Cô Vợ Cưng Sủng Của Hắc Đế

Chương 121: 121: Cuối Cùng Cô Cũng Sống Lại Rồi






Anh tiếp tục nhìn.

Anh cứ nhìn mà không chớp mắt.

Giang Ninh Phiến bị anh nhìn chằm chằm nên hơi mất tự nhiên, ngoảnh đầu đi.

Hạng Chí Viễn vươn tay ta quay mặt cô lại, sau đó nhìn chằm chằm vào cô như kẻ si tình.

Giang Ninh Phiến cạn lời.

Hạng Chí Viễn nhìn chăm chú vào cô, hàng mi dài khẽ động đậy, ánh mắt hơi ngẩn ngơ, không dám tin.

Cuối cùng cô cũng sống lại rồi.


Anh đã đợi bao lâu cho đến khi nhìn thấy cô còn sống?
Đột nhiên Hạng Chí Viễn nâng mặt cô lên rồi đặt một nụ hôn, không hề báo trước.

“Um."
Giang Ninh Phiến bỗng bị chặn môi.

Anh ngang ngược cắn mút môi cô, dây dưa triền miên, hôn đến nỗi đôi môi tái nhợt khô nứt của cô đỏ lên...!
Hạng Chí Viễn giữ cánh tay đang truyền dịch của cô, không để cô cử động, hướng lên phía trên khuôn mặt cô, dừng lại ở mắt cô.

Bờ môi chạm vào hàng mi đang run rẩy của cô, mang theo vẻ lưu luyến trước giờ chưa từng có, mỗi một nụ hôn đều như đang tôn thờ.

Sự thỏa mãn không thể tả được chạy khắp toàn thân.

Cảm giác hôn cô không giống với những nụ hôn trước đây, lần này cô là Tiêm Tiêm của anh.


“Buông tôi ra.” Giang Ninh Phiến dùng hết sức để giãy giụa.

“Buông, giờ buông ngay” Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề.

Môi anh dán ở mắt cô, giọng nói trầm khàn ẩn chứa dục vọng: “Nếu không buông thì có thể tôi sẽ muốn em ngay bây giờ.”
“Đầu anh ngoài mấy suy nghĩ bẩn thỉu ra thì có thể sạch sẽ chút được không?”
Trải qua tai nạn lần này, Giang Ninh Phiến không hề nể mặt anh chút nào.

cùng lắm là cắt đứt quan hệ, cô đã chẳng còn gì phải sợ nữa rồi.

“Không thể, tôi đã muốn hơn mười năm rồi.” Không ngờ Hạng Chí Viễn lại không biết xấu hổ mà thừa nhận.

Anh buông cô ra, ngồi đối diện cô, cặp mắt nhìn chăm chú vào khuôn mặt vẫn còn hơi tại của cô.

Ánh mắt sáng quắc như nhìn không đủ, đưa tay chạm.

vào khuôn mặt với làn da mịn màng của cô..