Chia Tay Sau Tra Công Điên Rồi

Chương 158: Phồn x Nhiên 18: Khoá chặt cả đời (Kết)




Chạng vạng, nhà cũ Cố gia.

"Thiếu gia, ngài đã về." Lão quản gia đi đến trước mặt Cố Dư Nhiên, thái độ cung kính tiếp nhận áo vest ngoài từ tay hắn.

Cố Dư Nhiên nhìn một vòng quanh phòng khách, không thấy bóng dáng Lâm Phi Phồn: "Phồn Phồn đâu?"

Lão quản gia biết mỗi lần hắn về tới nhà, việc đầu tiên làm chính là đi tìm Lâm Phi Phồn, vội vàng nói: "Vừa rồi Phi Phồn thiếu gia uống lên một chén canh sâm, cậu ấy nói hơi mệt nên về phòng nghỉ ngơi rồi, nói là đến cơm chiều hẳn gọi cậu ấy."

Phòng ngủ hai người ở lầu hai, Cố Dư Nhiên bước nhanh lên lầu, nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, nghe thấy tiếng nôn mửa quen thuộc từ phía toilet bên kia truyền đến.

Lại nôn nghén.

Cố Dư Nhiên nhíu mày, gấp gáp như một thằng nhóc, ba bước vọt vào toilet, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lâm Phi Phồn đang chống lên bồn rửa tay, hơi cong eo, nôn đến mặt mũi trắng bệch.

"Em chịu khổ rồi." Cố Dư Nhiên nhẹ nhàng vỗ lưng Lâm Phi Phồn, sau đó xả khăn lau miệng giúp cậu.

Lâm Phi Phồn hơi th.ở dốc, đôi mắt vì nôn nghén quá khó chịu mà có chút ướt át, môi mím chặt.

Cố Dư Nhiên thấy cậu khó chịu như vậy, hắn đau lòng muốn chết rồi.

"Khá hơn chút nào không?" Cố Dư Nhiên hỏi, thanh âm ôn nhu đến khó tin.

Lâm Phi Phồn vừa muốn mở miệng, đột nhiên lại cúi người về phía bồn rửa tay nôn khan một trận.

Qua một hồi lâu, cậu đỡ hơn một chút, kiệt sức dựa vào Cố Dư Nhiên.

Cố Dư Nhiên một tay ôm cậu, một tay cầm lấy ly, vặn vòi rót nước, đưa nửa ly đưa tới bên môi Lâm Phi Phồn.

Sau khi Lâm Phi Phồn súc miệng xong, Cố Dư Nhiên ôm người về giường nằm, lúc này cậu mới khàn khàn hỏi: "Sao hôm nay anh về sớm vậy?"

"Nhớ em nên về sớm." Cố Dư Nhiên hợp tình hợp lí nói.

Hắn nằm xuống với Lâm Phi Phồn, nghĩ đến cậu vừa mới nôn, lại ngồi dậy: "Em nôn hết ra rồi, anh đi lấy chút gì đó cho em ăn."

"Đừng, em không muốn ăn." Lâm Phi Phồn giữ hắn lại, sắc mặt vẫn tái nhợt, "Em ăn cái gì cũng nôn ra hết, buổi tối lại ăn đi."

Cố Dư Nhiên ôm cậu, thở dài: "Mới mang thai có mấy ngày mà đã gầy thành người que rồi. Bảo bối, có đôi khi anh thật sự rất hối hận vì đã làm em mang thai."

Để em chịu tội rồi.

Sớm biết như vậy hắn nhất định sẽ mang bao, hoặc sẽ không bắn vào trong.

Nghĩ đến đây, hắn ghé vào bụng Lâm Phi Phồn, hung tợn nói: "Thằng nhóc thúi bên trong nghe cho rõ đây. Con tốt nhất nên ngoan ngoãn đợi đi, nếu còn dám hành hạ ba ba con, chờ con ra đời, ba chắc chắn sẽ dạy dỗ con một trận!"

Lâm Phi Phồn lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn: "Lỡ như em sinh con gái, em xem anh dạy dỗ con bé thế nào."

Cố Dư Nhiên nhíu mày nói: "Mặc kệ là con trai hay con gái, nếu nó dám bắt nạt em, anh tuyệt đối sẽ không nương tay."

Lâm Phi Phồn không để ý tới hắn, ngáp một cái, nhắm mắt lại nói: "Em muốn ngủ một lát, anh đừng phiền em."

Cố Dư Nhiên vội nói: "Anh ngủ với em."

Hai người ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

Chờ đến khi Lâm Phi Phồn tỉnh lại, bóng đêm đã bao phủ ngoài cửa sổ.

Cậu mới vừa động, bỗng nhiên cảm giác ngón áp út bên tay trái có thứ gì đó, nâng tay lên nhìn thử, không biết từ khi nào, trên ngón áp úp đã được đeo một chiếc nhẫn.

Một chiếc nhẫn vàng titan nguyên chất.

Mấy năm nay Lâm Phi Phồn đã gặp qua không ít thứ tốt, một số đồ hiếm lạ, trân quý, hay xa xỉ đều hiểu biết một chút, liếc mắt một cái đã nhìn ra chiếc nhẫn này không đơn giản.

Hầu hết những chiếc nhẫn titan trên thị trường hiện nay đều là hợp kim titan, giá của vàng titan tinh khiết chân chính có giá cao đến kinh người, trang sức bằng vàng tiatan ở trong nước cũng rất hiếm thấy.

Còn về chiếc nhẫn này, nếu cậu nhớ không lầm, năm trước lúc cậu và Cố Dư Nhiên còn ở nước K, đã từng thấy nó ở một buổi đấu giá, giá cả lúc đó còn dài hơn chuỗi số điện thoại.

"Thích không?" Cố Dư Nhiên cũng tỉnh dậy, nắm lấy tay Lâm Phi Phồn, hôn lên ngón áp út của cậu, mắt đen thâm trầm tràn ngập mong chờ nhìn Lâm Phi Phồn.

Lâm Phi Phồn ừ một tiếng: "Anh mua khi nào?"

Cố Dư Nhiên đắc ý nói: "Em còn nhớ năm trước chúng ta tham gia buổi đấu giá kia không? Anh đã liên hệ với người mua chiếc nhẫn này thông qua nhà đấu giá để mua lại nó."

Lâm Phi Phồn hơi sửng sốt, thì ra từ năm trước Cố Dư Nhiên đã suy nghĩ đến chuyện kết hôn rồi sao.

"Quá đắt." Lâm Phi Phồn nhìn chiếc nhẫn trên tay, nhịn không được nói.

"Vậy ngày mai em đi lãnh chứng với anh được không? Vì sự đắt đỏ của chiếc nhẫn này, em có thể xem xét cho anh một danh phận không." Cố Dư Nhiên đáng thương nói.

Lâm Phi Phồn không dao động, vẻ mặt đạm mạc nhìn hắn.

Cố Dư Nhiên lại tiếp tục dụ dỗ: "Em xem, lần sau lúc tới bệnh viên kiểm tra, anh có thể quang minh chính đại đứng bên cạnh em, nói cho bác sĩ biết anh là chồng của em."

Lúc này Lâm Phi Phồn mới nhấp môi cười khẽ: "Được."

Cố Dư Nhiên kích động đến cả đêm không ngủ.

Ngày hôm sau, hắn vẫn thần thái sáng láng như cũ, cả người đều trong trạng thái cực kì phấn khởi, trước khi ra cửa hắn còn kiểm tra ba lần xem có mang đầy đủ giấy tờ hay không.

Thẳng đến khi nhận được giấy chứng nhận kết hôn đỏ rực từ nhân viên Cục Dân Chính, Cố Dư Nhiên mới chậm rãi bình tĩnh lại, cẩn thận cất giấy kết hôn của hai người vào trong két sắt.

Từ bây giờ, hắn và Lâm Phi Phồn đã khóa chặt lại với nhau, ai cũng đừng mong tách bọn họ ra.

Chớp mắt đã tới tháng 5, cuối cùng Lâm Phi Phồn cũng hết nôn nghén, bụng cũng mỗi ngày một lớn, cần phải mặc quần áo rộng rãi mới có thể che đi bụng đã phồng to.

Mấy đêm gần đây, cậu thường xuyên bị nhóc con đá cho tỉnh dậy, cuối cùng tỉnh dậy nên không thể nào ngủ tiếp được.

Lâm Phi Phồn ngủ không được, Cố Dư Nhiên cũng không dám ngủ, sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Lần trước Lâm Phi Phồn bị chuột rút chân, hắn đã rất sợ hãi

Đêm hôm khuya khoắt, bắp chân của Lâm Phi Phồn đột nhiên bị chuột rút, doạ Cố Dư Nhiên một trận không nhẹ.

May mắn người sắp được làm cha như hắn đã học sơ qua các vấn đề liên quan đến chuyện mang thai, học được kỹ thuật mát xa xoa bóp, giúp Lâm Phi Phồn xoa ấn hai mươi phút mới giảm bớt cơn đau.

Về sau Cố Dư Nhiên lúc nào cũng lo lắng đề phòng, ban đêm Lâm Phi Phồn hơi động một chút hắn đã lập tức bừng tỉnh, mãi đến khi xác nhận Lâm Phi Phồn không có chuyện gì mới dám chợp mắt.

Ngắn ngủn mấy tháng, Cố Dư Nhiên cũng bị nhóc con trong bụng dày vò đến thảm. Vì thế mỗi khi rảnh, hắn lại ra dáng một người cha nghiêm khắc dạy dỗ nhóc con nghịch ngợm bên trong.

Thời điểm mang thai đến tháng thứ 8, bụng Lâm Phi Phồn đã cao thành một ngọn đồi nhỏ, bụng căng đến tròn vo, có đôi khi chính cậu nhìn cũng cảm thấy kinh hãi.

Cậu vẫn luôn rất lo lắng bảo bảo sẽ di truyền bệnh tim của mình, mỗi lần tới bệnh viện kiểm tra, trái tim cậu vẫn luôn treo trên cao.

Cho dù Cố Dư Nhiên có an ủi thế nào, cậu đều không vượt qua được rào cản này.

Mười tháng sau(?), nhóc con oe oe cất tiếng khóc chào đời, tiếng khóc lớn đến rung trời.

Bác sĩ cười nói: "Yên tâm, em bé rất khoẻ mạnh."

Lâm Phi Phồn lúc này mới an tâm thở phào.

Trên dưới Cố gia đều rất cao hứng, Cố lão gia tử vì muốn đặt tên cho đứa nhỏ, tủ sách trong thư phòng đều bị ông tìm đến tang hoang.

Cho dù như thế, lão gia tử vẫn không nghĩ ra được cái tên nào thích hợp, có thể thấy được ông cực kì yêu thương chắt trai này.

Sau khi sinh xong, Lâm Phi Phồn nhanh chóng ghi danh nghiên cứu sinh đại học G, chọn giáo sư Lý để theo học.

Tuy mang thai rất vất vả, nhưng trong thời kỳ mang thai Lâm Phi Phồn cũng không nhàn rỗi, cậu vẫn luôn chuẩn bị để thi lên thạc sĩ, thậm chí trước khi sinh một ngày cậu vẫn còn làm bài thi.

Cho nên thời điểm nhận được thư báo trúng tuyển, Lâm Phi Phồn không hề bất ngờ chút nào.

Sau khi thi lên thạc sĩ thành công, hôn lễ của cậu và Cố Dư Nhiên cũng được bắt đầu chuẩn bị.

Đáng lẽ buổi hôn lễ này đã sớm được tổ chức, nhưng do Lâm Phi Phồn kiên quyết muốn thi lên thạc sĩ thành công mới làm, nếu không cậu không có tâm trạng.

Hôn lễ được cử hành tại khu nghỉ dưỡng bên bờ biển xa hoa bậc nhất thành phố G.

Toàn bộ khu nghỉ dưỡng được bao phủ bởi hoa tươi, trong không khí tràn ngập hương hoa ngọt ngào.

Biển xanh trời xanh, khách như mây, không khí trên bãi cỏ cực kì ấm áp.

Trước sự chứng kiến của đông đảo bạn bè và người thân, Lâm Phi Phồn và Cố Dư Nhiên trao nhẫn cho nhau, những tràng pháo tay cùng những lời chúc phúc như thủy triều lần lượt ập tới.

Là phù rể của Lâm Phi Phồn, Hứa Thanh Dương vừa hâm mộ vừa có chút ganh tị, chua loét nghĩ: Khi nào mình mới có thể kết hôn đây.

Ngay cả em trai tuổi nhỏ hơn cậu ta cũng đã kết hôn, mà cậu ngay cả một người bạn gái cũng không có, nhưng cũng không thể tự bẻ cong chính mình đi tìm đàn ông chứ?

Lê Hi đứng bên cạnh xoa tay hầm hè, vỗ vỗ vai Hứa Thanh Dương: "Đêm nay lúc Phi Phồn và Cố Dư Nhiên động phòng, chúng ta thân làm anh trai, cần phải tặng hai đứa nó một phần quà thật đặc biệt chứ!"

Hai mắt Hứa Thanh Dương sáng lên: "Được."

Hai người chụm đầu vào nhau, đang thương lượng nên tặng hai chú rể "món quà" gì, bỗng nhiên bên cạnh truyền đến một đạo thanh âm trầm thấp: "Cậu quả nhiên không phải phụ nữ."

Giọng nói này có chút quen thuộc...... Hứa Thanh Dương chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt tràn đầy dò xét.

Cách hai năm, cậu ta cư nhiên gặp lại Tịch Phương Dịch, mấu chốt là người này còn nhớ rõ chuyện cậu mặc đồ nữ!

Đó chính là lịch sử đen tối hai năm trước của cậu.

Rốt cuộc người này nhớ rõ cậu ta bao nhiêu vậy!

Trong lòng Hứa Thanh Dương hơi run lên, trên mặt lại cười tủm tỉm nói: "Tôi vốn không phải phụ nữ."

Trong mắt Tịch Phương Dịch hiện lên một tia lạnh lẽo.

Hắn bưng ly champagne, đứng ở trước mặt Hứa Thanh Dương, thân hình gần 1m9 làm hắn thêm phần cường tráng.

Hắn cao hơn Hứa Thanh Dương một cái đầu, giờ phút này hắn lại dùng loại tư thái từ trên cao xuống nhìn chằm chằm Hứa Thanh Dương: "Không phải phụ nữ, vậy cậu mặc đồ nữ làm gì?"

Hứa Thanh Dương sợ hắn nói ra chuyện cậu ta mặc đồ nữ ở trước mặt mọi người, quyết định giả ngu: "Sao? Tôi đang mặc trang phục phù rể mà."

Nói xong cậu còn làm bộ làm tịch nhìn xuống bộ tây trang của mình.

Tịch Phương Dịch trầm giọng nói: "Tôi nói lúc trước."

Hứa Thanh Dương bắt đầu hoài nghi có phải hắn tới đây để công bố lịch sử đen tối của cậu hay không, tại sao một hai phải đề cập đến sự kiện kia.

Là một tiểu sinh lưu lượng trong giới giải trí, nếu tin tức cậu ta lén mặc đồ nữ bị truyền ra, phỏng chừng sẽ có người mua tin bôi đen cậu có sở thích mặc đồ phụ nữ.

Hứa Thanh Dương tiếp tục giả ngu: "Vị tiên sinh này, anh nhận nhầm người rồi, sao tôi có thể mặc đồ nữ được chứ. A, anh đang nói đến nhân vật của tôi trên phim truyền hình sao? Nếu là cái đó thì tôi thật sự có mặc qua."

Tịch Phương Dịch cong môi, lộ ra một độ cung đầy ẩn ý.

Lê Hi ở bên cạnh nghe một lúc, chậm rãi nói: "Hứa Thanh Dương, thì ra cậu còn có đam mê mặc đồ nữ?"

Hứa Thanh Dương lập tức che miệng Lê Hi lại: "Không phải, tôi không có, anh đừng có nói bừa!"

Tịch Phương Dịch nhìn chằm chằm Hứa Thanh Dương, dùng một loại ngữ khí chân thật đáng tin nói: "Đợi ngày tới cậu có thời gian rảnh, tôi sẽ cho người tới đón cậu."

Hứa Thanh Dương buồn bực: "Tôi với anh không quen biết, anh tìm tôi làm gì? Vì công việc sao? Phía công ty đã sắp xếp bảo tiêu cho tôi rồi."

Tập đoàn bảo an của Tịch Phương Dịch là nơi chuyên cung cấp bảo tiêu phục vụ giới quyền quý hoặc các nhân vật nổi tiếng.

Tịch Phương Dịch không trả lời cậu ta, xoay người rời đi.

~~~~~