[ABO] Quần Thần

Chương 4




[4] Thường Hành cứu Omega bị thương

Tiếng ầm ĩ sau cửa trong nháy mắt đâm vào tai Thường Hành. Hắn không dấu vết nhíu mày, thuận tay từ tay hạ nhân cầm khăn lau mặt, lại đứng ở cạnh cửa đánh giá người trong phòng.

Mấy lão gia tử mặc áo khoác kiểu cũ tụ ở dưới cửa sổ lẩm nhẩm lầm nhầm nói chuyện phiếm, trong đại sảnh trống rỗng cũng chỉ có một hạ nhân tay chân luống cuống chạy qua lại rót rượu. Đèn treo thủy tinh giữa nhà chói mắt thật sự, ánh sáng chói lọi giữa nhà như là lân tinh.

Người Thường Hành muốn tìm không ở đây.

"A, đây chẳng phải ông chủ Thường hay sao?"

Thường Hành theo tiếng nhìn lại, cười hì hì chào hỏi: "Ông chủ Phương, lâu không gặp."

Lão gia tử Phương gia vuốt chòm râu cười đến là hiền lành: "Mấy năm không gặp rồi nhỉ? Ông chủ Thường thật là tuổi trẻ đầy hứa hẹn."

"Ông chủ Phương nói như vậy chính là làm tôi hổ thẹn." Thường Hành cầm ly champagne ở trong tay chậm rì rì uống, "Mọi người chơi vui vẻ, chỗ tôi cái gì cũng có." Hắn vừa nói vừa mịt mờ giơ tay.

Một đám lão gia tử ngầm hiểu gật đầu, tìm lấy cớ xuống lầu đi vào tầng ngầm.

"Bọn họ bình thường chơi đến mấy giờ?" Thường Hành chờ đám người đi hết mới dựa vào trên tường hỏi hạ nhân đứng một bên hầu hạ.

"Lúc đánh mạt chược có thể suốt đêm, thông thường cũng chơi đến 3, 4 giờ, xong việc người chúng ta sẽ đưa họ về."

"3, 4 giờ......" Thường Hành nheo lại đôi mắt nhìn nhìn bậc thang thông hầm ngầm, "Không tồi, xem ra dạo này làm ăn khá tốt."

"Vậy ông chủ ngài xem, có thể cho chúng tôi thêm tiền công không?" Hạ nhân nghe vậy lập tức tiến đến trước mặt Thường Hành lấy lòng mà chắp tay, "Toàn Thượng Hải chỉ có ngài dễ nói chuyện nhất."

Thường Hành dở khóc dở cười mà gõ gõ ly rượu không lên mặt cậu ta: "Được, tôi cho còn ít à?"

Hạ nhân còn muốn nói cái gì, tầng hầm ngầm bỗng nhiên truyền ra một tiếng súng vang.

Thường Hành rùng mình, lạnh giọng mắng: "Tôi đã nói thế nào? Địa bàn của tôi không được có người mang súng!"

Hạ nhân sợ tới mức run bần bật, nghĩ đến không đoán trước được Thường Hành biến sắc mặt nhanh như vậy. Còn không đợi cậu ta giải thích, Alpha đã lao xuống lâu.

Không giống đại sảnh tráng lệ huy hoàng, tầng hầm ngầm là sòng bạc chướng khí mù mịt. Thường Hành mới vừa xuống bậc thang đã nghe tới mùi máu tươi cùng mùi hoa hải đường quen thuộc, hai mùi này pha lẫn vào nhau, làm tim Alpha đập không chịu khống chế mà gia tốc. Thường Hành vừa chạy vào sòng bạc, vừa thô bạo đẩy đám người ra, sau đó thấy Bạch Tiểu Đường nằm trong vũng máu.

Ông chủ Phương giơ súng thấy Thường Hành đương nhiên có chút xấu hổ, rốt cuộc trong lòng biết rõ ràng quy củ chỗ này là không thể mang súng, nhưng lão chớp mắt, lập tức chỉ vào Omega nằm trên đất kêu to: "Ông chủ Thường, nó muốn giết tôi!"

Bạch Tiểu Đường che lại bụng bị bắn thương, sắc tái nhợt, kiên cường chịu đựng không kêu ra tiếng, xụ mặt dùng tay loang lổ máu nắm chân bàn muốn ngồi dậy.

Thường Hành vội bước lên ôm Bạch Tiểu Đường vào trong ngực: "Mẹ kiếp, đây là Omega của tôi ông nghe thấy không?"

Ông chủ Phương trợn mắt há hốc mồm nhìn Thường Hành, sau một lúc lâu mới thốt ra một câu: "O...... Omega của cậu?"

"Tôi thấy ông già rồi nên lú." Thường Hành dùng tay che lại vết súng trên eo Bạch Tiểu Đường, nghiến răng nghiến lợi nói, "Chưa nói mang súng vào, ngay cả Omega của tôi cũng dám đánh?"

"Để tôi......" Bạch Tiểu Đường lại bỗng nhiên nỉ non bên tai Thường Hành, "Để tôi giết ông ta." Giọng nhẹ đến độ chỉ có một mình Alpha nghe thấy, nhưng Thường Hành lại nghe ra ý hận khắc cốt.

Ông chủ Phương hãy còn giãy giụa, liều mạng lấy cớ cho mình: "Là nó...... Nó muốn giết tôi......"

"Em ấy là một Omega, sao rảnh đi giết ông?" Thường Hành ấn đầu Bạch Tiểu Đường vào ngực mình, "Vậy ông nói xem, em ấy dùng gì giết ông?"

"Tôi thấy nó cầm dao!" ông chủ Phương đột nhiên nhảy dựng lên, vọt tới bên người Bạch Tiểu Đường kéo tay cậu.

Thường Hành cười lạnh nhìn chăm chú vào nhất cử nhất động của ông ta, thấy ông ta chẳng tìm được gì mới nhấc chân đá văng người, rồi mới ôm Bạch Tiểu Đường chạy ra ngoài: "Chuyện lần này tôi sẽ nhớ kĩ, ông chờ đấy."

Nhưng mà Bạch Tiểu Đường trong lòng Alpha lại không muốn rời đi, thế nhưng cắn răng ngồi dậy giãy giụa: "Cho tôi về...... Cho tôi về giết lão!"

Thường Hành tức giận đến bật cười, chạy ra nhà Tây nhét Omega vào trong xe, lại thô bạo cắn tuyến thể của cậu, lúc này mới nổi giận đùng đùng lái xe đến bệnh viện.

Người Bạch Tiểu Đường dần dần không còn sức lực dưới tin tức tố, dọc theo đường đi cậu không có nói chuyện, chỉ trừng đôi mắt ướt đẫm nhìn sườn mặt Thường Hành, lúc tới bệnh viện băng bó miệng vết thương cũng không kêu đau, chỉ ngây người phát ngốc.

Thường Hành quan tâm vết thương ở eo Bạch Tiểu Đường, ôm cậu bảo bác sĩ bôi thuốc, nhận thấy được Omega không tự chủ được run rẩy, càng nghĩ càng giận: "Em không muốn sống nữa à?"

"Anh......" Bạch Tiểu Đường như là bỗng nhiên hoàn hồn mờ mịt nhìn Thường Hành một cái, "Cứu tôi làm gì?"

"Tôi thích." Thường Hành bị đè nén mà nói nhỏ, ôm Bạch Tiểu Đường quấn băng cả eo đi ra ngoài bệnh viện, bước đi mềm nhẹ, sợ động đến miệng vết thương của Omega.

Mà Bạch Tiểu Đường mệt mỏi nhắm hai mắt, bị gió đêm thổi trúng cả người phát run cũng không chui vào ngực Alpha, vẫn là Thường Hành đen mặt ấn cậu vào trong ngực: "Đau không?"

"Tôi sẽ về giết lão ta." Bạch Tiểu Đường lại nhẹ giọng nói, "Anh không ngăn được tôi."

Thường Hành không thể hiểu được mà hỏi lại: "Ai nói tôi muốn ngăn em?"

Bạch Tiểu Đường nghe vậy đột nhiên mở mắt: "Các anh loại người này...... Tôi ghét nhất."

Thường Hành ôm Bạch Tiểu Đường thật cẩn thận chui vào trong xe, buồn cười lắc đầu: "Đừng, em đừng coi anh với họ làm một."

"Thiếu gia nhà có tiền......" Bạch Tiểu Đường khinh thường quay đầu, "Đều một loại."

"Tôi chỉ mới gặp em ba lần, sao đã để lại ấn tượng xấu thế rồi?" Thường Hành để Omega nằm yên ở ghế sau mới đứng dậy lái xe, "Lại nói, tôi tốt xấu cũng là ân nhân cứu mạng của em."

Bạch Tiểu Đường nhấp môi không nói lời nào, xe đi thật xa mới mở miệng: "Anh không hỏi sao tôi muốn giết lão à?"

"Không hỏi." Thường Hành không quay đầu lại, lại cười cười với bóng hình mờ nhạt ở gương chiếu hậu của Bạch Tiểu Đường.

Bạch Tiểu Đường nhịn không được hỏi: "Vì sao?"

"Bởi vì lão ta đáng chết." Thường Hành không chút để ý cảm khái, "Cũng dám làm thương Omega của tôi."

"Tôi không phải Omega của anh." Bạch Tiểu Đường rút dao từ tất chân ra, bổ nhào vào lưng ghế dùng lưỡi dao đè lên yết hầu Thường Hành.

Mắt Thường Hành nhìn thẳng lái xe, như là không chú ý tới lưỡi dao ở cổ: "Tôi lại cứu em một lần, lúc này có thể hôn em rồi chứ?"

"Anh......" Bạch Tiểu Đường nghe vậy che eo ngã về ghế sau, cắn răng nói, "Không sợ chết à?"

"Sao em nỡ để tôi chết?" Thường Hành cợt nhả trêu ghẹo, thu liễm biểu tình bất cần đời, "Lần sau lại đến, nói trước cho tôi một tiếng."

"Bằng cái gì?" Bạch Tiểu Đường cười lạnh gục đầu xuống.

Thường Hành lái xe vào Thường gia, trước híp mắt nhìn cửa sổ phòng ngủ của anh hắn, lại nhỏ giọng nói với Omega: "Nhỏ giọng chút, anh tôi và tẩu tử nghỉ ngơi." Sau đó hắn đẩy cửa xe ôm Bạch Tiểu Đường ra, "Đó là địa bàn của tôi, em lại là Omega của tôi, lần sau đến thì đường đường chính chính mà đi cửa chính, đừng nhảy bờ tường nữa."

"Anh thấy à?" Bạch Tiểu Đường nhíu mày hừ lạnh.

"Tôi thấy lúc em nhảy tường vén váy lên." Thường Hành dùng mũi chân đá văng cửa phòng ngủ, lại dùng khuỷu tay mở điện lên, lúc này mới đặt Bạch Tiểu Đường ở trên giường tinh tế xem xét miệng vết thương bên hông cậu.

"Anh...... Là chủ sòng bạc à?" Bạch Tiểu Đường ngại Thường Hành dựa quá gần, nâng chân lên dẫm lên vai Alpha đá văng người ra.

"Không giống sao?" Thường Hành mặt dày mày dạn dán qua, nhéo cằm Bạch Tiểu Đường hôn môi ẩm ướt mềm mại của cậu.

Trên eo Bạch Tiểu Đường có thương tích, lại mất quá nhiều máu, giờ phút này đã không sức lực giãy giụa, liền mềm ở trong ngực Thường Hành suy yếu rên rỉ.

"Có đói bụng không? Tôi đi pha cốc sữa bò cho em." Thường Hành thấy cậu khó chịu đến nhíu chặt mày, không thể nề hà thở dài, thật sự sờ soạng vào phòng bếp rót ly sữa bò, vừa về đã thấy Bạch Tiểu Đường che eo làm bộ muốn bò ra ngoài cửa sổ.

"Juliet của tôi ơi......" Thường Hành tiến lên ôm lấy cậu, "Em không nằm nghỉ một chút à?"

"Tôi phải về." Bạch Tiểu Đường đau đến trắng bệch mặc, "Tôi phải về Lê Viên."

"Không được." Thường Hành thoáng suy tư liền hiểu rõ nguyên do Bạch Tiểu Đường phải đi về, "Em là Omega của tôi, cho dù trước kia xảy ra chuyện gì, người khác cũng không dám dễ dàng đoán chuyện xảy ra với em, cho nên không cần làm bộ cái gì cũng không xảy ra quay lại lầu hát."

"Anh biết trước kia tôi trải qua cái gì à?" Bạch Tiểu Đường trầm mặc sau một lúc lâu bỗng nhiên cười khẽ.

Thường Hành đưa sữa bò tới môi cậu, đút cậu uống vài ngụm: "Không biết."

"Cũng đúng." Bạch Tiểu Đường nhận ly thủy tinh cong khóe môi, "Nếu anh biết, khẳng định không dám giữ tôi qua đêm."