Đừng Học Tiến Sĩ Sẽ Thoát Ế

Chương 33: Hồi Ức Đại Học (6)




"Sau khi quyết định kết hôn, dường như nữ thần may mắn đã đứng về phía chúng ta."

- ----------------------------------

Hai con người chuẩn bị bước vào lâu đài hôn nhân lâm vào bế tắc, họ cần nộp phí đăng ký để lấy giấy đăng ký kết hôn nhưng tổng tài sản họ có chỉ là năm mươi xu được Văn Địch tìm thấy ở khe gạch.

Văn Địch không biết chi phí cụ thể là bao nhiêu, hẳn là không đắt, nhưng chắc chắn không phải năm mươi xu.

Tiền bạc làm khó anh hùng nghĩa là gì? Giờ cậu đã hiểu.

Họ lặng lẽ ngồi trên ghế đá công viên, nhìn về tấm biển quảng cáo ở trung tâm thành phố phía xa. Những họa tiết sống động nhấp nháy trên màn hình khổng lồ tạo nên một bữa tiệc thị giác siêu thực. Xung quanh bảng quảng cáo là một rừng sòng bạc, mỗi cái đều có thiết kế độc đáo - có kim tự tháp của Ai Cập, có đường chân trời của thành phố New York, có kênh đào của Venice và tháp Eiffel của Paris, những kỳ quan từ khắp nơi trên thế giới đều hội tụ ở đây.

Sòng bạc.

Không biết tiếng leng keng vang lên ở đâu, chợt Văn Địch nảy ra một ý tưởng.

Cậu lấy đồng năm mươi xu đáng thương ra hỏi: "Có muốn đi đánh bài không?"

Hiển nhiên chàng trai hiểu ý cậu. Thành phố sòng bài tất có cách làm giàu chỉ sau một đêm.

Văn Địch đưa ra đề nghị nhưng cậu nhanh chóng nghi ngờ chính mình: "Năm mươi xu thì cược được gì?"

"Cứ đi xem thử đi, " Chàng trai nhìn quanh quất, "Chắc chơi được máy đánh bạc thấp nhất đấy."

Họ bước vào một trong những sòng bạc và tìm thấy loại máy này ở rìa cửa tầng một. Nó trông giống một chiếc máy trái cây kiểu cũ, với quả anh đào, chanh và ký hiệu "BAR" trên guồng, năm mươi xu một lần chơi. Những du khách không muốn tiêu quá nhiều vào cờ bạc, chỉ muốn trải nghiệm bầu không khí sòng bài thường chơi những chiếc máy này.

Văn Địch nhìn lên bảng giải thưởng, trong đó hiển thị giải thưởng cho các tổ hợp biểu tượng khác nhau. Tất nhiên những chiếc máy giá rẻ này không có giải thưởng lớn, chỉ dao động từ vài xu đến vài đô la.

"Cho dù ra được ba ký hiệu giống nhau thì phần trăm thưởng cũng chỉ gấp 40 lần," Văn Địch quay đầu nhìn chàng trai, "Hai mươi đô."

"Chắc đủ để xin giấy chứng nhận đấy."

Văn Địch cau mày nhìn máy đánh bạc, mấy lần muốn nhét xu vào nhưng lại thôi. Chàng trai cảm thấy khó hiểu trước thái độ do dự của cậu: "Nhét vào đi, đây chẳng phải ý tưởng của cậu hả?"

Văn Địch thở hắt ra: "Anh không biết đâu, tôi có thể chất xui xẻo."

"Đây là từ cậu mới nghĩ ra phải không?"

"Đó là sự thật," Văn Địch nói, "Từ nhỏ tôi đã luôn gặp xui. Thi cấp ba phong độ lên xuống, thi đại học trượt nguyện vọng đầu, mối tình đầu là thằng khốn nạn. Chỉ cần là sản phẩm tài chính tôi mua thì không cần biết xu hướng trước đấy tốt thế nào cũng sẽ trượt giá ngay khi tôi mua nó. Tôi thậm chí còn chẳng trúng được giải kẹo cao su của xổ số trung tâm thương mại. Bằng vận may của tôi mà đòi trúng giải có xác suất 1%?" Cậu nhìn đồng xu trong tay, "Đây chính là toàn bộ tài sản của tôi đó."

Chân ruồi cũng là thịt, năm mươi xu cũng là tiền, nếu hi vọng cuối cùng vỡ nát trong tay cậu thì phải làm sao?

Cậu quay lại và nói: "Không ấy anh..."

Chàng trai đưa tay cầm lấy ngón tay cậu, ép cậu nhét đồng xu vào rồi kéo tay cầm.

Văn Địch giật mình: "Anh đang làm gì vậy?" Chàng trai chỉ vào máy, sau đó chuyên tâm quan sát chờ kết quả.

Ba vòng xoay quay với tốc độ khác nhau, tiếng trống của máy cũng vang lên to hơn, tiếng "bíp bíp bíp bíp" hòa với tiếng tim đập.

Vòng xoay đầu tiên dừng lại, trái anh đào.

Vòng xoay thứ hai dừng lại, trái anh đào.

Tần số nhịp đập của tim vượt ra khỏi phạm vi khoa học. Không thể nào, không thể nào, chẳng lẽ cậu sắp đổi đời?

Văn Địch nín thở, bỗng nắm lấy cánh tay của chàng trai bên cạnh. Anh cũng vô thức đặt tay mình lên tay cậu, hai người dính chặt vào nhau.

Vòng xoay thứ ba dừng lại... Quả chanh.

Văn Địch thở dài, quả nhiên mình vẫn là con ghẻ của trời. Cậu buông tay người nọ, nói: "Suýt nữa đã được rồi."

Chàng trai đứng thẳng người, đây cũng nằm trong dự đoán nhưng không hiểu sao anh lại thấy hơi mất tinh thần.

Sau khi thua hết tiền, hai người đang định rời đi thì máy đột nhiên vang lên tiếng chuông vui vẻ. Ký hiệu quả anh đào và chanh rung chuyển rồi "cốp", "có thứ gì đó rơi vào khe kim loại.

Văn Địch mở to mắt.

Tựa như một giọt nước rơi xuống rồi nối tiếp nó là cơn mưa rào, những đồng xu rơi xuống ào ào, tiếng kim loại va vào nhau khiến da đầu tê dại.

Những khách du lịch khác trong sòng bạc quay đầu lại nhìn chòng chọc vào chiếc máy trước mặt Văn Địch, thốt lên đầy ghen tị.

Văn Địch chậm rãi ngẩng đầu, vẻ mặt máy móc như robot: "Đây là sao?"

"Giải độc đắc," Chàng trai chỉ vào một dòng ở bên máy, "có thể lấy được tất cả các đồng xu mà khách du lịch trước đấy nhét vào, tổ hợp của giải độc đắc là ngẫu nhiên, tổ hợp nào cũng có thể nhận được."

Giải độc đắc.

Xác suất còn thấp hơn cả ba hình giống nhau.

"Chẳng phải cậu đã nói thế ư?" Chàng trai nhìn cậu. "Đây là ý trời."

Văn Địch nhìn chằm chằm vào chiếc máy đang kêu rào rào, kinh hãi đến ngỡ ngàng.

Cậu vẫn luôn cảm thấy nếu mình muốn đạt được thứ gì thì phải nỗ lực hơn người bình thường rất nhiều bởi vì may mắn không đứng về phía cậu. Học tập cũng vậy, tình yêu cũng vậy. Trúng giải độc đắc? Xác suất này gần như là số không, cần cả vũ trụ toàn lực giúp đỡ mới có thể biến việc này thành hiện thực.

Sao chuyện tốt này lại rơi xuống đầu cậu được?

Mà mới nãy, chỉ trong chốc lát, không thể lường được, có lẽ là lần duy nhất vũ trụ đứng về phía cậu.

Kỳ tích xảy ra.

Nhận ra những người xung quanh vẫn đang nhìn chòng chọc vào suối tiền tuôn ra từ máy đánh bạc, Văn Địch hít một hơi thật sâu, lập tức ngồi xổm xuống moi những đồng xu ra từ trong khe: "Trong này có bao nhiêu vậy?" Mệnh giá tiền xu bất đồng mà số lượng lại nhiều, phân loại và đếm số lượng là một công việc đồ sộ.

Chàng trai ngồi xổm xuống bên cạnh, nhìn cậu: "Cậu muốn tự đếm hay để người khác đếm hộ?"

Văn Địch chớp mắt: "Để ai đếm hộ?"

Chàng trai chỉ vào quầy ở phía sau, trên tấm bảng gỗ ghi "Quầy thu ngân" bằng tiếng Anh - nơi đổi chip sòng bạc.

Bọn họ ôm đống tiền xu tới quầy thu ngân, nhân viên thành thạo nhận lấy thả vào một chiếc cân nhỏ rồi lập tức nói ra số tiền - trông thì nhiều đấy nhưng thực chất chỉ có hơn bốn mươi đô mà thôi.

Ngay lúc Văn Địch đang vui vẻ định nhận tiền thì chàng trai bên cạnh nói: "Đổi thành chip hai đô giúp tôi."

Văn Địch kinh ngạc nhìn anh: "Anh đang làm gì vậy?"

Nhân viên nhanh chóng đổi tiền rồi cho vào chiếc đĩa nhỏ và đưa cho chàng trai. Văn Địch vươn tay giành lấy nhưng tiếc rằng tay anh ta dài hơn cậu nên đã đi trước một bước.

"Tiền vốn là của tôi nên tiền thắng cược cũng là của tôi mà?" Văn Địch khó tin nhìn anh ta chằm chằm. Chưa kết hôn mà người này đã muốn chiếm đoạt tài sản của cậu rồi!

Chàng trai đáng ghét này chẳng hề cử động, chỉ nói: "Không đủ tiền."

Đéo tin! Trong suốt cuộc hành trình đằng đẵng ấy bọn họ đã đi qua rất nhiều giáo đường mở 24/24, trước cửa có biển ghi giá đám cưới, rẻ nhất cũng chỉ tốn 15 đô.

"Lúc này rồi mà anh còn muốn tổ chức đám cưới sang trọng hả? Tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy đi!"

Chàng trai vẫn không trả lại tiền: "Cậu muốn đi bộ về hả?"

Trong đầu Văn Địch chỉ có số tiền đã đổi sang chip, hoàn toàn không nghe anh ta mới nói gì.

"Chứng nhận xong, đám cưới xong thì số tiền còn lại không đủ để gọi xe, " Chàng trai đó nói, "Đã có vốn rồi nên tôi muốn kiếm đủ tiền gọi xe về luôn."

"Anh muốn làm gì?"

Anh ta nói: "Cược thêm lần nữa."

"Hả?" Văn Địch trợn mắt nhìn anh, "Tôi nói anh nghe, vừa nãy là may mắn! Thứ này không phải lúc nào cũng có, anh tỉnh táo lại đi!"

Chưa kết hôn nhưng chồng đã lấy tiền cậu đi đánh bài, đây đúng là đắng cay cuộc đời!

"Không phải may mắn, là xác suất," Chàng trai nói. "Cờ bạc là xác suất."

Văn Địch vô cùng oán hận nói: "Vậy nên?"

"Xác suất là một trò chơi toán học," Chàng trai quay đầu hỏi nhân viên, "Bàn Texas Hold"em ở đâu vậy?"

Nhân viên nói cho họ biết số tầng và vị trí, chàng trai cầm chip trên tay bước vào thang máy. Văn Địch tránh né du khách, mím chặt môi thấp thỏm bất an. Thấy được phần thắng không lớn nếu xảy ra xô xát nên cậu chỉ có thể xoa dịu nỗi sợ hãi bên trong bằng cách đặt câu hỏi.

"Anh biết chơi bài đúng không?" Cậu hỏi anh ta.

Chàng trai gật đầu.

Văn Địch "Ừm" một tiếng nhưng vẫn cảm thấy lo lắng: "Nhưng mà những tay chơi Texas Hold"em chuyên nghiệp đó cũng thua hàng triệu đô trong một đêm mà..."

Cậu nhớ lại những câu chuyện cờ bạc đáng sợ mà mẹ cậu từng kể — người này đừng có thua đến mức thế chấp cậu nha.

"Đây là dùng tiền cậu để chơi, nếu tôi thắng thì tôi sẽ bồi thường cái điện thoại bị cướp cho cậu." Chàng trai nói.

Văn Địch cân nhắc lợi và hại trong lòng, cuối cùng quyết định hào phóng đưa tiền vốn. Dù sao mẹ cũng từng nói nền tảng của hôn nhân là tin tưởng.

Đến tầng ba, cả hai nhanh chóng tìm thấy bàn poker đặt cược nhỏ trong đám đông. Chip trên bàn hầu hết đều là một, hai đô nhưng chất thành từng chồng trước mặt thì sẽ thấy tiền cược của người tham gia đều lên tới ba mươi hoặc bốn mươi đô. Người chơi trên bàn này cũng muôn hình đa dạng: Quý bà lộng lẫy, trung niên bụng phệ, hippie quái gở. Người chơi cao cấp không đến các bàn đặt cược nhỏ, những người này vừa nhìn đã biết đều là khách du lịch chỉ muốn chơi cho vui.

Chàng trai chọn một bàn trong số đó rồi ngồi xuống, nhà cái thông báo đã đủ người và bắt đầu chia bài.

Sau khi lấy được hai lá bài, chàng trai hơi hé góc bài rồi đặt một blind không cao cũng không thấp. Văn Địch liếc qua khóe mắt, bài trong tay anh ta là 7 và 9, trong lòng thấp thỏm. Nhờ bạn trai cũ nên cậu hiểu đại khái luật poker, đây không phải bài tốt.

(Hy: blind là cược bắt buộc)

Nhà cái lật lá bài đầu tiên trong ba lá chung lên, là 8. Chàng trai lia mắt qua số chip của đối thủ, tính toán tiền chip, tiền cược và tỷ lệ cược rồi ném một chồng chip ra khỏi bàn.

Hồi hộp cộng thêm một đêm bôn ba khiến Văn Địch khô lưỡi đắng miệng, cổ họng bỏng rát. Đúng lúc nhân viên sòng bạc bưng khay đến, trên khay đầy những ly rượu đế cao. Cậu hỏi giá, nhân viên nói đây là rượu miễn phí cho các khách chơi bài. Nghe vậy cậu lập tức lấy một ly rồi một hơi cạn sạch, đống rượu mới được hấp thụ xong giờ đã nhanh chóng được bổ sung tiếp, máu nóng râm ran khắp người.

Trong "sông", bốn người chơi kia đã bỏ bài, chỉ còn chàng trai và big blind. (Hy: big blind là người chơi thứ hai tính từ bên trái nhà cái và cũng là người đặt cược đầu tiên cho ván bài mới)

Chàng trai chần chừ thoáng chốc rồi đẩy hết số chip ra. Văn Địch đặt tay lên vai anh, suýt nữa đã bóp nát xương anh.

Đối thủ cũng all-in.

Xung quanh bàn chơi bài có một bầu không khí căng thẳng kỳ lạ, tựa như có những tia laze màu đỏ rải rác trong không khí, nếu nhúc nhích sẽ bị đục thành cái sàng. Mùi thuốc lá và rượu thoang thoảng xộc vào mũi Văn Địch, đầu óc cậu như đang trôi bồng bềnh trong không trung, mù mờ phiêu du về chân trời nào đấy mà chẳng ở thực tại.

Chàng trai mở bài. Người đối diện lập tức trợn mắt, không thể tin nổi nhìn bài trong tay rồi chửi một câu, quẳng bài ra.

Là AA.

"Vờ lờ", Văn Địch nhìn bài rồi nhìn anh, xây xẩm mặt mày, "Anh thắng thật hả?"

Nhìn người không thể nhìn mỗi mặt, chàng trai này trông lịch sự đứng đắn, chắc không phải thần bài ngầm đâu ha?

Nhà cái đẩy số chip sang, chàng trai đưa tay ra gom hết về phía mình, đập vỡ ảo giác của Văn Địch.

"Chỉ là xác suất tăng dần cộng thêm chút tâm lý học thôi," Anh quay đầu nhìn Văn Địch, "Quan trọng là sau khi quyết định kết hôn, dường như nữ thần may mắn đã đứng về phía chúng ta."

Văn Địch suýt nữa kích động nhảy cẫng lên. Hưng phấn, kí.ch thích, adrenaline mà sòng bạc đem tới khiến tim cậu đập thình thịch. Cậu hò hét đưa hai tay nâng mặt chàng trai lên, cúi đầu đặt một nụ hôn nồng nàn xuống môi anh.