Cô Vợ Câm Mang Con Bỏ Chạy

Chương 30




Chương 30

Mộc Vân trong lòng giống như bị thứ gì đó đâm vào.

Tất cả đều là lỗi do cô, nếu từ lúc nhỏ cô không để cậu bé cho.

người đàn ông đó, cậu bé đã không trở nên như thế này, cậu bé sẽ giống như em trai của mình, vui vẻ, thích nở nụ cười.

Mộc Vân run rẩy, vươn tay ra khỏi cửa sổ, cố gắng chạm vào cậu bé.

“Đúng, dì… Dì đến đây để chữa bệnh cho ba cháu.”

“Chữa bệnh? Chữa bệnh sao lại nhốt dì lại? Ba muốn làm gì dì thế?”

Đứa nhỏ này, đúng là không dễ qua mặt như Mặc Hi, chỉ cần đưa mắt nhìn ổ khóa trên cửa, cậu bé đã biết mọi chuyện không giống như những gì Mộc Vân nói rồi.

Mộc Vân nghe thế, sóng mũi lại cay lên.

“Không sao, Minh Thành, cháu đừng lo, mẹ… À dì, ba của cháu sẽ không làm gì dì đâu, đúng rồi, đã không còn sớm nữa rồi, ở đây gió rất lớn, rất nguy hiểm, cháu mà quay về về đi”

Mộc Vân không muốn nói những chuyện kia với con trai nên cô đổi chủ đề muốn đứa trẻ này nhanh chóng quay về.

Ở đây gió thực sự quá lớn, thằng bé chơi máy bay không người lái mặc dù không có nguy hiểm gì thế nhưng trời đã tối, mặt biển lại ẩm ướt nên cô lo lắng thằng bé sẽ bị lạnh.

Thế nhưng Diệp Minh Thành hoàn toàn không nghe theo lời cô nói, sau khi nhìn thấy Mộc Vân không trả lời câu hỏi của mình thì lập tức quay đầu bước ra ngoài.

“Không cần gì phải lo! Anh đi lấy thêm cho tôi mấy cục pin đến đây.” “Cậu chủ.” Vệ sĩ lập tức lộ ra vẻ khó xử.

Mộc Vân thấy vậy cũng trở nên lo lắng, đang muốn tiếp tục khuyên nhủ thì lúc này một bóng dáng từ trên boong tàu đi tới đây, thấy Diệp Minh Thành cô ta trực tiếp sải bước lao tới.

“Diệp Minh Thành không được chơi nữa, cháu đã chơi rất lâu rồi nên phải trở về, nếu không ba của cháu sẽ mắng đấy!”.

Mộc Vân lập tức nhìn về phía người phụ nữ đó thì thấy đó là một cô gái trẻ trang điểm tinh. xảo, ăn mặc cũng vô cùng đẹp đẽ quý phái.

Cố Cần Mai? Cô ta cũng ở trên chiếc thuyền này sao?

Mộc Vân lộ ra vẻ ngạc nhiên nhưng mà khi cô nghĩ đến chuyện người phụ nữ này có quan hệ với người đàn ông chó chết kia thì cô lại cảm thấy không có gì là kỳ lạ.

“Diệp Minh Thành cháu nhìn cháu xem, quần áo bị ướt, tay cũng lạnh buốt, dì đã nói là đừng có đi ra ngoài chơi, nếu như bị bệnh thì phải làm sao bây giờ? Cháu không biết sức khỏe của cháu kém như thế nào sao? Đừng chơi nữa, thu dọn đồ lại đi!”.

Cổ Cẩn Mai đi tới nhìn thấy Diệp Minh Thành vẫn còn đang chơi đùa thì rất sốt ruột sờ lên trên người thằng bé, phát hiện quần áo của thằng bé đều đã ướt thì sắc mặt cô ta trở nên vô cùng khó coi.

Nhưng Diệp Minh Thành lại không nghe lời cô ta, cậu bé coi thường sự trách móc của cô ta tiếp tục điều khiển máy bay không người lái ở trong tay.

“Diệp Minh Thành! Sao cháu lại không nghe lời như vậy? Cháu muốn bị đánh có phải không? Cháu nhanh bỏ xuống cho đi!”

Không ai có thể ngờ sau khi người phụ nữ này nhìn thấy đứa trẻ không nghe lời thì lại mắng chửi, không chỉ như thế cô ta còn dùng sức nhéo lên cánh tay nhỏ bé của cậu bé hai cái, tức giận. bắt đầu giật cái điều khiển ở trong tay cậu bé.

Đôi mắt Mộc Vân lập tức trở nên đỏ ngầu!

Diệp Minh Thành là một đứa trẻ rất bướng bỉnh.