Dưới Cây Anh Đào

Chương 31: Hắn và cậu dưới cây anh đào (kết)




Năm ba đại học Tần Thâm tiến vào bộ đội đặc chiến, ngoài trừ Nhan Húc và ba mẹ cậu ra, thì hắn không nói chuyện này với bất kì ai khác.

Ngay sau khi vừa kết thúc năm nhất, với thành tích và thể lực xuất sắc, giáo viên đã hỏi hắn tương lai có muốn ra tiền tuyến hay không.

Không vào cơ sở bộ đội sĩ quan, cũng không vào văn chức cán bộ.

Cho nên nửa chặng đường sau này là Tần Thâm tự mình lựa chọn, lúc bấy giờ hắn không suy nghĩ nhiều gật đầu đồng ý với vị giáo viên có quân hàm ba sao này.

Trải qua nom nửa năm quen nhau với bạn trai nhỏ, trái tim sắc đá và cô độc của Tần Thâm hết lần này đến lần khác vẫn luôn mềm lòng không buông xuống được, tất cả lo lắng phòng ngừa, chu đáo cân nhắc trước đó đều không có nghĩa lý gì.

Hắn cũng rất chân thành cùng Nhan Húc bàn chuyện tương lai, cho dù việc này còn quá sớm để nói ở lứa tuổi chỉ mới mười bảy của cậu.

Tuy Nhan Húc chưa trưởng thành, nhưng cậu lúc nào cũng có thể mang đến cho hắn những điều ngạc nhiên đến bất ngờ.

“Không sao đâu, em sẽ đợi anh.”

Tình yêu của tuổi trẻ chính là cuồng nhiệt và thuần túy như thế.

Huống chi Tần Thâm chưa từng có ý nghĩ rời xa Nhan Húc, hắn sợ cậu sẽ chịu khổ, sợ cậu bị tổn thương, sợ nếu cậu xảy ra chuyện mà mình chẳng thể biết, vì vậy đối với tương lai phải xa cách nhau nhiều khiến hắn lo lắng và áy náy vô cùng.

Khi đó lời nói của Nhan Húc rất thoải mái ung dung, mà sau này lại thầm rủ rĩ với Tần Thâm rằng: “Mấy ngày nay tự nhiên em mơ thấy em không liên lạc được cho anh, làm em sợ muốn chết….Thật ra không gặp được anh mới là điều khiến em cảm thất khó chịu nhất.”

Sau đó Nhan Húc liền biến thành cậu bé không xương thích dính người, năm nay dứt khoát muốn theo hắn về nhà.

“Tần Thâm, các con đến nơi rồi sao?….Đến rồi thì tốt, thay bác hỏi thăm sức khỏe sư phó và người nhà của con nhé….Năm nay Nhan Húc thi cử khá tốt nên nhà bác cho thằng bé đi chơi cho khuây khỏa, mấy ngày tiếp theo phải làm phiền con rồi…Ừm — nhân tiện con nhớ nhắc nhở thằng bé đừng quên làm bài tập giùm bác nha con.”

Tần Thâm thầm áp lực trong lòng, đáp lời từng câu với Nhan tiên sinh ở bên kia điện thoại, vừa cất điện thoại đi, Nhan Húc lập tức lại gần hỏi: “Ba em nói gì với anh vậy?”

Tần Thâm quay đầu trả lời: “Nhắc em nhớ làm bài tập.”

Nhan Húc dẩu môi, cả nhà lúc nào cũng nhắc cậu chuyện này quài, làm như cậu là học sinh tiểu học cần phụ huynh phải để tâm không bằng.

Cơ mà Nhan Húc rất nhanh đã vui vẻ lại ngồi trên đoàn xe khách lắc lư, nhìn ra cửa sổ mím môi khẽ tươi cười.

Hơi thở ấm áp ngưng tụ thành lớp sương trắng trên mặt kính, ngoài kia là những tán cây sum suê xanh mướt, hoàn toàn khác biệt với mùa đông tiêu điều ở Bắc Kinh, hầu hết những người trên xe đều là về quê ăn tết đón xuân, còn có hai người nhận ra Tần Thâm, khiến cảm giác khi về nhà trở nên đặc biệt rõ ràng.

Bởi vì có Nhan Húc bên canh, nên chuyến đi này càng thêm chờ mong và mừng rỡ. Tần Thâm tựa ra sau nghiêng đầu ngắm Nhan Húc lúc lâu, không biết cậu lại tự mình vui vẻ cái gì, mà bản thân hắn cũng theo đó nở nụ cười.

Chẳng mấy chốc bọn họ đã điểm dừng chân, Tần Thâm nắm bàn tay đeo đôi bao tay dày cộm của Nhan Húc đứng tại trạm xe ngắm trăng, nhìn cảnh vật quen thuộc xung quanh, lại nhìn Nhan Húc quấn người tròn vo như chú héo mập mạp.

Nhan Húc rất sợ lạnh, khăn choàng cổ che khuất cả nửa gương mặt, đội mũ lưỡi chai, chỉ lộ ra hai cặp mắt mèo sáng ngời và gò má trắng nõn xinh xinh, cậu nói với Tần Thâm: “Vui quá anh ơi.”

Tần Thâm cố ý hỏi: “Vui lắm sao? Lát nữa gặp bà nội em không khẩn trương à?”

Nhan Húc ngượng ngùng liếc mắt nhìn hắn, đánh lên tay hắn cái tát, nhỏ giọng bảo: “Bà nội cũng đâu có biết, anh đừng nói cho bà nha.”

Tần Thâm dỗ dành người ta: “Anh không nói, để em âm thầm hiếu kính với bà.”

Nhan Húc tinh thần phấn chấn nói: “Em phải hiếu kính bà thật tốt, khiến bà cảm thấy ngoài em ra không ai được như em cả.”

Tần Thâm cười cười: “Ừ.”

Nói thì nói thế thôi, nhưng đến khi đứng bên ngoài ngôi nhà nhỏ vuông vức, Nhan Húc đột nhiên dừng bước, ánh mặt sợ sệt nhìn cánh cửa màu đen chống trộm trước mặt.

Tần Thâm kéo cậu tới: “Sao rồi em?”

“Đợi em tí, để em tháo khăn choàng cổ với mũ xuống đã, lụm thụm không đẹp chút nào.”

“Đẹp mà, không ai đẹp bằng em cả đâu.” Tần Thâm lấy chìa khóa mở cửa, đẩy ra, nhường Nhan Húc vào trước.

Nhan Húc vươn cổ lộ ra khuôn mắt bị giấu trong khăn choàng vì sợ gió lạnh, vào rồi cũng không dám bước tiếp, vô thức quay đầu tìm Tần Thâm.

Tần Thâm sách hành lý vô nhà, đóng cửa lại, thoáng nhìn căn nhà được quét dọn sạch sẽ gọn gàng, xoay qua véo cái cằm Nhan Húc, nói: “Bà nội không có ở đây đâu, anh chưa hề thông báo ngày về cho họ hay.”

Nhan Húc thở một hơi thật dài, cảm thấy mất mặt, đảo mắt xung quanh thấy ngoài sân như đã được trang hoàng lại, thứ duy nhất không thay đổi chính là gốc cây cao gầy trụi lủi kia, cậu giơ tay chỉ: “Cây anh đào của em.”

“Của em lúc nào vậy?”

“Là của em.” Nhan Húc bước tới, sờ lên cành cây, cúi đầu thì phát hiện có hai vết khắc, “Dấu hiệu em lưu lại vẫn còn nè. Hồi trước em cũng tìm thấy, ở trên cây luôn đó anh.”

Tần Thâm đứng sang bên cạnh nhìn, Nhan Húc im lặng, chính hắn đã quên mình cũng từng tự cầm dao khắc lên cái cây này.

Lần đầu tiên đến đây, Nhan Húc giống như một cô gái, bà nội sợ cậu không thể cao lên, nên nhờ Tần Thâm đo cho cậu xem cậu cao được bao nhiêu.

Tần Thâm tìm không thấy thước dây, vì thế bảo tiểu sư đệ tới đứng ngay gốc cây anh đào, lấy con dao rạch một đường trên thân cây ở đỉnh đầu của cậu.

Lúc ấy Nhan Húc có hỏi: “Nó sẽ không chết đúng không anh?”

Tần Thâm: “Không chết được, bà nội cũng chặt vài nhát, nhưng nó vẫn phát triển rất tốt như thường.”

Nhan Húc còn nói: “Nếu bà nội mà chặt ở chỗ này, thì em khó mà nhận ra được.”

Tần Thâm gật đầu đồng ý, năm thứ hai tiếp tục giúp Nhan Húc rạch thêm một đường, không biết có phải những lời ngụy biện của Tần Thâm thực sự hiệu quả hay không, mà cây anh đào gầy teo ấy cho đến hiện tại vẫn rất kiên cường tràn đầy sức sống. Thời gian thấm thoát ba bốn năm trôi qua, Nhan Húc trưởng thành, cây anh đào cũng cao lớn hơn, Nhan Húc bước lại đo, so với ba năm trước cậu đã cao hơn bản thân lúc đó nửa cái đầu.

“Ôi trời ơi!” Nhan Húc xác nhận mấy lần, muốn nhảy cẫng lên, “Anh Thâm, anh xem nè.”

Tần Thâm gật đầu: “Ừ, sai rồi, em cao hơn mức đó nhiều lắm.”

Nói xong hắn duỗi tay kéo Nhan Húc tới gần mình, giơ tay lên đo: “Hồi đó em cao tới đây anh, bây giờ đã tới cằm anh rồi. Chỉ cần ngẩng đầu là có thể hôn anh.”

Nhan Húc vốn dĩ lịch sự đáp lời “Anh cũng cao hơn rồi”, thì bờ môi đang mỉm cười bị tập kích, xung quanh lạnh giá, nhưng bàn tay được Tần Thâm nắm trọn rất nóng bỏng, đôi môi hắn quấn lấy cậu càng bùng cháy hơn thế, nhiệt độ và dưỡng khí đều từ Tần Thầm truyền vào người cậu, khiến Nhan Húc thật sự muốn hòa tan.

Đột nhiên Tần Thâm bật cười, cặp mắt sắc bén nghiền ngẫm nhìn Nhan Húc, niết gương mặt trắng hồng của cậu, nói: “Bé cưng, em mặc dày quá, làm anh cứ tưởng mình ôm phải chú heo ụt ịt ấy.”

Mới nãy hắn muốn ôm cái eo nhỏ của Nhan Húc, mà chiếc áo khoác lông cùng với bộ đồ dày cộm bên trong khiến Tần Thâm vui vẻ bóp vài lần, sau liền không nhịn được mà cười to.

Nhan Húc đỏ rần mặt, nói: “Em sợ lạnh lắm, lát vào nhà em sẽ cởi ra.”

Tần Thâm dẫn cậu vô phòng của hắn, trước đây khóa lại không cho thuê, tuy không ai ở nhưng sư phó của hắn vẫn cho người tới quét dọn nên cũng sạch sẽ.

Phòng ngủ của con trai rất đơn giản, bàn học đặt ngay ngắn những cuốn sách giáo khoa và từ điển, cạnh giường treo một bộ đạo phục màu đen, trên nóc tủ để đôi bao tay, trong ngăn thì chứa bằng khen và giải thưởng, không chút hạt bụi, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc ban đầu, cảm giác tất cả chỉ mới như ngày hôm qua mà thôi.

“Không khác gì so với lần trước em đến.” Nhan Húc hỏi, “Anh Thâm, anh cho người tới đây dọn dẹp sao?”

“Ừm, dọn sơ thôi, còn lại anh tự mình làm, em đến đây.” Tần Thâm ngoắc tay với cậu, lấy bộ chăn mền ga gối từ trong tủ quần áo, “Em biết trải không?”

Nhan Húc kích động gật đầu.

Tần Thâm cách lớp chăn hôn lên mặt cậu, nói: “Làm đi, tí nữa anh Thâm dẫn em đi ăn.”

Khi Tần Thâm đang quét dọn, thì Nhan Húc rất chuyên chú bọc chăn mền, khi Tần Thâm đang lau nhà, thì Nhan Húc đã chui vào chăn bông.

Tần Thâm đặt cây lau nhà qua một bên, ôm người từ trong chăn ra ngoài.

Nhan Húc nắm góc chăn: “Ơi, mới nãy rõ ràng em bao đúng rồi, nhưng sao vẫn ngược ngược nhỉ.”

“Cái chăn gì lạ lùng.” Tần Thâm mổ lên cái môi chu chu của cậu, “Để anh ấy lại cho, em đi xếp quần áo đi.”

Vài phút sau khi Nhan Húc treo đống quần áo trong hai cái vali, Tần Thâm đã bọc xong mền, trải xong ga giường, còn theo thói quen gấp gọn thành khối đậu hủ hình vuông, rồi đặt ngay ngắn giữa giường không chút nếp nhăn.

Một loạt động tác của Tần Thâm thật không khác gì nhân viên buồng phòng khách sạn, đối diện với ánh mắt tràn đầy sùng bái của Nhan Húc, hắn mím môi ho khan, ngồi xuống giường, vỗ vị trí bên cạnh mình: “Tới đây nằm nghỉ ngơi tí đi.”

Nhan Húc bước qua ngồi cạnh Tần Thâm, dựa vào vai hắn, ngón tay ve vuốt lướt dọc theo khe hở giữa những ngón tay của hắn.

Ở nơi kin đáo lại thoải mái như thế này, Nhan Húc mặt dạn mày dày nói: “Vừa rồi anh có thấy tụi mình giống một đôi vợ chồng không?”

Tần Thâm cầm bàn tay cậu xoa nắn, trên mặt toát ra nụ cười khó nhịn, “Giống chứ, em chính là nàng dâu mà anh mang về nuôi từ bé đấy.”

Nhan Húc nhoẻn miệng vui vẻ, chợt hỏi một vấn đề nhàm chán nhất vũ trụ: “Anh thích em từ khi nào nha?”

“Anh không nhớ nữa.”

Nhan Húc cùng hắn đan xen mười ngón tay, không cam lòng nũng nịu: “Một chút ấn tượng anh cũng không nhớ luôn sao?”

Tần Thâm ngẫm nghĩ hồi lâu, nghiêng đầu nhẹ trả lời: “Chắc là rất lâu về trước.”

Đối diện với ánh mắt thâm thúy và chuyên chú của Tần Thâm, Nhan Húc không chịu nổi đỏ mặt, ngẩng đầu hôn lên cằm hắn cái chụt, nói: “Em cũng vậy.”

Tần Thâm mày kiếm hơi nhíu, muốn nên hỏi kỹ vấn đề này, “Là từ lúc nào?”

Nhan Húc rất thành thật, xấu hổ nói: “Là lần đâu tiên khi em đến nơi đây.”

Không biết có phải Tần Thâm lại bị cậu làm cho kinh ngạc hay không, mà khóe mắt khẽ động, chờ cậu nói xong.

Nhan Húc không nhìn hắn, gẩy gẩy đầu ngón tay đầy vết chai của Tần Thâm, “Cái lần anh dẫn em đến cái quán bi-a, rồi có người cười nhạo em, anh liền xông tới đá gãy răng tên đó, lúc ấy anh rất dữ, cũng rất đẹp trai.”

Tần Thâm đánh nhau vô số lần, nên không nhớ rõ được chuyện cậu nói, nhưng hắn vẫn có thể mường tượng ra suy nghĩ của mình khi đó, từ khoảnh khắc đưa tiểu sư đệ về nhà, thâm tâm Tần Thâm cảm thấy Nhan Húc chịu không nổi oan ức, mà càng về sau thì càng không nỡ để cậu phải chịu tội.

Thẳng thắn bày tỏ lòng mình khiến Nhan Húc nóng mặt không thôi, bổ sung thêm: “Ưm, em không rõ thời gian cụ thể cho lắm, biết đâu là vừa thấy đã yêu anh rồi!”

Tần Thâm: “Cảm ơn em, vì đã chờ anh nhiều năm đến thế.”

Nhan Húc: “Có gì đâu anh, với lại anh cũng không khiến em phải trông đợi uổng công mà.”

Tần Thâm có chút miệng đắng lưỡi khô, nắm lấy cằm Nhan Húc hôn sâu.

“Rầm rầm rầm!” Tiếng đập cửa đột ngột vang lên.

Người bên ngoài căng họng gào to: “Lão đại! Lão đại! Anh về rồi hả?”

“Lão đại! Lão đại! Tụi em tới tìm anh nè!”

Lão đại! Lão đại! Mở cửa đi!”

“Rầm rầm rầm!”

...

Nghe như quân ăn cướp không bằng, Nhan Húc nhanh chóng xuống khỏi đùi Tần Thâm, đỏ bừng mặt nói: “Sao mấy sư huynh lại đến mau vậy anh?”

Tần Thâm dùng ngón cái lau bờ môi bóng loáng của cậu, rồi đưa áo khoác cho cậu và nói: “Để anh đi mở cửa.”

Cả đám ngoài cửa đang xì xào to nhỏ, cánh cửa chống trộm bị họ đập nãy giờ mở ra, đứng đó là Tần Thâm mặc áo len cổ lọ, dáng người cao lớn mạnh mẽ tựa vào khung cửa, rất có cảm giác áp bách, vẻ mặt như trước không lộ biểu tình, nói: “Tôi mới về tới, chưa gì các cậu đã đến phá cửa nhà tôi.”

Mấy người sư đệ ngu ngốc như đầu gấu này xông tới ôm chầm hắn: “Lão đại — anh về thật rồi.”

“Tụi em nghe có người nói nhìn thấy anh, nên lập tức đến xem thử.”

“Ha ha, em nghe sư phó nói lần này anh về có dẫn theo bạn gái, em muốn diện kiến chị dâu.”

“Em cũng vậy.”

“Chị dâu có ở đây không anh?”

“Ủa? Là thập hai của chúng ta đây mà?”

Mấy anh chàng đang cười xấu xa cùng nhau quay đầu nhìn người bước ra với cái áo khoác lông dày cộm, còn không phải là tiểu thập hai môi hồng răng trắng của họ sao?

“Các sư huynh khỏe ạ, năm nay em sẽ cùng ăn tết với mấy anh nha.” Nhan Húc cầm áo khoác của Tần Thâm, nhiệt tình vẫy chào mọi người, khóe môi hồng hào toe toét cười.

Vẻ mặt của mấy sư huynh chuyển từ kinh ngạc sang mừng rỡ, một người trong số đó ôm lấy Nhan Húc, hồi lâu cũng chưa chịu buông, nếu không phải Tần Thâm đang dứng bên cạnh, thì có người đã tính tiến lên hôn cậu một cái luôn rồi.

Tần Thâm mặc áo khoác vào, kéo Nhan Húc lại, thuận tay chỉnh khăn choàng cổ cho cậu, nói: “Vừa đi vừa nói. Gặp sư phó trước đã.”

Sau khi sư phó nhận được điện thoại của Tần Thâm, cứ đi qua đi lại trong nhà, từ khi nghe bà nội Tần Thâm nói, ông vẫn luôn suy nghĩ về chuyện của hắn.

Chắc là học cùng trường nhỉ?

Tần Thâm cứ nhất định muốn như vậy, tìm một cô gái mạnh mẽ quật cường thì làm sao mà sống chung được cơ chứ?

Có lẽ là bởi vì mối quan hệ giữa ba mẹ, nên Tần Thâm đối với phương diện tình cảm đặc biệt hờ hững, một cậu chàng cao to đẹp trai cứ thế hơn mười năm chả bao giờ yêu đương hẹn hò, rồi giờ gia nhập quân đội chẳng khác nào đi tu.

Nếu thật sự có người có thể trị được tật xấu này của hắn, thì cùng trường cũng được.

Đang suy nghĩ miên man chợt nghe thấy tiếng nói ồn ào ầm ĩ của mấy cậu học trò, sư phó có chút khẩn trương xoa lòng bàn tay vào quần, không biết cô gái Tần Thâm quen là người như thế nào đây.

“Sư phó!” Đám học trò như quân ăn cướp của ông khua chiêng đánh trống gọi to, “Lão đại về rồi thầy ơi!”

“Có cả thập hai nữa ạ!”

Sư phó Dư Quang liếc mắt nhìn cậu học trò như bức tường người này đây, khẽ gật đầu với Tần Thâm, sau đó quay qua Nhan Húc, nói: “Con cũng về à. Thế mà ba con không nói tiếng nào cho thầy biết, không thì thầy đã đi đón các con rồi.”

Nhan Húc: “Tụi con về chung xe đó ạ, không cần phải phiền đến thầy đâu mà.”

Một người thô kệch như sư phó nhưng cũng cảm thấy học trò nhỏ của mình càng ngày càng tuấn tú, hồi còn bé nhận không ra nam nữ, hiện tại vẫn xinh đẹp thông minh, là vẻ đẹp kết hợp từ hai vợ chồng Nhan gia.

Sư phó nở nụ cười từ ái: “Tới đây xem nào, thầy xem xem con đã cao lớn bao nhiêu rồi.”

Ba đóa kim hoa được nghỉ đông ra khỏi phòng, Đại Hoa nói: “Tần Thâm có nói sẽ dẫn theo một người cùng về, hóa ra là em, hại ba chị căng thẳng chưa kìa.”

Tam Hoa vừa mới lên sơ trung vỗ ngực: “Thật may người anh Thâm dẫn về là tiểu Húc.”

Tam Hoa trạc tuổi Nhan Húc: “Nhan Húc, có phải cậu giúp amh Thâm bao che không? Chị dâu của tụi mình đâu rồi?”

Đại Hoa nháy mắt ra hiệu với Tần Thâm: “Chừng nào cậu mới ra mắt chị dâu với mọi người đây?”

Tần Thâm chọt cái cằm Nhan Húc: “Ở đây, nhìn đi.”

Ba đóa kim hoa vây quanh Nhan Húc cười ha ha, không ai nghĩ lời hắn là thật.

Bởi vì hồi trước mấy cô rất hay trêu chọc tiểu thập hai đến khóc hu hu như em gái nhỏ.

Thấy Nhan Húc đã đỏ mặt muốn bốc cháy, sư phó hung hăng trừng Tần Thâm: “Bớt đùa sư đệ của con đi, càng lớn càng lì lợm.”

Mấy vị sư huynh âm thầm trao đổi ánh mắt, biểu tình của lão bát lộ ra vẻ thâm sâu.

Cùng ngày, bà nội cũng nhận được “tin tức giả” của Tần Thâm trong điện thoại, thế là bà gọi điện phàn nàn với Tần Thâm, sau đó chuyển điện thoại qua cho Nhan Húc, hiền từ nói: “Húc Húc, bà nội nhớ con lắm.”

“Anh Thâm con nói muốn dẫn người nào về, thì ra là con, bà nội rất vui.” Bà nội thở dài một hơi, nói: “Cũng may không phải con gái, mới có bây lớn đâu mà dẫn người ta về, như thế thì thật không biết giải thích làm sao với ba mẹ nhà người ta.”

Giọng nói của bà bên kia điện thoại không hề nhỏ, Tần Thâm kế bên nghe được gẩy chóp mũi.

Tần Thâm về sớm hơn dự định, Dương Mục Tâm không về ăn tết, lão tam còn ở Bắc Kinh, buổi tối sư phó đãi tiệc, tuy thiếu đi vài người, nhưng vẫn rất náo nhiệt đông vui như bình thường.

Tần Thâm một mình uống rượu, lúc về có hơi say, ánh mắt sâu sắc của ngày thường giờ đây thêm mấy phần lườn lờ ngẩn ngơ, hơi thở trắng xóa từ đôi môi nồng đậm mùi rượu, nghe thấy Nhan Húc đang đỡ hắn vào cửa than thở “lạnh quá, lạnh quá”, hắn liền mở khóa kéo ôm người vây lại trong lòng, giọng năm trầm nặng nói: “Không lạnh, không lạnh.”

Nhan Húc cảm giác Tần Thâm say thật rồi, giữ chặt eo Tần Thâm, lắc lư đi vào phòng ngủ như hai đứa trẻ sinh đôi dính lấy nhau.

Vừa tới phòng, Tần Thâm đạp cửa đóng sầm cửa lại, ôm cả người cậu ngã xuống giường.

Nhan Húc bị một người to con một mét tám tám đè đến nỗi khó thở, Tần Thâm tháo khăn choàng trên cổ cậu ra, cuối đầu mút thật mạnh hai phát, làn da cậu thật trơn mịn như một loại thuốc mỡ, hắn cắn lên cằm cậu, hơi thở giao hòa quấn quýt quyện vào nhau, trâm khàn nói: “Cục cưng à, em thơm quá.”

Nhan Húc nhìn con ngươi ẩn giấu nồng cháy của Tần Thâm, có chút khẩn trương, lại có chút chờ mong.

Yêu sớm không ổn chút nào, một tuần chỉ gặp được một lần, mà thời gian chủ yếu toàn là kèm cặp cho Nhan Húc, nếu ngoan thì sẽ được thưởng một cái hôn, còn nếu phạm lỗi thì tuần sau cậu phải chép lại «dang chương».

Hiện tại lượng cồn trong người hắn hơi cao, Tần Thâm lột từng thớ đồ trên người Nhan Húc như đang mở từng tầng búp bê gỗ, vừa thấy cánh tay trắng bóc của cậu, hắn chợt mỉm cười: “Trong ngôi nhà bằng sợi đay màu đỏ, có một chàng trai béo trắng sống ở đó. Thật là trắng.”

Đây là bài đồng giao gì vậy ta?

Nhan Húc không ngẩng mặt lên được, bắp chân cọ xát trên thắt lưng của Tần Thâm, nói: “Em không có mập nha.”

“Ừ, em không mập, em là bảo bối đáng yêu của anh.” Tần Thâm hôn lên mặt cậu, bàn tay nắm trọn cặp mông trắng bạch, nắm ngón tay thon dài mạnh mẽ lõm sâu vào trong mông thịt mềm như bông, đến khi nới lỏng ra thì hằn một vết đỏ rõ ràng trông thấy, “Để anh xem nào, bảo bối yêu dấu của anh có mặc yếm không đây.”

Bình thường Tần Thâm không say rượu thì luôn giả vờ nghiêm túc, một khi rượu vào thì không biết giới hạn là gì nữa, thẳng tay cởi cái áo ngắn tay của Nhan Húc xuống, đặt nụ hôn lên bả vai cùng xương quai xanh của cậu: “Vậy mà nói em sợ lạnh, cả đồ mùa thu cũng đâu thèm mặc.”

Mặc đồ mùa thu ảnh hưởng tới nhan sắc của em á.

“Dang chương» chép gần xong có đánh chết Nhan Húc cũng không nói thật ra mình có dùng chút mưu kế đâu, cắn môi dưới duỗi bàn tay lành lạnh chui vào trong áo, trượt tới vòng eo rắn chắc của Tần Thâm, mập mờ nói: “Anh cũng cởi đồ ra đi.”

Tần Thâm ngồi dậy, cởi áo ném xuống đất, cơ bắp cường tráng nửa thân trên xuất hiện trong tầm mắt, dây lưng quần lỏng lẻo mắc kẹt trên háng, lộ ra thương hiệu quần boxer màu đen, không khác gì người mẫu nam đang quay quảng cáo.

Nhịp tim Nhan Húc đập nhanh một cách thất thường, con ngươi ngấn nước nhìn ngắm Tần Thâm, khoảnh khắc được Tần Thâm ôm lấy, cậu nuốt nước bọt, làn da mỏng manh dưới khóe mắt khe khẽ run.

...

Tần Thâm giơ bàn tay có vị tanh chạm vào đôi môi đỏ ửng của cậu, cố ý hỏi: “Em muốn nếm thử không?”

Nhan Húc tựa trên vai hắn, như chú mèo con lười biếng, đuôi mắt hồng hồng chứa sắc xuân, yếu ớt lắc đầu, ngón tay ấn nhẹ dương v*t còn đang cương cứng nóng bỏng của Tần Thâm, mà trả lời: “Em muốn nếm của anh cơ.”

Nhan Húc cả đầu mơ hồ không nhớ nỗi cái gì “Hiến pháp của đảng” nữa.

Tần Thâm cả người sung huyết, toàn thân cứng đờ, bụng dưới đã cứng tới nỗi như sắt thép, thật muốn lập tức nuốt trọn Nhan Húc vào trong bụng, hắn đè đầu cậu hôn sâu, mạnh mẽ dùng sức mút mát đầu lưỡi của cậu, hai tay lả lơi vuốt ve thân thể Nhan Húc một cách mất kiểm soát.

“Rè — “

Điện thoại nằm trên giường chợt đổ chuông, Tần Thâm cau mày duỗi tay cầm lấy, Nhan Húc cùng hắn mặt đối mặt, tạm thời bình ổn lại hô hấp và nhịp tim, trong đầu toàn nghĩ đến những sự tình không thể miêu tả.

Tần Thâm lôi cái chăn qua bọc cậu lại, đưa điện thoại tới: “Là ba của em.”

Nhan tiên sinh hỏi bọn họ đã về chưa, đã ngủ chưa, sau cùng vẫn không quên nhắc nhở Nhan Húc nhớ làm bài tập về nhà.

Cúp điện thoại xong, Tần Thâm cũng đã tỉnh rượu, vọt lẹ vào nhà tắm, Nhan Húc một mình đành lạnh te đi rửa mặt, khi về lại giường, Tần Thâm và cậu đắp chung một cái mền, nửa ôm Nhan Húc đang khó chịu trong lòng, hôn nhẹ lên trán cậu, nói: “Ngủ đi em.”

Nhan Húc túm áo ngủ của Tần Thâm mấy lần muốn nói lại thôi, dần dần cứ thế rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Tần Thâm mở mắt nhìn Nhan Húc trong không gian u tối, hồi lâu sau hôn một cái lên khuôn mặt trắng nõn của cậu, im lặng nở nụ cười.

Mặc dù rất nhớ cặp mông đầy xúc cảm của Nhan Húc, nhưng khi chỉ đơn giải mà ôm lấy cậu như thế này, so với hoàn cảnh từ nhỏ đến lớn của hắn, thì lại mang đến cho hắn cảm giác ngập tràn thỏa mãn hơn là ham muốn tình dục.

Ngày hôm sau, Tâm Thâm dẫn Nhan Húc đi thăm mộ ông nội của mình.

Nhan Húc chưa bao giờ đến đây, ăn tết tảo mộ thông thường toàn là người một nhà với nhau thôi, và giờ Tần Thâm muốn tự mình mang theo Nhan Húc tới diện kiến một chút.

Ông nội Tần Thâm đã qua đời được mười năm rồi, ngôi mộ của hai ông bà ở lưng chừng núi đã được tu sửa rất xa hoa, trên tấm bia đá là hình ảnh của một ông lão đoan chính oai hùng, ánh mắt sáng ngời.

“Ông nội, đây là Nhan Húc, Nhan Húc gọi ông nội đi em.”

“Con chào ông nội, con là Nhan Húc ạ.” Nhan Húc cởi mũ và khăn choàng ra, cung kính nghiêm chỉnh thắp ba nén nhan cho ông, rồi nghe Tần Thâm chậm rãi kể: “Hồi còn trẻ ông nội là lính viện trợ ở Tây Tạng, sau khi giải ngũ thì trở về mở xưởng đóng tàu, mặc dù ông làm ăn kinh doanh hơn nửa đời người, nhưng sâu trong dòng máu ông vẫn luôn là một người lính, ngay từ khi anh còn nhỏ ông đã mong muốn anh trở thành một người chiến sĩ tốt.”

Ông nội hắn bảo rằng, trong nhà nên có người tham gia quân ngũ, vác đao cầm súng, vì thế ông tha thiết hi vọng Tần Thâm sau này lớn lên sẽ trở thành một người đàn ông đội trời đạp đất, bất khuất kiên cường.

Nhan Húc nghe vậy vô thức ưỡn thẳng lưng, ngón tay siết lấy ống quần.

Tần Thâm nhéo phần gáy để cậu thả lỏng, nói tiếp: “Ban đầu anh không có ý muốn đi lính, cũng không muốn quan tâm đến chuyện trong nhà, nhưng bà nội kiên quyết phản đối, bà không muốn anh phụ lòng kỳ vọng của ông nội, cũng không muốn anh về sau phải chịu nhiều khổ cực.” Tần Thâm bất đắc dĩ cười cười, “Đến sau này khi anh thấy ba anh đối xử với bà rất tốt, anh không còn gì để lo lắng nữa. Ấy vậy mà bọn họ chưa bao giờ yên tâm đối với anh.”

Đây là lần đầu tiên Tần Thâm chia sẽ chuyện gia đình của mình cho một người, nên lúc nói xong hắn có chút ngượng ngùng mỉm cười, nắm tay Nhan Húc, cầm ly rượu nhỏ vẩy xuống mặt đất, “Ông nội, sang năm là con chính thức nhập ngũ rồi, sau này không thể thường xuyên đến thắp nhang cho ông nên ông đừng trách con, ông phải nhớ kỹ em ấy, cháu dâu của ông đó ạ, đến lúc đó em ấy sẽ thay con thắp nhang cho ông.”

Nha Húc thật sự sợ hắn chọc tức ông nội, chột dạ liếc nhìn bia đá, lập tức thưa: “Dạ, chúng con tốt lắm ạ, sau này khi anh Thâm không có nhà, con sẽ thường xuyên về thăm bà nội với ông nội ạ.”

Tần Thâm mỉm cười, đội mũ lên cho cậu, quấn khăn choàng cho cậu, hôn lên trán cái chóc, nói: “Mình về thôi em.”

Trong lúc theo Tần Thâm xuống bậc thang, Nhan Húc lại quay đầu nhìn ông cụ, nói thầm trong lòng: “Con sẽ chờ anh ấy trở về, anh ấy chờ con trưởng thành, con tiễn anh ấy đi hành quân, đợi anh ấy, nên ông nhất định phải phù hộ cho anh ấy nhé.”

Trên đường vắng bóng không có người, Nhan Húc cởi găng tay bỏ vào túi áo của Tần Thâm, bước tới hai bước, hỏi: “Anh Thâm, anh có lạnh không?”

Tần Thâm liếc nhìn cậu, nắm chặt tay cậu nhét vào trong.

Từ từ lê bước đi về, Nhan Húc chợt nhớ về cái ngày đầu tiên của năm năm trước khi cậu đến nơi đây, lần ấy Tần Thâm cũng giống như bây giờ tự mình dắt cậu bé đang khóc bù lu bù loa này về nhà của hắn.

Lúc cậu mới đến, cây anh đào trong sân rất xanh tươi, đã đơm hoa kết quả, tuy không phải thời khắc đẹp nhất, nhưng lại gặp gỡ được một Tần Thâm tốt nhất, cứ thế bốn mùa tới rồi lại đi, đứng dưới gốc cây đã rụng hết lá, Nhan Húc đột nhiên giữ chặt Tần Thâm, vươn tay sờ lên thân cây gầy teo: “Anh Thâm.”

“Sao em?”

“Em muốn cùng anh già đi.”

Tần Thâm bật cười trả lời “Được”, ôm chầm cậu vào lòng, trao nụ hôn ấm áp nhu hòa lên gương mặt Nhan Húc, như có những ánh sáng lấp lánh và ấm áp của mùa hè lay động dưới tán cây

Chính Văn Hoàn