Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ Chạy

Chương 39




Chương 39

Tuy nhiên, cả hai đều không ngờ rằng họ đã đạt được thỏa thuận không gặp mặt con mình thì bỗng một ngày, khi tàu sắp cập bến, Diệp Minh Thành bỗng nhiên chủ động tìm tới cửa.

“Tại sao dì vẫn bị nhốt ở đây?”.

Hôm nay, Diệp Minh Thành vẫn chạy tới rào chắn chơi máy bay không người lái, cho nên cũng không tính là cậu bé chủ động tìm tới cửa.

Nhưng sau khi Mộc Vân nhìn thấy bóng dáng của cậu bé, cô lại không khống chế được bản thân mình.

“Minh Thành, cháu… Sao cháu lại đến đây? Cháu chạy ra ngoài một mình à? Daddy của cháu không quản cháu hả?”.

“Vì sao daddy lại muốn quản cháu?”

Diệp Minh Thành trả lời rồi xoay người cầm máy bay không người lái trong tay đi chỗ khác.

Đứa nhỏ này có tính cách khác hoàn toàn với Mặc Hi, bình thường Mặc Hi rất hay kiếm chuyện để nói với Mộc Vân chứ không xa cách như vậy, thằng bé nhiệt tình lễ phép, hoạt bát, tràn đầy năng lượng.

Nhưng còn đứa bé này?

Cả người cậu bé đều bị bao trùm bởi một hơi thở lạnh nhạt và u ám, rõ là mới năm tuổi thôi mà lại giống hệt với ba ba nó như đúc.

Trái tim của Mộc Vân đau nhói.

Cô vội vàng chạy theo phía sau, thận trọng nói với cậu bé: “Dì xin lỗi, Minh Thành, là dì hiểu lầm cháu rồi, oa, máy bay không người lái của cháu xin thật, bay cao quá nha”

Mộc Vân cố gắng tìm một cái gì đó để nói.

Kể từ khi Lâm Tử Khang nói với cô về chuyện đó, cô không dám đối mặt với đứa trẻ này nữa, cô sợ mình nói sai, thậm chí, lúc nhìn thấy cậu bé, cảm giác tội lỗi trong lòng cô tuôn trào không dứt.

Cô thậm chí còn không đủ can đảm để nhìn cậu bé.

Quả nhiên, khi cô nói chuyện, đứa nhỏ này không hề quan tâm tới cô, cậu bé đi đến mép hàng rào và bắt đầu điều khiển máy bay không người lái trong tay, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng xem Mộc Vân như không khí.

Mộc Vân cảm thấy đau xót nhìn về phía máy bay không người lái trên đỉnh đầu.

“Đúng rồi Minh Thành, dì quên nói với cháu, nếu cháu thêm một ít lá thiếc vào đuôi của chiếc máy bay không người lái này, nó sẽ bay cao hơn và kiểm soát phương hướng tốt hơn.”

Sau khi nói ra những lời này, cuối cùng, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của cậu bé cũng quay lại nhìn cô.

Mộc Vân thấy thế, lập tức vui vẻ: “Thật đó, cháu không tin thì dì thử cho cháu xem.”

Sau đó Mộc Vân lập tức đi tìm lá thiếc.

Phương pháp này là Mộc Vân học được từ Mặc Hi, tuy hai anh em chưa từng gặp nhau nhưng lại có sở thích giống nhau đến kinh ngạc, Diệp Minh Thành thích chơi cái này, mà thằng bé nhà cô cũng được mua không ít.

Vì vậy, lúc trước Mặc Hi chơi những gì, cô thỉnh thoảng cũng quan sát thằng bé nên mới biết được.

Mộc Vân nhanh chóng tìm được vài hộp thuốc lá rỗng tuếch trên thuyền, sau đó chạy lại chỗ cậu bé.

Minh Thành, cháu nhìn xem, đây chính là tấm giấy thiếc, cháu đợi một chút, dì gắn vào cho cháu xem”

Cô thở hổn hển ngồi xổm xuống trước mặt cậu bé, xé hộp thuốc lá rỗng và lấy giấy gói bên trong ra, chuẩn bị bóc lớp giấy thiếc trên đó.