Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ Chạy

Chương 37




Chương 37

“Chưa từng sinh con thì có thể đối xử với con như vậy sao? Cô cút cho tôi! Từ giờ trở đi đừng để cho tôi thấy cô xuất hiện trước mặt con nữa, còn có cũng không cần để cho tôi thấy cô lại xuất hiện ở vịnh Nước Cạn!”

Vịnh Nước Cạn chính là biệt thự mà bây giờ bọn họ đang ở. Cố Cẩn Mai lập tức như bị sét đánh!

Không cho cô ta xuất hiện trước mặt đứa trẻ, còn không cho cô ta ở lại vịnh Nước Cạn.

Đây không phải là hoàn toàn vạch rõ giới hạn với cô ta, đuổi cô ta ra khỏi thế giới của anh sao?

Cô ra hoàn toàn choáng váng, không để ý đến cốc nước hắt lên người mình, cả người điên cuồng bò từ cửa bò vào!

“Không… Không được!! Diệp Sâm, không được đâu!! Anh không thể đuổi em đi được, em yêu anh, Diệp Sâm, anh quên lúc trước anh đưa em về đã nói gì với em sao? Diệp Sâm!!”

Thời gian dài thật dài, đêm hôm đó, trên thuyền đều vang vọng tiếng thét và khóc rống của người phụ này.

Mộc Vân ngủ mê thật lâu, vô cùng mỏi mệt, vết thương trên người nhiều thêm, qua một ngày một đêm cô vẫn chưa tỉnh lại.

Đến tận sáng ngày hôm sau nữa, mặt biển dâng lên tia nắng đầu tiên, xuyên thấu qua cửa sổ từ từ chiếu vào trong phòng cô, cô cảm nhận được tia nắng ấm áp, cho nên lúc này cô mới từ từ mở mắt ra trong ánh nắng vàng.

“Tỉnh rồi?” Không ngờ sau khi tỉnh lại, bên cạnh cô thể mà lại còn có người. Mộc Vân chật vật nghiêng đầu, có chút ngạc nhiên nhìn về phía phát ra âm thanh. “Trợ lý Lâm?”

“Đúng, là tôi, nhiều năm như vậy không gặp, bà chủ còn nhớ rõ tôi như vậy, đúng là vinh hạnh của tôi”

Đây là một người đàn ông rất trẻ, mặc một bộ âu phục vừa vặn, trên gương mặt trắng trẻo nhã nhặn đeo một chiếc kính đen, nếu không phải là trợ lý Tử Khang của Diệp Sâm thì là ai.

Mộc Vân thấy rõ ràng người này, cười cười.

Mộc Vân thấy rõ ràng người này, cười cười.

Năm đó cô đến nhà họ Diệp, sau ngày cưới hai ngày, Diệp Sâm đã đi nước ngoài không về, chính người trợ lý này thường xuyên chạy qua chạy lại ở cả công ty và nhà họ Diệp.

Lúc đó, cô hoàn toàn biết rõ, mỗi lần cậu ấy đến, cô đều trông mong cậu ấy có thể mang đến tin tức của người đàn ông kia.

Mộc Vân giật giật khóe miệng, chống người ngồi dậy: “Sao cậu lại nói như thế? Trước kia may mà có cậu giúp đỡ, đúng rồi, tại sao cậu lại ở đây?” .

“Tối qua cô bị thương, tôi không sao, ở chỗ này chăm sóc cô một chút, có cảm giác thế nào? Có ổn không?”

Tử Khang quan tâm cho cô một cốc nước sôi ẩm.

Mộc Vân nhận lấy, lập tức có chút ngượng ngùng: “Hóa ra là như thế này, đúng thật là làm phiền anh, tôi không có việc gì, đúng rồi, Minh Thành đâu? Thằng bé thế nào rồi? Tối hôm qua tổng giám đốc các cậu có hỏi đến người phụ nữ kia không? Anh ta.”

Cô đột nhiên nhớ tới cái này.

Tử Khang bận bịu an ủi cô: “Bà chủ yên tâm, cậu chủ nhỏ bây giờ đang được tổng giám đốc dẫn theo bên người, còn về cố Cổ… sau này cũng sẽ không tiếp xúc với cậu chủ nhỏ nữa, cô không cần lo lắng đâu”.

Cậu ấy giống như là sớm đã biết chắc chắn cô sẽ hỏi cái này, nói hết những chuyện cô còn chưa rõ cho cô biết.

Mộc Vân nghe được, lúc này mới thở dài nhẹ nhõm