hỏi anh.

Trình Tiêu xem như là kiên nhẫn, có hỏi sẽ có trả lời.


“Anh thích màu gì nhất?”
“Đều thích.


“Anh thích trái cây nào nhất?”
“Không chọn.


“Anh thích bánh ú ngọt hay là bánh ú thịt.


“Đều không thích.


Chu Thanh Dao còn muốn hỏi gì đấy, nhưng khi mở miệng thở thì dừng lại một chút, lại ngại ngùng.

“… Vậy anh thích kiểu con gái thế nào?”
Vẻ mặt Trình Tiêu vô cùng bình tĩnh nhướng mi, nhìn vào ánh mắt cô có chút ý nghĩ sâu xa.

“Đây mới thật sự là vấn đề muốn hỏi sao?”
Tim Chu Thanh Dao đập ngày càng nhanh, dùng biểu cảm xấu xa nhưng mong ngón để diễn tả sự ngại ngùng, “Không nói thì thôi.


Trình Tiêu im lặng không nói gì, chỉ là anh bị lây ánh mắt chứa ý cười nhìn thấy cả người đều không được tự nhiên, Chu Thanh Dao sợ anh phát hiện giấu cái mặt nhỏ đang đỏ lên, nhanh chóng chạy đi.

Nam sinh nhanh tay lẹ mắt giữ áo cô, “Ăn cái gì đây?”
“Tùy ý đi.


“Trứng chiên cà chua?”
Cô quay đầu lại nhìn anh, “Được nha.


Trình Tiêu nhìn thấy mặt cô có chút đỏ, cười nhẹ, “Rất tốt, cà chua cũng có thể tiết kiệm được.


“Hả?”
Đầu ngón tay nóng bỏng của anh khẽ lướt trên măt cô, không nói gì bước nhanh về phía trước.

Chu Thanh Dao đứng ngây ngốc tại chỗ mấy giây, bất giác dùng bàn tay nhỏ bé của mình che đi khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ lên.


A a!
Thật mất mặt.


Giữa hè trời tối trễ, qua bảy giờ, trời mới từ từ rơi vào ánh hoàng hôn.

Chỗ Trình Tiêu ở chính là phòng ở cũ, phòng bếp không lớn, chỉ đủ một người đứng, Chu Thanh Dao tình nguyện giúp đỡ nhưng lại bị anh đưa đến phòng khách làm bài tập.

Tại phòng bếp âm thanh nồi niêu xoong chảo vang lên từng nhịp, trên bàn trà Chu Thanh Dao làm bài tập hoàn toàn không tĩnh tâm được, không quá vài phút lại đến phòng bếp quấy rầy Trình Tiêu.

Không gian phòng bếp nhỏ, chỉ có một cái cửa sổ gần đấy, không khí không lưu thông được.

Anh bị nóng khiến mồ hôi đổ đầy người, dứt khoát cởi áo ra, cơ thể lộ rõ đường cong, mồ hôi từng từng trong suốt như mật, đều được anh quẹt loạn trên làn da cổ màu đồng.

Dưới thân là một cái quần học sinh màu lam rộng thùng thình, dây thun rớt xuống, mơ hồ có thể nhìn thấy qu@n lót màu đen bên trong.

Anh xoay người lại thái rau, giữa lúc hoảng hốt lại cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực đang chăm chú nhìn mình, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy cô gái nhỏ tóc ngắn dựa trên khung cửa, nhìn không dời mắt dõi theo anh.

“Bài tập làm xong chưa?”
Lòng ngực Chu Thanh Dao rung lên, một giây sao liền hoàn hồn, “Chưa.


“Vậy em còn lén lút ở đây làm cái gì?”
“Em có lén lút đâu?”
Cô bất mãn than thở, giọng nói thì càng ngày càng nhỏ xuống, “Là quang minh chính đại… à… thì ngắm nhìn một chút.


Trình Tiêu cong môi cười, nhìn cô vẫy vẫy tay, giống hệt đang gọi một thú cưng nhỏ, “Đến đây gọt khoai tây giúp đi.


Chu Thanh Dao cười chân mày cũng cong lên, đến gần bên cạnh anh hỏi: “Không phải anh không cho em vào phòng bếp sao?”
“Anh nói không cho, để em không đến quấy rối?”
“Em đâu có quấy rối…” Cô cong môi cười, âm cuối hơi chột dạ chút.

Ánh đèn treo trong phòng bếp là kiểu cũ, dây điện lộ rõ trên bóng đèn, lúc gió bên ngoài thổi đến, bóng đèn mờ chứa ánh sáng vàng nhạt cũng nhẹ nhàng lắc lư theo.

Sau khi bỏ đồ ăn vào trong dầu nóng, mùi khói lửa thơm nứt tiến thẳng vào mũi, Chu Thanh Dao ôm bụng đã đói đến khẽ kêu.

Trình Tiêu đưa cho cô một quả cà chua đỏ tươi.


“Mang ra ngoài gặm đi.


Kết quả cô vừa mới cắn một cái, còn chưa đến cửa, thì đèn trên đầu phút chốc đã đen lại, lại nhìn vào phòng khách cũng là một mảnh tối đen y hệt.

Chu Thanh Dao có chút bối rối, “Cúp điện sao?”
“Ừm.


Trình Tiêu ở đây lâu rồi nên đã sớm thành thói quen làm mấy động tác cũ, ánh sáng bên ngoài cửa sổ chiếu vào nhà, trong không trung tạo ra một ánh sáng, đúng lúc đánh thẳng vào sóng mũi cao của Trình Tiêu.

“Thế bao lâu mới có điện thế?”
“Cái này khó nói.


Hai người cứ im lặng đứng như thế nhìn nhau.

Hết nửa ngày, Trình Tiêu mới đùa, “Em không phải mặt trời nhỏ sao? Chiếu sáng cho anh xem nào.


Cô gái nhỏ mang theo chút hờn dỗi nói, “Em là mặt trời, cũng chẳng phải bóng đèn.


Trình Tiêu thấp giọng cười, không có tiếng trả lời nào, chỉ thấy Chu Thanh Dao bước vài bước đã xuất hiện trước mặt anh.

Anh ngạc nhiên một lúc, cúi đầu nhìn cô, “Làm gì?”
“Sợ.

” Giọng cô gái nhỏ vô cùng mềm mại, yếu đuối.

Yết hầu Trình Tiêu lăn lộn một chút, “Muốn anh làm thế nào đây?”
Cô không nói gì, chỉ là đưa bàn tay bé nhỏ trong bóng đêm tìm lấy bàn tay to của anh, mãi đến khi… bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay anh.

Da đầu Trình Tiêu muốn nổ tung, “Chu Thanh Dao!”
“Em mặc kệ đấy.

” Không có ngữ điệu gì, vẫn luôn có chút làm nũng trong đấy.

Cảnh tối lửa tắt đèn này, cô nam quả nữ, tâm tự đang bình tĩnh cũng không được tự nhiên mà dao động.

Trình Tiêu hít sâu, mạnh mẽ bình tĩnh lại, không ngừng tẩy não mình, nhưng mà thủ đoạn trấn án này, không tác dụng, lại càng ngày càng nghiêm trọng hơn…
“…!!!”
Bàn tay nhỏ bé đang thăm dò cơ bụng anh, quẹt quẹt một chút mồ hôi ướt ướt.

Đầu ngón tay k1ch thích từng dây thần kinh ngứa trong đầu, lửacháy lan ra như ánh lửa đốt đồng cỏ ở trước ngực nổi lửa lên.


Mọi người là được một tấc tiến một thước, Chu Thanh Dao cũng không ngoại lệ.

Anh không từ chối cô trêu chọc, cô càng không biết lượng sức mình tăng thêm độ khó.

Tiếng th ở dốc của anh ngày càng nghiêm trọng, người vẫn cứng ngắc như cũ, ngay lúc bàn tay cô chạm đến cơ ngực khỏe mạnh, thì Trình Tiêu hoàn toàn nổ tung rồi.

Anh nắm chặt lấy cổ tay cô đè cô ở cạnh bàn bếp, bóp lấy eo cô nhấc cô ngồi lên bàn, áp người anh qua, lấp kín chỗ hỡ.

Ánh trăng sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, đúng lúc xuyên qua hai người, ánh sáng tan ra, mơ hồ nhìn thấy rõ mặt hai người.

“… Trình Tiêu.

” Cái miệng nhỏ thở gấp gáp, đôi mắt phiếm hồng.

Mùi vị của riêng anh xông vào mũi cô, Chu Thanh Dao li3m môi đang khô khốc của mình, phát ra tiếng nước nhỏ bé.

Cô đã sớm có quyết định, quyết tâm trong ba ngày quý giá này phải kéo anh xuống ngựa, đương nhiên, tin tưởng sẽ thành công hoàn toàn không có nhưng dũng khí lại quá lớn.

“Sao anh có thể không sợ chết như thế?”
Hai tay anh chống vào cạnh bàn, nghiêng người về phía trước, cúi đầu đưa người đến sát gần miệng nhỏ của cô.

“Bà nội nói, người không sợ chết mới có tiền đồ.

” Cô học theo giọng người già trả lời.

Trình Tiêu than nhẹ một tiếng, vô cùng bất đắc dĩ, cho đến bây giờ, anh vẫn cho rằng cô còn nhỏ tuổi không biết trời cao đất rộng thế nào.

Chuyện này nếu đổi là người đàn ông khác, cô sớm đã bị lăn qua lộn lại, ăn đến sạch sẽ.

Cho nên cho dù tên đã lên dây, anh vẫn giãy dụa ở khoảnh khắc cuối cùng, “Quá tam ba lần, nếu còn có lần sau…ưm!!”
Cô kéo lấy cổ anh, cái miệng nhỏ nhắn ngây ngô dán lên, đôi môi dán sát vào nhau, đầu óc anh hoàn toàn trống rỗng.

Môi cô gái nhỏ cũng giống hệt trong tưởng tượng của anh, ấm áp, mềm mại, như tơ lụa trên mặt nước.

Đầu lưỡi đang cố gắng mở lấy hàm răng đang đóng chặt của anh, bên môi lưu lại ít nước cà chua, chua chua ngọt ngọt.

Bàn tay to của anh đang nắm chặt trên mặt bàn, gân xanh đã nổi đầy, còn cố gắng để mình bình tĩnh.

Mãi cho đến khi… hai tay cô ôm lấy mặt anh, đầu lưỡi mềm mại phá vỡ cái miệng nhỏ đi vào, lời lẽ lộng xộn, trong không khí đầy hơi nước liên tục ấm dần lên.

Tất cả lý trí của anh đều tan thành mây khói.

Kìm nén là cái gì?
… Anh quên hết sạch rồi.