Cố Sự

Chương 29: 29: Vân Mộc Đại Đế - Túy Mộng Lâu 2





Bên trong gian phòng, Vân Mộc không biết chuyện gì xảy ra, thư thả thưởng thức trà, đợi thức ăn.

Bạch Hà hai người ngồi ở một bên hữu khí vô lực, buồn bã ỉu xìu, còn kém chút nữa bỏ về, hai người ngồi đợi lâu như thế thức ăn còn chưa được mang lên.

Thình thịch!
Trong phút chốc.

Cửa phòng bị một cổ lực lượng phá tan thành từng mảnh!
Vân Mộc ba người đồng thời ngầng đầu nhìn lại, chỉ thấy Công Tôn Kính cùng Tiểu Nhị, một trước, một sau đi vào gian phòng của bọn họ
Vân Mộc hai con mắt không thèm để ý đến Công Tôn Kính, như là không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục trò chuyện vui vẻ.

Công Tôn Kính quét mắt nhìn bốn phía, ánh mắt tập trung vào Vân Mộc cùng Bạch Hà, không thèm để ý đến Vân Hỏa, chân mày từ từ nhíu lại.

Công Tôn Kính nhìn thấy hai người này không đúng lắm, cũng không để ý nhiều chuyện như vậy, phải mau chóng giải quyết còn mời Đại Nhân Vật dùng bữa, không có thời gian dây dưa với đám người Vân Mộc.

Công Tốn Kính tiến lên hai bước, quát lớn "Lớn mật, các ngươi con kiến hôi từ đâu tới, dám tranh gian phòng với Bổn Công Tử, mau cút ra ngoài!".

Nhưng mà.

Vân Mộc ba người không thèm để ý đến hắn.

Nhìn thấy đám người Vân Mộc không có một chút phản ứng, Công Tôn Kính cười lạnh một tiếng, trực tiếp bước vào phòng trà, khinh thường nói "Nơi này không phải là địa phương các ngươi có thể tới? Nhanh cút ra ngoài cho Bản Công Tử, ta không lặp lại lần thứ ba, nếu không chết.


".

Vân Mộc ngẩng đầu, quan sát Công Tôn Kính một chút, lại cúi đầu tiếp tục thưởng thức trà ngon.

"Không thèm để ý đến ta?"
Công Tôn Kính có chút ngẩng người.

Ba người này bị điên sao? Dám lặp đi lặp lại coi thường hắn, lẽ nào người nơi khác tới, không biết hắn thân phận tôn quý.

Không Sai!
Tuyệt đối là như vậy!
Nghĩ tới đây, Công Tôn Kính bước thẳng tới trước mặt Vân Mộc nhìn thẳng ba người nói "Ba người các ngươi nhớ kỹ cho ta, hôm nay kẻ đứng trước mặt các ngươi, chính là Thiên Hành Tông Tam Trưởng Lão Công Tôn Sách, ta là Công Tôn Kính trưởng tử của hắn, các ngươi nếu không muốn chết, liền lập tức cứt ra bên ngoài!".

Vân Mộc cũng không quay đầu châm chọc nói "Phụ Thân ngươi thân phận cao tới đâu, đó cũng là chuyện của hắn, có quan hệ gì tới ngươi? Hôm nay ta đến đây ăn uống trả tiền, với chút thực lực Tiên Thiên Sơ Kỳ của ngươi, có tư cách gì đối với bọn ta hô to gọi nhỏ?"
"Ngươi lại dám xem thường Bổn Công Tử"
Công Tôn Kính trực tiếp đứng lên vung quyền về phía Vân Mộc, Vân Mộc cũng không nhiều lời vô ích vung một chưởng hướng Công Tôn Kính đáp trả, chưởng lực phá ta quyền phong, chưởng lực đập thẳng vào người Công Tôn Kính đánh hắn bay thẳng ra phía sau mấy mét.

Công Tôn Kính lạnh rên một tiếng, nhìn về phía Vân Mộc, tức giận nói "Có chút thủ đoạn, nhưng hôm nay các ngươi hẳn phải cút ra ngoài, đừng trách ta thực sự động thủ, cho các ngươi cơ hội cuối cùng, ngoan ngoãn cút ra ngoài".

Vân Mộc ngạc nhiên trúng của hắn một chưởng vẫn lành lặn không có chuyện gì xảy ra, tuy hắn chỉ dùng một chút thực lực tránh gây chuyện, nhưng người này thực lực cũng không tệ.

Vân Mộc nhếch miệng cười "Vậy ngươi có thủ đoạn gì thật nói cho ta nghe, ngươi còn cái gì thủ đoạn?".

Công Tôn Kính hai mắt khẽ híp một cái, cười lạnh nói "Từ xưa đến nay, vẫn chưa có người nào dám ở Đế Đô nháo sự, các ngươi là người thứ nhất, cũng la người cuối cùng, hiện tại ta liền cho các ngươi kiến thức của Bổn Công Tử thủ đoạn!".


Công Tôn Kính lao thẳng mà đến, hai con mắt hiện lên Hàn Quang Thiểm Tước "Bổn Công Tử ngày hôm nay ngược lại muốn xem các ngươi có thể cuồng vọng tới khi nào!".

Vân Mộc giễu cợt nói "Đừng tức giận, ta sẽ không giết ngươi, sở dĩ ngươi tư cách tức giận đều không có".

Công Tôn Kính chưa kịp phản ứng, thì trên người hắn từ đâu đến một cái Hàn Âm Chưởng đập thẳng vào người, không khí xung quanh lạnh lẽo, đóng băng cả một nữa toàn lâu.

Công Tôn Kính lúc nay chỉ còn lại cái đầu, toàn thân bị đóng băng dính vào một chỗ, cơ thể đau nhức không thôi, Hàn Băng Chi Lực khóa chặt Linh Anh của hắn, không thể thôi động Linh Khí.

"Các ngươi có ý tứ gì? Mau thả ta ra, nếu không Phụ Thân ta mà đến các ngươi chắc chắn sẽ chết!".

"Hừ, vậy đợi Phụ Thân ngươi tới, tiện thể xử lý một lượt, không cần phiền phức đi đi lại lại" Vân Mộc hừ lạnh một tiếng, không biết gia hỏa từ đâu đến lại còn uy hiếp hắn, thực sự coi mình là trời không ai dám đụng.

Công Tôn Kính sắc mặt bắt đầu tuyệt vọng, hắn đã bị Vân Mộc đóng băng toàn thân, lại còn nhận uy áp từ Bạch Hà tản ra, khí tức như ngàn con kiến bò trong người hắn cựa quậy, đau đớn không thôi.

Cửa phòng vô thanh vô tức mở ra, một thanh niên lông mày hình kiếm, trang phục một màu đỏ rực, phía sau lưng đeo một thanh kiếm, uy áp từ người tỏa ra, khiến cho cả căn phòng như bị thiêu cháy, hắn nhìn một bên Công Tôn Kính bị đóng băng lạnh lùng nói.

"Công Tôn Kính, ngươi đây là làm trò gì, tiếp đãi ta như thế sao?" Thanh niên áo đỏ đảo mắt nhìn Công Tôn Kính.

"Trương thiếu gia, là ba người bọn họ, dành gian phòng với ta, còn đánh ta bị trọng thương" Công Tôn Kính được Trương Hàn cứu cả người bị thương hướng về ba người Vân Mộc nói.

"Đây là Phụ Thân của ngươi sao? Nhìn không giống lắm" Vân Mộc nhìn gia hỏa Công Tôn Kính, lập tức cười cười diễu cợt.


Trương Hàn cúi đầu nhìn xuống, lạnh lùng nói "Ngươi chỉ là một cái Tiên Thiên Cảnh Trung Kỳ, cũng dám ở trước mặt ta hung hăng ngang ngược, ta cũng không rõ, ngươi dựa vào cái gì?".

Vân Mộc miệng cười cười, châm chọc, ngạo nghễ nói:"Ta dựa vào thực lực của ta, ngươi Tiên Thiên Cảnh Đỉnh Phong thì làm sao? Tưởng ta không dám đánh ngươi!"
Vân Mộc ngẩng đầu đứng lên, tràn ngập khí tức bức người như Hung Sát Chi Khí, từ khi luyện Lục Hàng Thần Long Thương đến nay hắn chưa một lần sử dụng một cách đàng hoàng, hôm nay liền dùng người này thử sức vậy.

"Ngươi còn dám động thủ" Trương Hàn cảm nhận được Hung Sát Chi Khí, có chút đề phòng rút ra sau lưng thanh kiếm chém về phía Vân Mộc.

Vân Mộc từ trong Linh Hải lấy ra Du Long Thương, thương vừa động một đầu Lôi Long đâm thẳng mà tới, tiếng nổ lớn vang lên, Trương Hàn trúng Chấn Kinh Bách Lý bị đâm thẳng xuống phía dưới Đại Sảnh.

Lầu Mười Túy Mộng Lâu phá hủy hầu như một nữa, các toàn lâu khác cũng thiệt hại không ít, nguyên một đám người cảm thấy giật cả mình, lại có người dám ở Túy Mộng Lâu động thủ.

Trương Hàn chật vật đứng dậy, tay nắm trường kiếm đằng không mà lên, hướng chỗ Vân Mộc mà bay tới xuất ra một sát kiếm.

"Tu Di Kiếm Pháp Càn Khôn Liên Hoàn Kiếm"
Trên không trung tạo ra vô vàn ảnh kiếm hướng về phía Vân Mộc mà lao tới, Vân Mộc xoay tròn Du Long Thương đỡ đòn, tiếng thương kiếm va chạm tạo nên một tiếng động cực lớn, phá nát mọi xung quanh còn sót lại.

KENG! KENG!
ÂM! ẦM!.

Vân Mộc quyết định dùng đến Kháng Long Bài Vĩ Thương, hắn lúc đầu quyết định không định sử dụng nó, nhưng người này tu vi trên hắn, kiếm pháp lại quỷ dị khó dò, không dùng toàn lực hoàn toàn không ổn.

Vân Mộc tụ lực vung mạnh Du Long Thương mà ra, ngưng thần tĩnh khí, đứng thẳng người lui về phía sau một chút.

"Kháng Long Bài Vĩ Thương" Kháng Long Bài Vĩ Thương vừa ra một cái Long Hồn to lớn kém theo một tia Thương Ý màu đỏ sẩm, bay thẳng đến người Trương Hàn.

Long Hồn chứa Thương Ý cuốn quanh người Trương Hàn, như có một áp lực cực mạnh, bóp đát Kiếm Ý của Trương Hàn nát toang thành từng mảnh, Thương Ý cấu xé vô vàn công kích chém trên người hắn, Long Hồn như muốn nuốt chửng Trương Hàn.

Quần áo gần như bị cắt đứt thành từng mảnh, Long Hồn càng ngày càng siết chặt,tiếng la hét thất thanh từ trong miệng Trương Hàn to lên.


AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
"Bằng hữu tha mạng" Trương Hàn vứt hết toàn bộ mặt mũi cầu xin tha mạng, hắn mới bao nhiêu tuổi, không muốn chết tại nơi này.

"Tha cho ngươi! người muốn cùng ta động thủ, chỉ có ngươi sống hoặc ta chết" Đôi mắt của Vân Mộc trở nên lạnh lùng, một tia sát ý đã hiện ra.

"Tiểu bằng hữu, nên tha được thì tha, không cần vị một chuyện nhỏ nhặt mà phá hỏng bầu không khí" Một giọng nói từ đâu vang lên, như có một sức mạnh vô hình bóp nát Long Hồn của Vân Mộc.

Trương Hàn được Lâu Chủ Túy Mộng Lâu cứu một mạng, tuy là như vậy thân thể của hắn không khá hơn được là bao, toàn thân bị Long Hồn bóp nát, lại thêm Thương Ý giày xéo triệt để ngất đi.

Bạch Hà bên trong phòng trà cảm nhận được người này ra tay, đôi mắt nhíu lại một cái nhắc nhở Vân Mộc "Chúng ta không phải đối thủ của người này, dừng tay đi"
"Nếu Lâu Chủ đã mở miệng xin cho hắn một mạng, ta cũng không làm trái ý Lâu Chủ" Vân Mộc nhìn lên không trung nói.

"Chỉ là thiệt hại ngày hôm nay phải tính cho người nào!"
Giọng nói cười lớn "Tự nhiên tính cho Công Tôn Kính Tiên Sinh, vì hắn mà chuyện này xảy ra, tất nhiên tất cả do hắn chi trả".

Công Tôn Kính đứng một bên thở phào nhẹ nhõm một hơi, may mắn chỉ là đền tiền còn có thể giữ được cái mạng
"Đa tạ Lâu Chủ, chi phí hôm nay tất cả tính về ta, ngày mai ta sẽ cho người mang tiền tới" Công Tôn Kính khom người đa tạ, không quay đầu lại nhìn chạy mất dép, không còn tăm hơi.

Lúc này thức ăn cùng rượu ngon đã mang lên, đầu bếp thấy cảnh tượng cả Lầu mười phá tan tành, bên dưới cũng thiệt hại không ít, nuốt một ngụm nước bọt, liền mang thức ăn tới chỗ Vân Mộc.

Ba người nhìn thấy thức ăn vừa tới, mùi hương ngào ngạt thơm ngát, làm bọn hắn không kiềm chế được tâm tình, trực tiếp ăn như hổ đói.

"Chúc ba vị ngon miệng!" Tiểu Nhị thấy cảnh này vui vẻ cười nói, hắn cũng không nhiều lời trực tiếp rời đi.

.