Chồng Độc Tài Cứ Cưỡng Hôn Tôi

Chương 96




Chương 96: Khăn tăm rơi xuống.

“Là một đóa hoa mai, năm ngoái em mới xăm lên, hoa mai chính là loài hoa mà em yêu thích.” Cô từng chữ từng chữ chậm chạp mà rõ ràng nói, trên mặt có một tia ý cười quỷ dị không dễ phát hiện.
Vốn tưởng rằng Lục Kiến Nghi còn muốn nói thêm cái gì, không nghĩ tới anh chỉ lạnh lùng ném ra ba chữ: “Mau cút đi!”
Trong lòng cô thất vọng giống như nước sóng trào lên không ngớt.
Cô sẽ không đi, đây là cơ hội duy nhất của cô, cô không thể bỏ lỡ.
“Kiến Nghi!” Cô xoay người lại, lộ ra vẻ mặt thê lương: “Anh và Hiền Phương đều hiểu lầm em, em không có ý định đổi lại. Thân thể em không còn trong sạch, không còn xứng với anh nữa. Tôi không nghĩ rằng mình chỉ đến khách sạn Hilton để chuyển đồ mà cũng có thể mất đi sự trong trắng.” Cô cố tình dừng lại để nước mắt rơi xuống.
Trên mặt Lục Kiến Nghi không có chút biểu tình nào, phảng phất bao trùm một cái mặt nạ bằng băng, đem tất cả biểu tình đều đóng băng lại, chỉ có một đôi mắt âm u mà thâm trầm, giống như giếng cổ ngàn năm, không nhìn thấy đáy.
“Lại đây.” Anh ra lệnh.
Cô lộ ra bộ dáng ngượng ngùng, bước nhỏ đi tới.
“Quay qua đây!” Biểu tình của anh cực kỳ nghiêm túc.
Cô quay lại vì biết rằng anh muốn nhìn thấy hình xăm đằng sau cô.
Lục Kiến Nghi nhìn chằm chằm hình xăm này, nhìn chừng hai phút, nước trong suối nước nóng tựa hồ lạnh dần theo thời gian, cả không gian đều trở nên yên tĩnh.
Hoa Mộng Lan trong lòng thấp thỏm bất an, lúc nào cũng muốn xoay đầu, muốn liếc trộm phản ứng của hắn.
“Khi nào thì cô đến chuyển đồ?”
“Hơn nửa tháng trước, tôi nhớ ngày hôm đó là ngày 12 tháng 5.” Cô sử dụng một giọng điệu cực kỳ chắc chắn.
Ánh mắt Lục Kiến Nghi chớp động: “Phòng nào?”
“Phòng 1202.” Cô vừa trả lời, vừa vùi đầu khóc nức nở, thê thảm khóc thút thít.
“Cô dĩ nhiên cũng biết chuyện này.” Anh hừ nhẹ.
Cô đột nhiên xoay người, giả bộ vẻ mặt rất kinh ngạc: “Kiến Nghi, anh có ý gì?”
“Không có ý gì, người đó không thể là cô!” Lục Kiến Nghi lạnh lùng liếc Hoa mộng Lan một cái, ánh mắt sắc bén như đại bàng, phảng phất liếc mắt một cái là có thể nhìn xuyên qua cô.
Hoa Mộng Lan cắn môi, đầu óc cô đang chuyển động rất nhanh, cô nhất định phải tìm ra điểm mấu chốt, nếu không chắc chắn Lục Kiến Nghi sẽ che dấu cho qua chuyện thì kế hoạch này sẽ vô ích.
“Kiến Nghi, người đàn ông tối hôm đó có phải là anh không? Em luôn thắc mắc người đàn ông đêm đó nhìn như thế nào, nhưng nghe giọng nói của anh, em có cảm thấy rất quen thuộc. Chúa ơi, người đàn ông đêm đó đã ở cùng em, chính là anh có đúng không?”
Cô ta cố ý đem ánh mắt mở to hơn chuông đồng, giả bộ biểu tình khiếp sợ không thôi, sau đó liền “Oa” một tiếng khóc lên: “Em còn tưởng rằng mình mất đi trinh tiết, không bao giờ hoàn chỉnh nữa, thì ra người mà em trao thân đêm đó lại là anh!”
Lục Kiến Nghi mặt không chút thay đổi, ánh mắt giống như dao đánh qua mặt cô ta: “Hoa Mộng Lan, trên đời này không ai có thể tính kế với tôi!”
“Em không có, kỳ thật em không ra nước ngoài, vẫn luôn ở Giang Thành, tiêu hết tiền mẹ đưa cho, mới muốn đi giao đồ để kiếm thêm chút tiền. Ngày hôm đó là đồng nghiệp của em nhớ sai địa chỉ phòng, em mới nhầm lẫn đi vào phòng của anh, em vẫn còn nhớ rằng vị khách đó đã gọi cơm gà nấm và súp sườn sen!” Cô ta nói một cách chân thành.
Đôi mắt băng đen nhánh của Lục Kiến Nghi dưới ánh hoàng hôn lóe ra ánh sáng sắc bén, anh không nói một lời, chỉ âm trầm nhìn cô.
Cô ta nhân cơ hội kéo khăn tắm xuống, nó liền thuận lợi trượt xuống, đem thân thể xinh đẹp của cô ta hoàn toàn lộ ra trước mắt anh.
“Xin lỗi.” Cô giả bộ ngượng ngùng mà bối rối, hai tay không nhặt khăn tắm, mà là giả vờ muốn che giấu những chỗ nhạy cảm nhưng trên thực tế, nơi nào cũng không che được.
Đôi môi mỏng của Lục Kiến Nghi xẹt ra một vòng cung lạnh lùng cùng châm chọc, nhìn thân thể người phụ nữ này, anh phát hiện mình không có chút phản ứng nào, giống như toàn thân đang trong thời kỳ ngủ đông.
Mà đối với Hoa Hiền Phương, rõ ràng cơ thể cô không sạch sẽ, rõ ràng dơ bẩn vô cùng, nhưng lại có thể dễ dàng kích phát bản năng của hắn.
Mỗi lần nhìn thấy cô, anh liền cảm thấy huyết khí toàn thân dâng trào, nội tiết tố bừng bừng, dục vọng chinh phục cùng cướp đoạt không thể khống chế được, nhất định phải hung hăng xâm chiếm cô một phen, tận tình phóng thích ra để cho cả thể xác và tinh thần đều thoải mái.
Đây cũng là giá trị còn lại duy nhất của cô ta, nếu không anh đã sớm một cước đá cô ra ngoài ngân hà, làm sao có thể để cô ở lại bên cạnh, tự tìm xui xẻo.
Nắm lấy khăn tắm bên cạnh, anh một cước bước ra khỏi hồ bơi suối nước nóng.
Hoa Mộng Lan thật không ngờ phản ứng của anh lạnh lùng như vậy.
Anh ta không phải lúc nào cũng tìm kiếm cô ấy sao?
Còn treo thưởng 500.000, tìm kiếm số điện thoại.
Bây giờ cô ấy xuất hiện, tại sao anh ta không kích động, không có sự phấn khích, không ôm chặt lấy cô?
Vì sao lạnh lùng xoay người bỏ đi?
Cô mới là người vợ được chỉ định hôn nhân với anh, cô mới là thiên nữ chân mệnh của anh a!
“Kiến Nghi…”
Cô vội vàng chạy ra, ngay cả khăn tắm cũng không nhặt được, dù sao nơi này là biệt thự riêng, ngoại trừ anh, không còn người đàn ông nào khác nữa.
Cô từ phía sau ôm lấy anh: “Kiến Nghi, duyên phận của chúng ta còn chưa kết thúc, chỉ là ông trời muốn khảo nghiệm chúng ta mà thôi, nếu không cũng sẽ không để cho em đem lần đầu tiên cho anh. Em là một người phụ nữ cực kỳ bảo thủ, không giống như Hiền Phương. Trong trái tim chỉ có thể chứa một số người đàn ông, cơ thể cũng có thể được giao cho một người đàn ông. Cả đời em chỉ yêu một người đàn ông, thân thể cũng chỉ giao cho một người đàn ông, ngoại trừ anh ra. Em sẽ không bao giờ có bất cứ ai nữa. Mặc dù anh không cần em, em cũng sẽ giữ chặt thân thể này để đợi anh.”
Cô nói tình thâm nghĩa trọng, còn không quên đem Hoa Hiền Phương hung hăng đâm một đao.
Bất quá một đao này cũng đâm vào trong lòng Lục Kiến Nghi.
Hoa Hiền Phương chính là loại người phụ nữ dâm đãng, thân thể không sạch sẽ, linh hồn cũng không thuần khiết, gả cho anh chỉ còn một cái vỏ lại còn khiếm khuyết.
Nhưng cái vỏ rỗng này hết lần này tới lần khác có thể làm cho anh sinh ra dục vọng, ngay cả chính anh cũng cảm thấy khó hiểu, không thể tưởng tượng nổi, anh cũng tự cảm thấy buồn cười.
Sau lưng, thân thể mềm mại của Hoa Mộng Lan dán chặt vào anh, chỗ nhạy cảm mơn trớn trên lưng anh, nhưng anh lại rất bình tĩnh, không có phản ứng bản năng nào của người đàn ông.
Người phụ nữ trong khách sạn, đã từng làm cho anh ta cảm thấy rất hưng phấn, rất thoải mái, nhưng bây giờ, Hoa Mộng Lan dường như không thể đem lại cho anh cảm giác khi đó.
Đúng lúc này, Hoa Hiền Phương khập khiễng đi tới, nhìn thấy một màn trước mắt, cô sợ đến ngây người, đỉnh đầu như có một tia sấm sét bổ xuống, đánh trúng đỉnh đầu cô!
Cô đoán được Lục Kiều Sam đang bày trò, nhưng không ngờ lại là một trò như vậy!
Hoa Mộng Lan là đối thủ cạnh tranh duy nhất của vị trí này với cô, nếu cô ta thành công thu hút Lục Kiến Nghi, để anh sinh ra tình cảm, thậm chí thích cô ta, thì chính mình là xong rồi!
Cô không thể để điều đó xảy ra.
Cô có thể đem Lục Kiến Nghi trả lại cho Hoa Mộng Lan, nhưng tuyệt đối không phải hiện tại.
Trước khi chi phí y tế của Tiểu Phi được gom đủ, cô phải giữ vững vị trí của mình.
“Chị họ, chị trần truồng như vậy, công khai quyến rũ chồng tôi, có tốt không?”