Đợi Tôi Sau Giờ Học

Chương 95: 95: Ngoại Truyện 3





Mùa đông năm nay ở Nam Thành không tính là lạnh so với những năm trước, thỉnh thoảng có vài trận tuyết rơi.

Dạo gần tết này, ngày nào trời cũng trong xanh.
Lúc Trần Cảnh Thâm ngủ dậy trong phòng tối om, xung quanh yên ắng không một tiếng động.

Hôm qua chương trình xảy ra vấn đề, hắn ở lại công ty sửa chữa, kiểm tra đến tận nửa đêm mới về nhà.

Nghề này là vậy, xảy ra vấn đề, dù có là kỳ nghỉ tết cũng phải làm tăng ca như thường.
Hắn nhắm mắt lại, vươn tay sang bên cạnh, lại ôm hụt.
Trần Cảnh Thâm đi một vòng quanh nhà không thấy ai, mới cầm điện thoại lên gọi.

Trước lúc bấm số liếc nhìn thời gian, đã là một giờ chiều.
Bên kia bắt máy rất nhanh: "Dậy rồi?"
Trần Cảnh Thâm cúi đầu rót nước, đáp ừ, giọng hơi khàn hỏi, "Đi đâu rồi?"
"Bệnh viện." Dụ Phồn nói, "Dụ Khải Minh chết, tôi đến làm thủ tục."
"...."
"Ký tên ở đây là được?....Ừm." Bên kia thoáng truyền đến vài tạp âm, Dụ Phồn ký xong lại hỏi, "Bữa sáng muốn ăn gì? Tôi mang về."
Trần Cảnh Thâm bỏ ly nước xuống: "Tôi đến đón cậu."
"Không cần, cậu ngủ thêm một lúc đi, tôi sắp xử lý xong rồi."
"Không ngủ nữa." Trần Cảnh Thâm dùng một tay cởi áo phông ra, rút bừa một bộ đồ từ trong tủ, "Đến ngay thôi, ở đó chờ tôi."
Quá trình diễn ra rất nhanh, Dụ Phồn nộp hết số tiền cần nộp, làm gì cũng tóm lược nhất có thể, nếu không phải vì không muốn gây thêm phiền phức cho bệnh viện, cậu cũng chẳng buồn quan tâm.
Giải quyết xong mọi thứ, Dụ Phồn cầm phiếu thanh toán xuống lầu.

Gần tết bệnh viện không có ai, cậu đứng một mình trong thang máy, vô thức nhớ đến đoạn nói chuyện của y tá cậu nghe được lúc đến.
Nói thật ra nếu Dụ Khải Minh kiểm soát tốt thì vẫn sống thêm được một thời gian, nhưng không biết ông ta sợ cái gì, cả đêm mất ngủ không yên, chưa đến một tháng đã đi.
Nói người nộp viện phí giúp Dụ Khải Minh không quan tâm gì cả, nộp tiền xong là không còn ừ hử gì nữa, không đến thăm, cũng không mời hộ sĩ, nói lúc cô đổi túi nước cho Dụ Khải Minh còn nghe được đối phương nói chuyện với Dụ Khải Minh, là nữ, vậy mà lại bảo Dụ Khải Minh cứ từ từ chịu đựng đau đớn, đừng chết nhanh thế.
Nói hôm nay cũng thông báo cho đối phương, không biết người đó có tới không.
Cửa thang máy mở ra, Dụ Phồn hoàn hồn, lúc ra ngoài thuận tay ném phiếu thanh toán vào thùng rác.
Lúc Trần Cảnh Thâm đến, Dụ Phồn đang đứng ở cửa bệnh viện, cả mũ lẫn khẩu trang che khuất nửa mặt cậu, trên tay còn xách theo một cái túi ni lông.
Dụ Phồn mở cửa lên xe, trên người quấn theo một luồng gió đông lạnh.
Phía trước đang kẹt xe vì một tai nạn nhỏ, Trần Cảnh Thâm đi cả buổi mới đi được đến cổng bệnh viện, xe lại không thể nhúc nhích nữa.

Trần Cảnh Thâm lười biếng khoát tay lên vô lăng, quay mặt mhìn cậu: "Cái gì đây."
"Shaxian*, mua đại một phần, ăn lót dạ đi." Dụ Phồn gắp một miếng sủi cảo còn tỏa hơi nóng đến bên miệng hắn.
*Shaxian là một chuỗi ăn vặt nổi tiếng chuyên về các món ăn truyền thống của Trung Quốc, ví dụ như sủi cảo, vằn thắn, bánh bao, mỳ trộn,....
Hai người ăn qua quít vài miếng, ăn xong rồi mà xe vẫn chưa di chuyển được.

Dụ Phồn bỏ hộp vào lại túi ni lông, đắn đo có nên xuống xe ném đi không, tránh cho trong xe toàn mùi.
Lúc Dụ Phồn quay đầu nhìn ra cửa sổ, có một người phụ nữ cũng vừa đi ngang qua.
Cậu vô thức liếc nhìn người đó, dời mặt đi định tìm vị trí thùng rác tiếp, mấy giây sau lại bỗng ngơ ngẩn.
Trong xe Trần Cảnh Thâm mở tiếng nhạc rất nhỏ, cuối cùng trước sau có người không nhịn được nữa bắt đầu nhấn còi, có người ngoài đường bị tiếng này dọa giật mình quay đầu phàn nàn.


Dụ Phồn dần nghiêng đầu qua trong tiếng ồn ào xung quanh, đuối theo bước chân người phụ nữ đó.
Người phụ nữ mặc áo khoác cashmere màu nâu nhạt, mang theo túi xách, bước đi rất chậm, đang đi vào trong bệnh viện.
Dụ Phồn nhìn chăm chú bóng lưng đó, cảm xúc hỗn loạn chợt cuộn trào lên trong lòng, sau đó bị cậu đè xuống, kéo mạnh trở về.

Môi cậu khẽ nhếch, qua rất lâu cũng không thốt ra tiếng nào.
Trong vài nhịp thở, cậu trông thấy một bóng dáng bé nhỏ chạy về phía người phụ nữ, người phụ nữ nghiêng người sang, nhưng bởi vì xa quá, từ góc của Dụ Phồn không thể nhìn rõ nữa.

Thật ra, trong thoáng chốc vừa rồi, cậu cũng không chắc mình có thấy rõ không.

Người phụ nữ sờ mặt cậu bé đó, theo sau là một người đàn ông trung niên.

Người đó rất dịu dàng đeo khẩu trang lên cho bà, không biết hai người nói gì, người đàn ông nắm tay cậu bé đi, chỉ còn một mình bà đứng ở cửa bệnh viện.
Dường như nhạy bén với ánh mắt, hay vì cảm nhận được gì đó, người phụ nữ đứng ở cửa mấy giây, bỗng nhiên quay người nhìn lại
Dụ Phồn nhanh chóng thu ánh nhìn về trước khi bà quay lại.
"Nhìn gì thế?" Nhận ra phản ứng của cậu, Trần Cảnh Thâm hỏi.
"Không.

Tìm thùng rác thôi."
Trần Cảnh Thâm quay đầu, chạm mắt với một người phụ nữ nào đó, nét mặt bà dịu dàng, gương mặt....
Dụ Phồn vươn tay quay mặt hắn lại: "Xe phía trước di chuyển rồi."
Trần Cảnh Thâm đáp ừ, bẻ lái ra khỏi bệnh viện.
Nét mặt Dụ Phồn bình thản, ánh mắt rời rạc nhìn bầu trời phía trước, không biết thẫn thờ bao lâu, mu bàn tay được ai chạm lên, sau đó cánh tay cậu bị kéo qua đặt trên hộp cần số bên cạnh.
Dụ Phồn hoàn hồn, nhíu mày: "Trần Cảnh Thâm, tập trung lái xe đi."
"Đèn đỏ, nắm một lát."
"Phiền quá."
Nói thì nói vậy, nhưng Dụ Phồn lại cử động ngón tay, nắm ngược lại Trần Cảnh Thâm.
Cậu thích tay Trần Cảnh Thâm, rộng lớn, vững chãi, ấm áp.

Nắm rất thoải mái, chạm vào cũng thấy yên lòng.
Ánh mắt Dụ Phồn dần có tiêu cự, cảm xúc vừa rồi từ từ tan đi, chỉ còn lại cơn buồn ngủ lúc sáng.
"Đi đâu đây, quán ăn hay về nhà?" Trần Cảnh Thâm hỏi.
Dụ Phồn tựa lưng về sau, bị ánh mặt trời chói sáng phải nheo mắt lại, cậu lười biếng ngáp.
"Về nhà."
-
Ngày 30 tết, mới sáng bà cụ đã gọi điện bảo Trần Cảnh Thâm về nhà ăn cơm tất niên.

Là quy định của nhà họ Quý, hàng năm không thể thiếu bữa cơm này, Trần Cảnh Thâm cũng phải về cho có mặt.
Trước khi đi hắn đút mấy miếng bánh mì vào miệng Dụ Phồn: "Tôi về ngay thôi."
Lúc đó Dụ Phồn đang ngồi trên ghế sô pha chơi điện tử, mới đây cậu vừa mua một máy PS5, mấy hôm nghỉ phép này cậu ngồi trên sô pha chơi vài game với Trần Cảnh Thâm, thỉnh thoảng Trần Cảnh Thâm hay cậu có việc phải xử lý, người còn lại sẽ chơi một mình với máy.
*PS5 (Playstation 5) là dòng máy chơi game 3D được phát triển bởi Sony.
Dụ Phồn không quay đầu lại, cắn bánh mình ậm ờ nói: "Ừm, lúc về tôi sẽ phá kỷ lục của cậu."
Trần Cảnh Thâm nhìn game cậu vừa mở lên, trước lúc ra cửa lại bỗng vòng về, đi đến sau lưng Dụ Phồn nâng mặt cậu lên, hôn một cái vào mũi cậu, trông thấy nhân vật game của cậu vì không điều khiển mà ngã chết mới quay người ra ngoài.
Tội nghiệp cho cánh cửa vừa đóng lại đã bị gối ôm đập một cái, người bên trong mắng to: "Cậu muốn ăn đòn hả Trần Cảnh Thâm?"

Trần Cảnh Thâm cười đến khi thang máy xuống mới ngừng.
Nam Thành ngày tết vắng vẻ hơn mọi khi, trên đường không kẹt xe, đèn hoa treo dọc phố xá, xung quanh đỏ bừng rực rỡ.
Cửa nhà họ Quý treo đèn lồng đỏ, lúc Trần Cảnh Thâm vào nhà, mấy người họ hàng đã dẫn theo trẻ con chơi đùa trong vườn hoa.
Mấy người lớn thấy hắn ai cũng tiến lên muốn nhét bao lì xì, Trần Cảnh Thâm từ chối: "Qua tuổi nhận lì xì rồi ạ."
"Ôi chà, quy định trong nhà mà, chưa kết hôn đều tính là người bé hết, ai cũng có bao lì xì! Đây, mau nhận đi, năm mới vui vẻ, công việc năm nay cũng thuận lợi..."
"Kết hôn rồi, cho nên không cần." Trần Cảnh Thâm nói, "Năm mới vui vẻ."
Trần Cảnh Thâm phát bao lì xì cho mấy em trai em gái họ hàng, đi vào nhà trong vẻ mặt trợn mắt há mồm của các họ hàng.
Quý Liên Y với bà cụ đang ngồi trên ghế sô pha phòng khách nghe tiếng TV nói chuyện.

Thấy hắn vào, Quý Liên Y nghiêng đầu không nói gì nhìn ra cửa sổ, bà cụ vẫy tay với hắn: "Cảnh Thâm, về rồi à? Lại đây."
"Vâng." Trần Cảnh Thâm ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh, "Mẹ, bà ngoại."
"Nào, ngoan lắm, đây." Bà cụ cười híp mắt lấy một bao lì xì đỏ từ trong túi ra.
Trần Cảnh Thâm nói: "Không cần đâu."
"Biết con qua tuổi rồi, cũng biết con đã kết hôn." Bà cụ hất cằm chỉ cửa sổ đang mở, "Nghe thấy cả rồi."
"Nhưng bà ngoại vẫn muốn cho bao lì xì, dù con bao nhiêu tuổi, có gia đình hay chưa.

Đây là tấm lòng của bà cho con, cũng chúc phúc cho con trong năm tới này." Bà cụ bỏ bao lì xì vào tay hắn.
Trần Cảnh Thâm đang định nói gì đó, chạm vào bao lì xì lại dừng.

Hắn cúi đầu, hai bao lì xì lẳng lặng nằm trong tay hắn.
Trần Cảnh Thâm im lặng nhìn một lát, mới ngẩng đầu lên thấp giọng trịnh trọng nói: "Cảm ơn bà ngoại."
Quý Liên Y tự giác cách xa.

Bà đứng lên, liếc nhìn đồng hồ, lạnh nhạt nói: "Cũng đến giờ rồi, ăn cơm thôi."
Bà vừa đi qua người Trần Cảnh Thâm đã bị gọi lại.
"Liên Y." Bà cụ nói, "Con cũng có thứ muốn cho con trai con mà?"
Hai mẹ con một người đứng một người ngồi, im lặng giằng co một lúc.

Cuối cùng Quý Liên Y quay đầu trước, bà lấy hai bao lì xì trong túi ra, đặt lên tay vịn ghế sô pha.
Bà vội vàng nói: "Con đến nhà bếp bảo bưng đồ ăn lên...."
"Cảm ơn mẹ." Trần Cảnh Thâm nói.
Giọng Quý Liên Y khựng lại, ngực trập trùng nặng trĩu, nói: "Rửa tay rồi đi ăn cơm."
Không biết có phải do tâm lý ảnh hưởng hay không, Trần Cảnh Thâm cảm thấy bữa cơm tất niên năm nay vui vẻ hơn mọi năm nhiều.
Hay có lẽ trước khi vào bàn bà cụ Hứa đã nói gì đó, không ai trên bàn nhắc đến chuyện "Kết hôn" lúc hắn đến nói.

Gala cuối năm trên tivi cứ vang không ngừng, thỉnh thoảng người cùng thế hệ nói chuyện với hắn vài câu, lớn tuổi rồi, xa lánh với "học bá" khi đó cũng gần như không còn nữa, có mấy đứa trẻ bên cạnh chơi điện tử, thỉnh thoảng người lớn nhíu mày trách mắng bọn chúng, bà cụ lại phất tay, nói đã năm mới rồi, thôi, cứ để mấy đứa nó chơi.
Qua loa ăn một lúc, Trần Cảnh Thâm vừa định về nhà, cháu họ bảy tuổi của hắn lại nắm áo hắn, muốn hắn dẫn đi đốt pháo.
"Đừng làm phiền chú họ của con!"
"Không sao." Trần Cảnh Thâm nói, "Muốn đi đâu chơi?"
Đốt cho cháu họ hai que pháo bông, Trần Cảnh Thâm ngồi trong vườn hoa, tâm trí lại bay hơi xa.


Hắn cần điện thoại lên, xem lịch sử trò chuyện nửa tiếng trước.
【 s: Cơm tất niên tôi đặt đưa đến rồi, ăn chưa?】
【 -: Trần Cảnh Thâm, cậu đặt phần cơm mấy người thế? Ăn rồi, muốn bể cả bụng.】
【 s: Phá kỷ lục chưa.】
【 -: Không chơi nữa.

Bên cậu vẫn chưa bắt đầu à?】
【 s: Bắt đầu được một lúc rồi.】
【 -: ?】
【 -: Vậy cậu còn nhắn tin cho tôi làm gì? Ăn cơm của cậu đi.】
Trần Cảnh Thâm đọc hết, rũ mắt xuống gõ chữ tiếp: 【 Chắc là tôi phải về hơi muộn.】
【 -: À, tùy cậu thôi.】
【 s: Đang làm gì thế? Có chán không?】
【 -: Xem gala cuối năm, không chán, thú vị lắm.

Cậu chơi phần cậu đi, đón năm mới với người nhà xong rồi về.】
【 -: Được rồi, đừng làm phiền tôi xem tivi nữa, Trần Cảnh Thâm.】
-
Dỗ cháu họ xong, Trần Cảnh Thâm tạm biệt họ hàng về nhà.

Đường buổi đêm còn ít xe hơn, rõ ràng là nghỉ lễ, trên con đường trang trí tưng bừng sôi nổi lại có vẻ trống vắng đến lạ.
Trần Cảnh Thâm lái vào hầm đỗ xe ngay lúc tuyết bắt đầu rơi.
Vì mấy lời của Dụ Phồn, Trần Cảnh Thâm cứ tưởng lúc mình về nhà sẽ nghe thấy tiếng ồn ào của gala cuối năm, Dụ Phồn sẽ ló đầu ra từ ghế sô pha, lạnh lùng đắc ý báo tin kỷ lục của hắn đã bị phá vỡ.
Cho nên khi Trần Cảnh Thâm mở cửa vào nhà, trông thấy xung quanh tối đen, hắn đứng khựng ở cửa một lúc rất lâu.
Nhà yên ắng như không có người.

Mãi đến khi Tràn Cảnh Thâm nghe thấy tiếng hít thở đều đặn nhỏ bé trên ghế sô pha, hắn mới thả lỏng, khẽ khàng khép cửa lại.
Trần Cảnh Thâm cởi áo khoác đi đến ghế sô pha, trông thấy người nói mình đang xem gala cuối năm cực kì thú vị trong wechat, giờ đang nghiêng người nằm ngủ trên đây, cuộn tròn nửa người, bên má đặt cạnh điện thoại.
Rèm cửa mở rộng, ánh sáng màu lạnh hắt lên mặt cậu, là nỗi cô đơn không thuộc về ngày lễ này.
-
Phản ứng đầu tiên của Dụ Phồn sau khi được ôm lên là khua nắm đấm, mở bừng mắt ra thấy rõ là ai lại sững sờ.
Sức trên người nhanh chóng thả lỏng, cơn buồn ngủ như dây leo quấn lên đầu, cậu được Trần Cảnh Thâm ôm lên đùi, tư thế này gợi lên vài đoạn ký ức khiến cả người cậu chợt tê dại.
Hôm qua làm hơi ác, hôm nay Dụ Phồn không còn sức động đậy.

Nhưng cậu không nói ra được mấy câu kiểu như tôi không được, thế là khẽ cắn răng, chôn mặt trong cổ Trần Cảnh Thâm, lười biếng ra lệnh: "Cậu đi lấy áo mưa đi."
"Không làm." Hai người dán vào nhau, cậu cảm nhận được rung động lúc Trần Cảnh Thâm nói chuyện, "Ôm một lát thôi."
Dụ Phồn nhắm mắt lại đáp ừ, cứ vậy nằm một lúc, mới hoàn toàn tỉnh táo.
Cậu ngồi dậy, đối mặt gần sát với Trần Cảnh Thâm, cau mày hỏi: "Trần Cảnh Thâm, về nhà bị mắng à?"
"Không có."
"Vậy bây giờ cậu làm gì đây." Dụ Phồn chọc khóe môi lạnh nhạt của hắn, "Đèn cũng không mở."
"Chẳng phải cậu cũng không mở à?" Trần Cảnh Thâm hỏi, "Gala cuối năm thú vị ở đâu."
Dụ Phồn đối mặt với hắn mấy giây: "Tiểu phẩm Thái Minh cũng tạm được."
"Ừ." Trần Cảnh Thâm nói, "Sau 19 năm Thái Minh không còn lên Gala cuối năm nữa."
"...."
Dụ Phồn ngẫm nghĩ nên làm tròn câu nói bừa của mình làm sao một lúc, không nghĩ ra, thế là dứt khoát cúi đầu hôn Trần Cảnh Thâm.
Trong miệng Trần Cảnh Thâm có vị bánh gato, ngọt lịm, Dụ Phồn lục tìm hết, ăn xong còn cọ lên môi hắn mấy cái.
Buông người ra, trong căn nhà tối đen không thấy rõ gì, Trần Cảnh Thâm đưa thứ trên tay mình đến giữa cả hai.
Dụ Phồn cúi đầu nhìn: "Gì đây?"
"Bao lì xì."

Dụ Phồn nhíu mày: "Đây là người lớn cho người nhỏ, Trần Cảnh Thâm, chiếm hời của tôi hả?"
"Không phải." Trần Cảnh Thâm chỉ bên trái, thấp giọng giải thích, "Đây là bà ngoại tôi cho cậu."
"...."
"Đây là mẹ tôi cho cậu." Trần Cảnh Thâm chỉ tiếp một cái khác.
"...."
Dụ Phồn sững sờ trên đùi Trần Cảnh Thâm mãi lâu mới tìm về được giọng nói: "Thôi, không hay lắm đâu, cậu tìm thời gian trả về giúp tôi...."
"Không có gì không hay, hai người họ cho, chúng ta nhận đi." Trần Cảnh Thâm lấy của mình ra, "Tôi cũng lấy được hai cái."
Đã lâu lắm rồi Dụ Phồn không chạm vào bao lì xì thật.

Thật ra lúc ăn tết ở Ninh Thành Uông Nguyệt cũng lì xì cho cậu, nhưng chỉ là chuyển khoản thẳng qua wechat.
Cậu nhận bao lì xì, nghẹn rất lâu: "Vậy cậu, nói cảm ơn hai người họ giúp tôi đi."
"Được."
"Với lại năm mới sắp...."
"Ầm___" Một tiếng vang lớn cắt ngang Dụ Phồn.

Hai người cùng vô thức quay đầu nhìn ra cửa sổ, trông thấy pháo hoa long trọng sáng ngời nổ tung trên trời.
0 giờ rồi, là một năm mới.
Mặt Dụ Phồn được pháo hoa chiếu lên màu sắc rực rỡ, cậu bất ngờ nhướng mày, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ hỏi: "Trần Cảnh Thâm, Nam Thành cấm pháo hoa mà?"
"Ừ," Pháo hoa nở rộ oanh liệt giữa trời đêm, chấm nhỏ rơi xuống lóe lên ánh sáng rạng rỡ.

Sau vài tiếng, trời đêm dần tĩnh lặng, Trần Cảnh Thâm nói: "Chắc bây giờ đang bị bảo vệ trật tự đô thị đuổi bắt đấy."
"....."
Dụ Phồn vuốt tóc, vừa định đứng lên từ đùi Trần Cảnh Thâm, eo bỗng nhiên bị ôm lại.

Lòng bàn tay đặt sau lưng cậu cách lớp vải áo, nóng đến mức khiến con người ta yên lòng.
"Dụ Phồn."
Dụ Phồn ừ một tiếng, rũ mắt đối diện với hắn.

Ai ngờ Trần Cảnh Thâm gọi tên rồi lại không nói tiếp, Dụ Phồn vươn tay bóp miệng hắn: "Nói đi, Trần Cảnh Thâm."
Ngoài cửa sổ bỗng lại có thêm vài quả pháo hoa bùng nổ, lần này còn mãnh liệt hơn lần trước nhiều, màu sắc liên tục thay đổi, chiếu sáng cả bầu trời đêm.

Dụ Phồn cười nói trong tiếng pháo hoa, "Trần Cảnh Thâm, hình như bảo vệ trật tự đô thị không đuổi kịp rồi."
"Ừ." Trần Cảnh Thâm nhìn cậu cười, nhịn không được ngẩng đầu hôn cằm cậu, "Dụ Phồn, năm mới vui vẻ.

Tôi yêu cậu."
Nét mặt Dụ Phồn chợt sững lại, ngơ ngác nhìn hắn.
Trần Cảnh Thâm dựa lên ghế sô pha, thả lỏng tự nhiên nhìn thẳng vào cậu.

Căn phòng lúc sáng lúc tối theo pháo hoa, nhưng đôi mắt của Trần Cảnh Thâm lại mãi mãi sáng.
Dụ Phồn thu lại nụ cười, vành tai đỏ bừng nóng cháy, tay vẫn còn nắm mặt Trần Cảnh Thâm.

Cậu im lặng rất lâu, mới đều đều nói: "Trần Cảnh Thâm, đừng kiểu cách thế."
Ngay sau đó, căn phòng được pháo hoa chiếu sáng.

Dụ Phồn nâng mặt hắn lên hôn một cái, giọng mờ nhạt trong tiếng pháo hoa, không được tự nhiên, nhỏ bé nhưng chân thành, "....Nhưng mà tôi cũng vậy.

Tôi yêu cậu."
____HẾT____.