Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế

Chương 67: 67: “cô Đang Quản Chuyện Của Tôi Ư”






“Đương nhiên không phải”
Nếu anh muốn ăn chẳng lẽ cô còn có thể phản kháng sao?
Giang Ninh Phiến đi từ từ qua đó, còn chưa đến trước mặt anh, Giang Chí Viễn đột nhiên nhấc chân lên đá về phía cô...!
Hết sức tàn nhẫn.

"Bich."
Cô bị đá đến cả người nghiêng ngả lảo đảo, rồi đâm sầm vào pho tượng, cơ thể va đập lên chỗ lồi lõm trên pho tượng, ánh mắt của pho tượng đức cha nhìn cô ngập tràn chua xót, như là đồng tình thương hại cô.

Cô đã biết không dễ bỏ qua như vậy mà...!
Giang Ninh Phiến đấu đến mức suýt co quắp, chỉ có thể cắn chặt răng, không cho bản thân mình đau đến la lên.


“Ai cho cô lá gan đi lung tung khắp nơi?” Nụ cười của Hạng Chí Viễn lạnh đi, đột nhiên cả khuôn mặt như bị phủ đầy mây đen.

Một người đàn ông thay đổi sắc mặt thất thường.

“Không có, cậu dạng, tôi chỉ đi dạo loanh quanh thôi.” Giang Ninh Phiến ngã ngồi trên mặt đất, yếu ớt nói: “Với lại không phải vừa nãy cậu Hạng rất bận rộn sao?”
Những người phụ nữ kia chưa cho anh ăn no à? Có phải là anh “ăn uống” hơi bị nhiều rồi không.

“Cô đang quản chuyện của tôi ư?”
“Không phải"
Cứng đối cứng với Hạng Chí Viễn sẽ không chiếm được bất cứ lợi lộc gì.

“Giang Ninh Phiến, tốt nhất là cô nên biết rõ thân phận của cô là gì! Trên người của cô có chỗ nào mà không tiêu tiền của tôi?” Hạng Chí Viễn đứng dậy khỏi ghế, lạnh lùng liếc nhìn cô: “Cho dù tôi ôm người phụ nữ khác, nhưng không được tôi gật đầu, cô cũng không được rời đi nửa bước!”

Cô dám không nghe theo lệnh của anh đi khắp nơi? Có phải là cô muốn chạy trốn thoát khỏi anh hay không?
Giang Ninh Phiến nhìn anh không biết phải nói gì, anh đúng là kiêu căng ngạo mạn đến mức không thuốc nào cứu được.

“Vừa nãy lúc tôi đi anh cũng không phản đối.” Lời nói của cô vẫn rất khiêm tốn.

Hạng Chí Viễn khựng lại, vẻ mặt sầm xuống, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, tôi không gật đầu, cô không được rời khỏi tôi nửa bước!”
“..

Biết rồi, sau này tôi sẽ chú ý thưa cậu Hạng.”
Giang Ninh Phiến thuận theo lời của anh, cô đứng dậy khỏi mặt đất rồi phủi bụi đất trên làn vảy, để lộ ra vết bầm tím trên đùi.

Vết bầm đau đến mức làm cô nhíu mày, nhưng mà vẫn đứng thẳng lưng.

Cú đá chân của anh cũng đủ tàn nhẫn..