Đừng Học Tiến Sĩ Sẽ Thoát Ế

Chương 14: Lửa Càng Gần Thì Càng Nóng




"Sau đó, một khuôn mặt quen thuộc đột nhiên xuất hiện."

- ----------------------------------

Vào một buổi chiều thu sau khi tình cờ gặp được cố nhân, tâm trạng Biên Thành bỗng trở nên vui vẻ hơn.

Anh bước vào văn phòng, cất chìa khóa vào chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên bàn dùng để đựng những vật dụng linh tinh, ngồi xuống không bao lâu thì điện thoại của anh hiện lên một tin nhắn.

Anh cầm lên xem, thấy lại là người hàng xóm không có ý thức bảo vệ môi trường kia.

Ngay từ khi chuyển đến, anh đã gai mắt người hàng xóm chưa từng gặp mặt này, người này chất rác ở hành lang khiến điều kiện vệ sinh môi trường sống xuống dốc - anh cực kỳ ghét việc có rác xuất hiện trong tầm mắt.

Bây giờ, đối phương đang sử dụng không gian công cộng như một loại vũ khí, yêu cầu anh gỡ chiếc camera đã được tỉ mỉ chọn lựa, sau đó gửi một loạt dấu chấm than chẳng có tí sức công kích nào mắng anh vi phạm quyền riêng tư.

Biên Thành mặt không biểu cảm trả lời: [Cậu có thứ gì không thể bị nhìn thấy à?]

Anh chẳng hề quan tâm đến việc hàng xóm ra khỏi nhà làm gì hay sinh hoạt cá nhân của người ta, lắp camera chỉ là thói quen mà thôi. Hồi còn ở Mỹ tình hình an ninh chỗ anh ở không tốt lắm, lắp camera có thể khiến bản thân cảm thấy an toàn hơn. Hơn nữa trong nước cũng có nhiều nhà trang bị hệ thống đàm thoại này, có thể thấy được mặt người tới nhà, chức năng cũng không khác mấy với webcam.

Có cần thiết phải kích động đến vậy không?

Thực sự có bí mật không thể để lộ hả?

Biên Thành đột nhiên tò mò về cái người khó ưa ở nhà đối diện này. Anh mở app kết nối với camera, trên đó hiển thị đã hoạt động mười lăm phút trước. Anh mở video và nghe thấy tiếng bước chân đi lên lầu.

Sau đó, một khuôn mặt quen thuộc đột nhiên xuất hiện.

Đôi mắt trong video mở lớn, lòng đen trong con ngươi phân tách rõ ràng với lòng trắng, đôi môi cắn chặt, hằn ra vết hõm nhỏ đáng yêu dưới cằm.

Biểu cảm hoảng sợ nhanh chóng biến mất. Một giây kế tiếp chàng trai nọ nhanh chóng lấy tay che mặt, chạy trốn vào nhà.

Biên Thành dán mắt vào màn hình trong nửa phút, bỏ điện thoại xuống rồi nhắm mắt lại. Một lúc sau anh lại mở video trong app ra, video dừng ở khuôn mặt đang hoảng sợ đó.

Chất lượng hình ảnh cực rõ nét, đặc tả từng chi tiết, tuyệt đối không sai.

Anh đỡ trán, hít một hơi thật sâu.

Làm sao có thể!? Người này đang học tiến sĩ mà? Tại sao lại ở đối diện với anh???

Anh mở danh bạ ra, tìm số Văn Địch cho rồi tìm trong WeChat.

Một tài khoản xa lạ hiện ra.

Đây không phải là tài khoản cãi nhau với mình.

Nhưng đó đúng là cùng một người.

Biên Thành nhớ lại phản ứng kỳ lạ của Văn Địch khi đối mặt với camera là hoảng sợ bỏ chạy, như thể chột dạ.

Nghiên cứu sinh sống trong ký túc xá của giảng viên, cẩn thận dè dặt, không dám lộ mặt ---- ở chui?

Anh nhìn xuống tài khoản mà anh đã cãi nhau với người ta trong một tháng này.

Tài khoản phụ của người ở chui?

Nếu tài khoản này cũng là Văn Địch thì...

Biên Thành trượt lên, "Không có logic", "Không có gu", "Chữ xấu quá", "Trùng đế giày"...

Anh tắt điện thoại, tựa lưng vào chiếc ghế làm việc và rơi vào trạng thái phân ly.

Những gì anh nói với Tống Vũ Trì là sự thật. Anh không cần xã giao, nói chuyện với người khác khiến anh cảm thấy mệt mỏi. Cho dù anh nói chuyện chẳng hề để ý tới cảm xúc của người khác, cũng chẳng hề cảm thấy thẹn với lòng nhưng mối quan hệ giữa người với người vẫn khiến anh đau đầu.

Hiện giờ sự thực chứng minh ý nghĩ này vô cùng chính xác. Nếu như anh không gây chiến với hàng xóm thì cũng sẽ không có phiền phức lớn thế này.

Phiền phức lớn!

Lịch sử đen!

Sau đó Biên Thành nhớ tới điều gì đấy, suy nghĩ này giống như tiếng chuông báo động vang rền, đánh bật ý thức đang trôi dạt của anh trở lại cơ thể.

Để xác minh số điện thoại là chính xác, vừa rồi anh gọi cho Văn Địch, cậu biết số điện thoại của anh.

Nếu Văn Địch sử dụng số điện thoại di động này để tìm WeChat...

Anh nhấp vào WeChat, hủy liên kết số điện thoại di động rồi liên kết nó với một số khác, sau đó đăng ký một tài khoản phụ khác bằng số điện thoại di động ban đầu của mình.

Anh hành động vừa kịp vì hai phút sau nhận được lời mời kết bạn trên tài khoản mới.

Biên Thành nhấn vào, quả nhiên là một hình đại diện khác của Shakespeare.

Sam không thích ăn cay: [Tôi là Văn Địch! [Thỏ vẫy tay. jpg]]

ℙ: [Chào cậu]

Sam không thích ăn cay: [Tôi tới trả nợ đây! Bình thường thầy thích ăn gì? [Hamster gặm thức ăn. jpg]]

ℙ: [Lẩu Trùng Khánh.]

Sam không thích ăn cay: [...]

Sam không thích ăn cay: [Được! [Thỏ dễ thương ôm trái tim. jpg]]

Biên Thành nhìn biểu tượng cảm xúc dày đặc một lúc lâu, bắt đầu nghi ngờ trí nhớ nhìn một lần sẽ không quên của mình. Anh vào lại tài khoản chính, xem lại lịch sử trò chuyện với hàng xóm.

"Sương độc như mẹ tôi chải khi xưa

Bằng lông quạ từ bãi lầy ô uế..."

Anh im lặng một lúc rồi chuyển sang tài khoản phụ, một đàn thỏ với đôi mắt đầy sao xuất hiện trước mặt anh.

Thì ra người này có tính cách như vậy trong đời sống hửm?

Anh lắc đầu, rồi cau mày vì đổi tài khoản qua lại quá phiền: Hai người xài bốn tài khoản, hai phong cách trò chuyện khác nhau, không phải thằng điên thì cũng là rảnh háng.

Sam không ăn cay ngay lập tức gửi link của các nhà hàng, tất cả đều ở gần trường học, Biên Thành lướt qua một lượt và chọn lẩu chín ô.

Lẩu Trùng Khánh chín ô, một chiếc nồi tròn, ba cách nhúng lẩu, khác biệt duy nhất là tương ma la hay ớt ma mà thôi.

Bên kia màn hình, Văn Địch nhìn tấm biển nhà hàng màu đỏ thôi mà cổ họng đã cay xè. Cậu tu luyện ở Bắc Kinh tám năm, chung là vẫn ăn được tương lẩu xào cay.

Nhưng mà mục đích chính là cưa cẩm chứ không phải đi ăn. Bớt ăn một bữa cũng được, ngắm giai đẹp qua làn sương cũng đủ no rồi. Lẩu ở Ngũ Đạo Khẩu cũng chẳng rẻ, ăn ít thịt còn tiết kiệm được chút tiền.

Sau đó Văn Địch nhớ lại một chuyện. Hồi trước lúc nói chuyện phiếm trên xe, cậu hẹn thầy thứ bảy, chính là hôm nay, ăn cơm. Lúc đấy ánh mắt đối phương có hơi là lạ. Cậu bận tâm về chuyện này rất lâu, nếu đã có phương thức liên lạc thì cũng chẳng ngại hỏi một câu.

Văn Địch: [Ban đầu đã hẹn hôm nay nhưng lại bỏ lỡ, may mà có thể hẹn lại ngay, ha ha ha.]

Văn Địch: [Nhưng hôm nay đi ăn thì có sao không?]

ℙ: [Là sao?]

Văn Địch: [À thì lúc đó em nói xong thì thầy im lặng rất lâu.]

ℙ: [Hôm nay là sinh nhật của tôi.]

Văn Địch đang nằm trên giường liền bật dậy.

Cái gì?! Cậu chọn bừa một ngày ấy thế lại chọn trúng ngày quan trọng như vậy ư?

Cuối cùng còn bỏ lỡ? Cơ hội hâm nóng tình cảm tốt đến vậy mà lại bỏ lỡ?

Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, chẳng phải ngày đặc biệt như vậy thì nên ở bên gia đình hay bạn bè sao? Nhưng thầy lại đồng ý ăn cơm với cậu?

Văn Địch vừa mừng vừa lo.

Văn Địch: [Trời ơi!! Chúc mừng sinh nhật!! [bánh ngọt] [bánh ngọt] [pháo hoa]]

Văn Địch: [Sao thầy không nói trước với em! Tiếc quá!]

ℙ: [Tôi không thường xuyên tổ chức sinh nhật.]

Văn Địch: [Không được! Ngày mai em phải tổ chức bù cho thầy!]

ℙ: [Không cần.]

Văn Địch: [Cần!!! Mỗi năm mới có một lần sao có thể tùy tiện được!]

ℙ: [Tôi không thích náo nhiệt.]

Văn Địch: [ Mỗi em thì náo nhiệt kiểu gì? Thầy yên tâm.]

Văn Địch: [Nhưng còn một vấn đề.]

ℙ: [Cái gì? ]

Văn Địch: [Sao thầy lại dùng IP làm ảnh đại diện vậy?]

ℙ: [IP?]

ℙ: [Đây là không gian xạ ảnh.]

Văn Địch: [... Em đột nhiên nhớ ra em còn bài luận văn viết dở, chào thầy nhé!]

Lẽ ra cậu nên tìm hiểu về cái ảnh trước!

Cuộc trò chuyện kết thúc, Văn Địch băn khoăn không biết nên tổ chức buổi sinh nhật này như thế nào? Cậu không quá thân với thầy nên tổ chức tiệc thì long trọng quá, cậu cũng không đủ kinh phí, với lại làm vậy cũng quá khoa trương.

Không thì tặng một món quà nhỏ cũng được, dù sao cũng là người mình thích mà.

Tặng quà gì cũng là một nan đề. Nếu như quà không như ý thì người tặng sẽ thất vọng, người nhận cũng cảm thấy phiền phức, đấy chính là double kill. Văn Địch cũng không muốn tặng quà đối phương không thích nhưng vì giữ thể diện nên đành cố nhận. Tốt nhất là món quà nên thú vị, độc đáo, không quá đắt để không tạo áp lực cho đối phương.

Văn Địch quyết định cầu cứu viện trợ từ bên ngoài. Sau khi lướt hết một vòng bạn bè, cuối cùng cậu vẫn đi tìm Tưởng Nam Trạch, người giàu kinh nghiệm tình trường.

Văn Địch tính toán chênh lệch múi giờ, bây giờ đang là hai giờ sáng ở bên đó.

Tuyệt vời, chắc chắn là đang thức.

Cậu nhấn vào hình đại diện con sứa, hỏi: [Ngủ chưa?]

Người kia nhanh chóng trả lời: [Chưa.]

Văn Địch: [Iruka ngủ chưa?]

Tưởng Nam Trạch: [Chưa.]

Văn Địch: [Thomas ngủ chưa?]

Tưởng Nam Trạch: [Rốt cuộc ông muốn hỏi gì?]

Văn Địch: [Ông còn nhớ anh thầy lần trước tôi kể với ông không? Tôi muốn tặng quà sinh nhật cho người ta, ông nghĩ tặng gì thì được?]

Tưởng Nam Trạch: [Yêu cầu?]

Văn Địch: [Đẹp mắt, cao cấp, độc đáo, khiến người ta ấn tượng từ cái nhìn đầu tiên, quan trọng nhất là phải rẻ.]

Đối phương trầm mặc hồi lâu mới đáp: [Theo đuổi người ta thì đừng có keo.]

Văn Địch: [Tôi không keo, tôi nghèo.]

Tưởng Nam Trạch: [Hai điều này có tính tương quan cao về mặt thống kê đấy.]

Văn Địch trợn mắt nhìn trần nhà.

Tưởng Nam Trạch: [Ông chỉ ra điểm đặc biệt coi.]

Văn Địch: [Nói rõ ràng.]

Tưởng Nam Trạch: [Anh ta thích gì?]

Văn Địch: [Toán học?]

Tưởng Nam Trạch: [Lên mạng tra xem có cốc hay đĩa nào in ký hiệu toán học không.]

Không hổ là học sinh giỏi vừa chia tay người cũ đã lập tức có người mới. Cốc, đĩa in hình không đắt, có thể sử dụng hằng ngày, chính là những thứ tốt nhất trong việc để lại ấn tượng, nhìn vật nhớ người. Văn Địch gửi biểu tượng cảm xúc "Thank you, boss" rồi mở Taobao.

Quả nhiên trên mạng có rất nhiều nhân tài. Công thức toán học hình trái tim, số phức, hình học, đồ thị hàm số cái gì cũng có. Văn Địch lướt một hồi, cậu thích nhất là cái cốc sứ trắng in hình dải Mobius. Đơn giản, đẹp mắt, ấn tượng.

Chủ shop nói có thể khắc chữ, Văn Địch suy nghĩ hồi lâu, chọn câu: Good morning, Complex Geometer! (Chào buổi sáng, học giả hình học phức!)

Chào buổi sáng mỗi ngày nè.

Thanh toán, đặt hàng, Văn Địch hài lòng nằm xuống giường. Thời tiết đẹp, ánh nắng rực rỡ, hàng xóm yên lặng, cuộc sống đẹp biết bao.

Cuối tuần này chắc hẳn sẽ rất tuyệt vời.